@xintralaichoanh: Có những khoảnh khắc mùa đông, khi mọi thứ quanh mình chìm trong giá lạnh, ta bỗng trở thành kẻ ăn mày quá khứ của chính mình — cúi xuống nhặt lại những điều tưởng đã bỏ quên từ rất lâu. Ngoài kia, băng rồi sẽ tan khi mùa xuân trở về. Những con đường sẽ lại mềm dưới bước chân, những cành cây sẽ lại xanh, và hơi ấm sẽ trở về bên mỗi người. Chỉ có một thứ… chẳng biết đến bao giờ mới tan. Đó là lớp băng đã nằm quá lâu trong lòng người. Bởi có những mùa đông không nằm ngoài cửa sổ. Nó nằm trong ký ức. Và có những quá khứ, dù thời gian đã đi qua rất xa, mỗi lần ngoảnh lại… vẫn lạnh đến tận tim.