@asad.jatoi936: #fpy #asajatoi

Asad jatoi
Asad jatoi
Open In TikTok:
Region: PK
Wednesday 19 August 2026 19:04:30 GMT
63
25
15
37

Music

Download

Comments

younis_dhariwal_1
..👑Younis_Dhariwal👑.. :
❤️❤️❤️
2026-08-21 06:58:34
0
sheraz.jatoi16
Sheraz Jatoi :
🥰🥰🥰
2026-08-20 20:11:58
0
umer.official53
Umer Official :
🥰🥰🥰
2026-08-20 13:20:21
0
umer__jatoi
𝐔𝐦𝐚𝐫 𝐊𝐡𝐚𝐧 𝐉𝐚𝐭𝐨𝐢 :
❤️❤️❤️
2026-08-20 05:56:08
0
victor.brand.00
Victor Brand 00 :
🥰🥰🥰
2026-08-20 03:59:48
0
farhaankhaan96
👑⃟≛ Farhan Ali🕊️⃟ :
❤️❤️❤️
2026-08-20 02:56:25
0
waseemjatoi204
waseemjatoi204 :
🥰🥰🥰
2026-08-20 00:22:13
0
m.sarfaraz7861
M Sarfaraz786 :
💚💚💚
2026-08-19 20:46:32
0
ikramjatoi.1
👑ikram jatoii👑 :
❣️❣️❣️
2026-08-19 19:45:31
0
naveed.rind843
نوید رند بلوچ 😘🇸🇦 :
🥰❤️
2026-08-19 19:20:32
0
asadjatoi271
Asad jatoi :
🥰🥰🥰
2026-08-19 19:13:04
0
asadjatoi271
Asad jatoi :
❤️❤️❤️
2026-08-19 19:13:00
0
mr.amir.s.804
⍣(🇦MIR)✮͢⁸⁰⁴➤⃝❤️꙰ :
🥰🥰🥰
2026-08-19 19:09:23
0
arslanjatoi032
Arslan jatoi 🥂 :
❤️❤️❤️
2026-08-19 19:08:53
0
abid.nazeer.kefi
Abid Nazeer Kefi :
💓
2026-08-21 20:22:23
0
To see more videos from user @asad.jatoi936, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Charlotte gặp EngFa vào một buổi chiều rất bình thường. Tan học, trời mưa. Em đứng trước cổng trường, nhìn từng người lần lượt được đón về, còn mình thì chẳng có ai. “Đứng đây làm gì?” Charlotte quay đầu. EngFa đang đứng sau lưng, tay cầm một chiếc ô. “Đợi hết mưa.” “Không có ô?” “Dạ…” EngFa nhìn trời rồi nhìn em. “Đi chung không?” Charlotte hơi ngập ngừng. “Chị không ngại hả?” “Ngại gì?” “Em đi ké.” “Có một cái ô thôi mà.” Charlotte bước lại gần. Hai người đi cạnh nhau dưới chiếc ô nhỏ. Đường về hôm ấy chẳng hiểu sao ngắn hơn mọi ngày. Từ đó, Charlotte bắt đầu quen với việc có EngFa bên cạnh. Chị hay mua trà sữa cho em. Em hay nhắn chị: “Chị ăn chưa?” Chị trả lời: “Chưa.” “Vậy đi ăn.” “Em mời hả?” “Không. Chị tự trả.” “…” “Nhưng em đi chung.” EngFa luôn cười mỗi khi đọc được tin nhắn đó. Hai người cứ vậy mà thân nhau. Không ai nói thích ai. Nhưng Charlotte biết mình thích chị từ lúc em bắt đầu vô thức tìm EngFa giữa đám đông. Còn EngFa nhận ra mình thích em từ lúc một ngày không thấy Charlotte nhắn tin, chị cứ mở điện thoại lên kiểm tra mãi. Rồi một hôm Charlotte nghe được tin EngFa sắp chuyển đi. Em không hỏi chị. Chỉ lặng lẽ trở nên ít nói hơn. Đến tối, EngFa nhắn: “Em giận chị hả?” “Không.” “Vậy sao hôm nay em lạ vậy?” Charlotte nhìn dòng tin nhắn rất lâu. Cuối cùng em hỏi: “Chị sắp đi thật hả?” Một lúc sau mới có hồi âm. “Ừ.” “Bao lâu?” “Chưa biết.” “Vậy…” Charlotte xóa đi câu chị có còn nhớ em không? Rồi gửi: “Chúc chị thuận lợi.” EngFa đọc xong, thấy lòng mình hụt xuống. “Chỉ vậy thôi?” “Dạ.” “Charlotte.” “Dạ?” “Em không có gì muốn nói với chị sao?” Charlotte cắn môi. Có. Rất nhiều. Nhưng em sợ. Sợ nói ra rồi chị vẫn phải đi. Sợ mình trở thành người duy nhất nhớ. Nên em chỉ trả lời: “Không có.” Ngày EngFa đi, Charlotte không đến