@kahdramas: ele puxando uma faca toda vez que alguém elogia o Tee #dewtee #dewjirawat #tee_vtp🐰 #tee_vtp

Kah ☭ • BLs Edits
Kah ☭ • BLs Edits
Open In TikTok:
Region: BR
Wednesday 19 August 2026 16:39:55 GMT
676
176
10
2

Music

Download

Comments

To see more videos from user @kahdramas, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

PHẦN 3 Chiều hôm đó. Sau khi Linh Linh đưa Mỹ Linh về. Hai người đều không biết. Ở đầu cầu gỗ. Có một người đã đứng đó rất lâu. Cậu cả nhìn theo bóng lưng hai người. Rồi khẽ cúi đầu cười. Một nụ cười buồn. Đến chính anh cũng không biết mình đang cười vì điều gì. Có lẽ là tiếc. Cũng có lẽ là đau. Nhưng nhiều hơn hết. Là hiểu ra. Người con gái mình sắp cưới. Chưa từng thuộc về mình. Tối hôm ấy. Anh ngồi một mình ngoài hiên. Cha anh vừa uống trà vừa hỏi.
PHẦN 3 Chiều hôm đó. Sau khi Linh Linh đưa Mỹ Linh về. Hai người đều không biết. Ở đầu cầu gỗ. Có một người đã đứng đó rất lâu. Cậu cả nhìn theo bóng lưng hai người. Rồi khẽ cúi đầu cười. Một nụ cười buồn. Đến chính anh cũng không biết mình đang cười vì điều gì. Có lẽ là tiếc. Cũng có lẽ là đau. Nhưng nhiều hơn hết. Là hiểu ra. Người con gái mình sắp cưới. Chưa từng thuộc về mình. Tối hôm ấy. Anh ngồi một mình ngoài hiên. Cha anh vừa uống trà vừa hỏi. "Đám cưới chuẩn bị tới đâu rồi?" "Dạ gần xong." "Vậy là được." Người đàn ông gật đầu hài lòng. "Cưới con Mỹ Linh về cũng tốt. Nó hiền. Biết điều." Cậu cả nhìn chén trà trước mặt. Một lúc lâu mới hỏi. "Cha." "Nếu người ta không muốn cưới con thì sao?" Ông ngẩng lên. "Ý mày là gì?" Anh khẽ cười. "à thôi, không có dì đâu cha." Nhưng trong lòng. Lại nặng như đá đè. Ba ngày sau. Tin tức bất ngờ lan khắp xóm. Đám cưới được dời lên. Không phải tuần sau nữa. Mà là ba ngày nữa. Cả làng xôn xao. Linh Linh nghe tin khi đang phụ chú Ba vá lại cái xuồng. Chiếc búa trên tay chị rơi thẳng xuống đất. "Cái gì?" "Ba ngày nữa?" "Dạ." Người trong xóm gật đầu. "Nói đâu sợ con Mỹ Linh đổi ý." "Thành ra làm lẹ." Máu trong người Linh Linh như đông cứng lại. Chị lập tức chạy tới nhà em. Nhưng vừa tới nơi. Đã thấy cổng khóa. Cửa khóa. Cửa sổ khóa. Cả căn nhà im lìm. "Mỹ Linh!" Chị gọi lớn. Không có ai đáp lại. "Mỹ Linh!" Bỗng từ căn phòng phía sau. Có tiếng động rất khẽ. Linh Linh ngẩng đầu. Qua khe cửa sổ nhỏ. Em đang đứng bên trong. Đôi mắt đỏ hoe. "Chị Linh..." Tim chị thắt lại. "Cha em nhốt em hả?" Mỹ Linh gật đầu. Nước mắt lăn xuống má. " bữa hổm...Ổng thấy tụi mình ngoài bến sông." Linh Linh siết chặt nắm tay. Đến mức các khớp tay trắng bệch. "Mỹ Linh. Đợi tui. Tui sẽ đưa em đi." Em lắc đầu liên tục. "Không được đâu." "Ổng sẽ đánh chị chết." "Tui hong sợ." "Nhưng..." Giọng em nghẹn lại. "Tui sợ chị gặp chuyện." Hai người nhìn nhau qua song cửa. Khoảng cách chỉ vài bước chân. Mà lại xa như bốn năm trời đã qua. Đêm đó. Linh Linh không ngủ. Chị ngồi bên bến sông đến tận khuya. Nước sông đen như mực. Gió thổi lạnh buốt. Cho đến khi có người ngồi xuống bên cạnh. Linh Linh quay đầu. Rồi sững người. Là cậu cả. Hai người im lặng một lúc. Không ai nói gì. Cuối cùng. Người lên tiếng trước lại là anh. "Tôi xin lỗi." Linh Linh ngẩn người. "Xin lỗi gì?" Anh cười nhạt. "Vì đã xuất hiện giữa hai người." Chị nhìn anh. Lần đầu tiên nhận ra. Người đàn ông này. Có lẽ cũng đang đau không kém mình. Một lúc sau. Anh mới chậm rãi nói. "Tôi biết hết rồi. ở chợ người ta nói hết rồi." Gió khẽ lướt qua mặt nước. Linh Linh cúi đầu. "Vậy anh còn muốn cưới em ấy sao?" Anh im lặng. Rất lâu. Rồi lắc đầu. "Tôi thương cô ấy. Nhưng tôi không muốn người mình thương phải khóc." Linh Linh ngẩng lên. Anh cười. Nụ cười đầy bất lực. "Từ lúc đính hôn tới giờ. Cô ấy chưa từng cười với tôi lần nào. Nhưng hôm chị về. Tôi thấy cô ấy khóc.Cũng thấy cổ cười. Chỉ là người làm cổ cười hỏng phải tôi." Linh Linh bỗng thấy sống mũi cay xè. Một lát sau. Cậu cả lấy từ túi áo ra một chùm chìa khóa nhỏ. Đặt xuống mép cầu. "Tối mai. Mười một giờ. Cửa sau nhà sẽ không khóa." Linh Linh giật mình. Anh đứng dậy. Phủi nhẹ lớp bụi trên quần. "Đưa cô ấy đi đi." "Gì cơ?" "Tôi sẽ lo chuyện còn lại." "Nhưng..." Linh Linh chưa kịp nói hết. Anh đã cười. "Đừng để cổ đợi nữa." Chỉ một câu. Khiến cổ họng chị nghẹn lại. Đêm trước ngày cưới. Cả xóm sáng đèn. Người ra kẻ vào chuẩn bị. Nhà Mỹ Linh treo đầy đèn lồng đỏ. Tiếng cười nói rộn ràng. Nhưng trong căn phòng nhỏ cuối nhà. Mỹ Linh ngồi ôm đầu gối. Lặng lẽ nhìn chiếc nhẫn cỏ đã cũ. Bên ngoài. Tiếng khóa cửa vang lên. Rồi dần im bặt. Em khẽ nhắm mắt. Một giọt nước mắt lăn xuống. Có lẽ... Đây là lần cuối cùng em được nhớ về người ấy. Bỗng nhiên. Một tiếng gõ rất nhẹ vang lên từ cửa sổ. Cộc. Cộc. Cộc. Mỹ Linh giật mình ngẩng đầu. Tim đập dữ dội. Ngoài khung cửa. Dưới ánh trăng mờ. Là gương mặt quen thuộc mà em đã nhớ suốt tám năm trời. Linh Linh đang đứng đó. Khẽ cười. Và chìa tay về phía em. "Mỹ Linh." "Mình dề nhà thôi." #lingorm #pov #wlw #xh

About