@dunyomarjona:

Marjonkam
Marjonkam
Open In TikTok:
Region: DE
Wednesday 19 August 2026 17:08:46 GMT
336
43
1
1

Music

Download

Comments

04_04_17_27
04.04.17 :
👍👍👍
2026-08-19 17:22:14
0
To see more videos from user @dunyomarjona, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một kiểu tuyệt vọng không đến từ việc con người không còn gì để mất. Nó đến từ việc vẫn còn một thứ để khao khát, nhưng không còn tin rằng mình đủ khả năng đạt được nó. Ta sợ thất bại, nhưng vẫn muốn chiến thắng. Ta sợ mất đi, nhưng càng sợ mất lại càng cố nắm giữ. Ta biết mình đang đau, nhưng vẫn quay lại với thứ gây ra nỗi đau ấy, bởi trong đó còn tồn tại một chút hy vọng. Và chính mâu thuẫn đó biến con người thành tù nhân của ham muốn. Triết học từ lâu đã đặt ra một câu hỏi: Nếu giá trị của một điều phụ thuộc hoàn toàn vào việc ta có đạt được nó hay không, thì khi thất bại, giá trị của chính ta có biến mất theo không? Có lẽ tuyệt vọng nguy hiểm nhất không phải là khi ta mất đi một thứ, mà là khi ta trao toàn bộ giá trị của bản thân cho một thứ bên ngoài mình. Một người có thể thất bại mà không trở thành kẻ thất bại. Một người có thể mất đi điều mình yêu mà không mất đi giá trị của chính mình. Nhưng khi ta đồng nhất “thứ tôi muốn” với “thứ tôi là”, thất bại không còn đơn giản là thất bại nữa. Nó trở thành một bản án về chính bản thân. Khi ấy, nỗi sợ và niềm vui cùng tồn tại: sợ rằng mình sẽ không có được điều mình muốn, nhưng vẫn khao khát nó đến mức không thể buông bỏ. Đó là lúc hy vọng không còn giải phóng con người. Nó trở thành thứ giữ con người lại trong tuyệt vọng. Và có lẽ giá trị thật sự của một con người không nằm ở việc họ có được thứ mình khao khát hay không, mà nằm ở khả năng không để một thứ mình khao khát quyết định toàn bộ giá trị của chính mình.
Có một kiểu tuyệt vọng không đến từ việc con người không còn gì để mất. Nó đến từ việc vẫn còn một thứ để khao khát, nhưng không còn tin rằng mình đủ khả năng đạt được nó. Ta sợ thất bại, nhưng vẫn muốn chiến thắng. Ta sợ mất đi, nhưng càng sợ mất lại càng cố nắm giữ. Ta biết mình đang đau, nhưng vẫn quay lại với thứ gây ra nỗi đau ấy, bởi trong đó còn tồn tại một chút hy vọng. Và chính mâu thuẫn đó biến con người thành tù nhân của ham muốn. Triết học từ lâu đã đặt ra một câu hỏi: Nếu giá trị của một điều phụ thuộc hoàn toàn vào việc ta có đạt được nó hay không, thì khi thất bại, giá trị của chính ta có biến mất theo không? Có lẽ tuyệt vọng nguy hiểm nhất không phải là khi ta mất đi một thứ, mà là khi ta trao toàn bộ giá trị của bản thân cho một thứ bên ngoài mình. Một người có thể thất bại mà không trở thành kẻ thất bại. Một người có thể mất đi điều mình yêu mà không mất đi giá trị của chính mình. Nhưng khi ta đồng nhất “thứ tôi muốn” với “thứ tôi là”, thất bại không còn đơn giản là thất bại nữa. Nó trở thành một bản án về chính bản thân. Khi ấy, nỗi sợ và niềm vui cùng tồn tại: sợ rằng mình sẽ không có được điều mình muốn, nhưng vẫn khao khát nó đến mức không thể buông bỏ. Đó là lúc hy vọng không còn giải phóng con người. Nó trở thành thứ giữ con người lại trong tuyệt vọng. Và có lẽ giá trị thật sự của một con người không nằm ở việc họ có được thứ mình khao khát hay không, mà nằm ở khả năng không để một thứ mình khao khát quyết định toàn bộ giá trị của chính mình.

About