tiễn. Em đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc xe chở chị rời khỏi con đường quen thuộc. Điện thoại rung lên. Một tin nhắn. “Chị đi nha.” Charlotte nhìn rất lâu. Rồi nhắn: “Dạ.” Chỉ một chữ. Nhưng sau đó em khóc. Ba tháng sau, EngFa trở về. Chị không báo trước. Chiều hôm đó, Charlotte vừa bước ra khỏi lớp thì thấy một người đứng dưới gốc cây quen thuộc. Chiếc ô màu đen trên tay. Charlotte đứng khựng lại. EngFa mỉm cười. “Lâu rồi không gặp.” Charlotte quay mặt đi. “Chị về khi nào?” “Hôm nay.” “Sao không nói em?” “Muốn xem em có nhớ chị không.” “Em không nhớ.” “Ừ.” EngFa gật đầu. “Vậy chắc chị nhớ em đủ phần của cả hai rồi.” Charlotte im lặng. Một lúc sau, em hỏi nhỏ: “Chị có nhớ em thật không?” “Có.” “Bao nhiêu?” “Không biết.” EngFa nhìn em. “Chỉ biết là mỗi lần trời mưa, chị đều nhớ cái người từng đứng dưới mái hiên nói mình không có ô.” Charlotte bật cười dù mắt đã đỏ. “Chị còn nhớ chuyện đó?” “Nhớ.” “Nhớ chi…” “Vì đó là ngày chị gặp em.” Charlotte cúi đầu. “Em tưởng chị quên rồi.” “Chị quên nhiều thứ lắm.” EngFa bước lại gần. “Nhưng chưa từng quên em.” Charlotte không nói nữa. Em chỉ đưa tay kéo nhẹ tay áo chị. “Chị…” “Ừ?” “Lần này chị có đi nữa không?” EngFa nhìn em vài giây. “Có.” Charlotte lập tức buông tay. “À…” “Nhưng…” EngFa nắm lấy tay em. “Lần này chị sẽ quay về.” Charlotte nhìn bàn tay đang được nắm chặt. “Chị hứa?” “Chị hứa.” “Không được thất hứa.” “Ừ.” “Với lại…” Charlotte ngập ngừng. “Lần sau trời mưa, chị vẫn phải cho em đi chung ô.” EngFa bật cười. “Được.” “Và mua trà sữa cho em.” “Được.” “Và…” “Còn gì nữa?” Charlotte đỏ mặt. “Đừng bỏ em lại.” EngFa im lặng vài giây rồi siết tay em. “Không bỏ.” Ngoài trời bắt đầu mưa. EngFa mở ô. Charlotte bước vào bên cạnh chị. Vẫn là chiếc ô ngày nào. Chỉ khác rằng lần này, cả hai đều biết mình đang đi cùng nhau về đâu. Và Charlotte chợt nghĩ Có lẽ hạnh phúc không phải là tìm được một người chưa từng rời đi. Mà là sau tất cả những lần lạc mất nhau… Người ấy vẫn chọn quay về. 💗 #creatorsearchinsights #fpy #xh #EngLot #xhuong
Charlotte gặp EngFa vào một buổi chiều rất bình thường. Tan học, trời mưa. Em đứng trước cổng trường, nhìn từng người lần lượt được đón về, còn mình thì chẳng có ai. “Đứng đây làm gì?” Charlotte quay đầu. EngFa đang đứng sau lưng, tay cầm một chiếc ô. “Đợi hết mưa.” “Không có ô?” “Dạ…” EngFa nhìn trời rồi nhìn em. “Đi chung không?” Charlotte hơi ngập ngừng. “Chị không ngại hả?” “Ngại gì?” “Em đi ké.” “Có một cái ô thôi mà.” Charlotte bước lại gần. Hai người đi cạnh nhau dưới chiếc ô nhỏ. Đường về hôm ấy chẳng hiểu sao ngắn hơn mọi ngày. Từ đó, Charlotte bắt đầu quen với việc có EngFa bên cạnh. Chị hay mua trà sữa cho em. Em hay nhắn chị: “Chị ăn chưa?” Chị trả lời: “Chưa.” “Vậy đi ăn.” “Em mời hả?” “Không. Chị tự trả.” “…” “Nhưng em đi chung.” EngFa luôn cười mỗi khi đọc được tin nhắn đó. Hai người cứ vậy mà thân nhau. Không ai nói thích ai. Nhưng Charlotte biết mình thích chị từ lúc em bắt đầu vô thức tìm EngFa giữa đám đông. Còn EngFa nhận ra mình thích em từ lúc một ngày không thấy Charlotte nhắn tin, chị cứ mở điện thoại lên kiểm tra mãi. Rồi một hôm Charlotte nghe được tin EngFa sắp chuyển đi. Em không hỏi chị. Chỉ lặng lẽ trở nên ít nói hơn. Đến tối, EngFa nhắn: “Em giận chị hả?” “Không.” “Vậy sao hôm nay em lạ vậy?” Charlotte nhìn dòng tin nhắn rất lâu. Cuối cùng em hỏi: “Chị sắp đi thật hả?” Một lúc sau mới có hồi âm. “Ừ.” “Bao lâu?” “Chưa biết.” “Vậy…” Charlotte xóa đi câu chị có còn nhớ em không? Rồi gửi: “Chúc chị thuận lợi.” EngFa đọc xong, thấy lòng mình hụt xuống. “Chỉ vậy thôi?” “Dạ.” “Charlotte.” “Dạ?” “Em không có gì muốn nói với chị sao?” Charlotte cắn môi. Có. Rất nhiều. Nhưng em sợ. Sợ nói ra rồi chị vẫn phải đi. Sợ mình trở thành người duy nhất nhớ. Nên em chỉ trả lời: “Không có.” Ngày EngFa đi, Charlotte không đến tiễn. Em đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc xe chở chị rời khỏi con đường quen thuộc. Điện thoại rung lên. Một tin nhắn. “Chị đi nha.” Charlotte nhìn rất lâu. Rồi nhắn: “Dạ.” Chỉ một chữ. Nhưng sau đó em khóc. Ba tháng sau, EngFa trở về. Chị không báo trước. Chiều hôm đó, Charlotte vừa bước ra khỏi lớp thì thấy một người đứng dưới gốc cây quen thuộc. Chiếc ô màu đen trên tay. Charlotte đứng khựng lại. EngFa mỉm cười. “Lâu rồi không gặp.” Charlotte quay mặt đi. “Chị về khi nào?” “Hôm nay.” “Sao không nói em?” “Muốn xem em có nhớ chị không.” “Em không nhớ.” “Ừ.” EngFa gật đầu. “Vậy chắc chị nhớ em đủ phần của cả hai rồi.” Charlotte im lặng. Một lúc sau, em hỏi nhỏ: “Chị có nhớ em thật không?” “Có.” “Bao nhiêu?” “Không biết.” EngFa nhìn em. “Chỉ biết là mỗi lần trời mưa, chị đều nhớ cái người từng đứng dưới mái hiên nói mình không có ô.” Charlotte bật cười dù mắt đã đỏ. “Chị còn nhớ chuyện đó?” “Nhớ.” “Nhớ chi…” “Vì đó là ngày chị gặp em.” Charlotte cúi đầu. “Em tưởng chị quên rồi.” “Chị quên nhiều thứ lắm.” EngFa bước lại gần. “Nhưng chưa từng quên em.” Charlotte không nói nữa. Em chỉ đưa tay kéo nhẹ tay áo chị. “Chị…” “Ừ?” “Lần này chị có đi nữa không?” EngFa nhìn em vài giây. “Có.” Charlotte lập tức buông tay. “À…” “Nhưng…” EngFa nắm lấy tay em. “Lần này chị sẽ quay về.” Charlotte nhìn bàn tay đang được nắm chặt. “Chị hứa?” “Chị hứa.” “Không được thất hứa.” “Ừ.” “Với lại…” Charlotte ngập ngừng. “Lần sau trời mưa, chị vẫn phải cho em đi chung ô.” EngFa bật cười. “Được.” “Và mua trà sữa cho em.” “Được.” “Và…” “Còn gì nữa?” Charlotte đỏ mặt. “Đừng bỏ em lại.” EngFa im lặng vài giây rồi siết tay em. “Không bỏ.” Ngoài trời bắt đầu mưa. EngFa mở ô. Charlotte bước vào bên cạnh chị. Vẫn là chiếc ô ngày nào. Chỉ khác rằng lần này, cả hai đều biết mình đang đi cùng nhau về đâu. Và Charlotte chợt nghĩ Có lẽ hạnh phúc không phải là tìm được một người chưa từng rời đi. Mà là sau tất cả những lần lạc mất nhau… Người ấy vẫn chọn quay về. 💗 #creatorsearchinsights #fpy #xh #EngLot #xhuong

About