@dh271k: #imagination #gbnews #ukpolotics

️
Open In TikTok:
Region: GB
Wednesday 19 August 2026 20:45:48 GMT
281022
42879
297
18393

Music

Download

Comments

zschw
zschw :
them needing a guide to not rape women should be a sign
2026-08-19 20:59:24
11509
mv3_078
T :
“B-but they help our economy”
2026-08-19 22:17:28
4961
c4iivm
✞𝕮4𝖑𝖑𝖛𝖒✞ :
You “could” go to prison…
2026-08-20 11:59:42
1320
demaxyz
dema :
“if you have sex without consent, you COULD go to prison” ???
2026-08-20 12:45:16
722
vaverica02
Vaverica :
how will they read it if it's in English
2026-08-20 09:06:45
2877
smouha_je_nej
smouha_je_nej :
jokes write themself
2026-08-19 22:47:20
642
sidesv3
sidesv3 :
dude, it’s clearly alot deeper than this, understand the nuance, it’s deeper, I’ve studied deeper nuance factors, you need to look between the fine lines, it’s deeper.
2026-08-20 01:52:50
184
thedarkartsdwarf83
thedarkartsdwarf :
I love how it doesnt even tell them its wrong they are just threatening them with taking away their benefits
2026-08-20 02:06:22
591
konrad.photography
KHphotography :
probably won't
2026-08-21 12:01:31
205
bik.bb
BIK :
Thank god I live in Poland
2026-08-20 16:55:58
14
op105672
AMHHOzLeo38 :
So religion doesn’t teach u morals then?
2026-08-20 08:08:46
38
rick68440
Rick :
we are in a south park episode atp😭😭
2026-08-20 14:22:18
89
imonic.mp3
Ji Zai :
its written like smth theyd give you in kindergarten if you bully someone aswell😭
2026-08-20 12:42:54
112
jamahiriyanbro
🇲🇵🇬🇵𝐇𝐚𝐬𝐬𝐚𝐧🟩🌾🏳️‍⚧️ :
This is so dystopian
2026-08-20 19:32:35
40
nawrockyj
𐌕ዐ𐌌 :
“You’re overreacting”
2026-08-21 08:55:28
20
kye_is_here
1000-7 :
pretty sure kids at the young age of 5 know this
2026-08-20 09:15:41
38
singledigitiq_
Maliso :
"This will EFFECT your asylum claim" Are we deadass???
2026-08-20 15:40:55
15
marvi28korrik
mafrin :
2 in 1
2026-08-19 21:54:24
303
acenol
Acenol :
We are actually devolving
2026-08-20 10:52:39
15
philipp.brv
philipp.brv :
Everyday I'm more and more convinced that the world actually ended in 2012 and this is hell.
2026-08-20 07:42:26
29
To see more videos from user @dh271k, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chẳng ai sinh ra đã biết cách đứng vững trước giông gió. Có những bước chân từng rất nhỏ, từng chần chừ trước một cánh cửa, từng sợ hãi trước những điều chưa biết phía sau. Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi, những mùa mưa lần lượt đi qua, và đôi chân ấy vẫn somehow bước đến được hôm nay. Một hạt giống nằm sâu dưới lòng đất đâu biết trước ngày nào sẽ gặp ánh sáng. Chỉ có những ngày âm thầm bén rễ, chịu sức nặng của đất, đón từng giọt nước rồi chờ một mùa đủ ấm. Đến khi mầm non nhô lên, phía sau đó đã là cả một quãng đường dài chẳng ai nhìn thấy. Con người cũng có những đoạn trưởng thành như thế. Có những lần tưởng như không thể bước tiếp, cuối cùng vẫn tìm được một bước nhỏ. Có những ngày lòng đầy hoang mang, nhưng sáng hôm sau vẫn thức dậy, vẫn làm những điều cần làm, vẫn tiếp tục cuộc sống theo cách bình thường nhất. Không phải ngày nào cũng đủ mạnh mẽ, chỉ là mỗi ngày trôi qua lại vô tình để lại thêm một chút sức chịu đựng, một chút kinh nghiệm và một chút can đảm. Dũng cảm đôi khi không mang dáng vẻ của những điều lớn lao. Có thể chỉ là bước ra khỏi một căn phòng sau rất nhiều ngày muốn trốn trong im lặng. Là bắt đầu lại sau một lần thất vọng. Là đặt xuống một điều từng cố giữ. Là tiếp tục tin vào những điều tốt đẹp dù đã từng gặp không ít chuyện khiến lòng nghi ngờ. Một dòng sông không cần biết trước toàn bộ hành trình mới có thể chảy. Chỉ cần vượt qua khúc đá trước mắt, rồi lại tìm một lối đi khác khi gặp ghềnh. Mỗi đoạn đường mở ra một chút, mỗi bước chân cũng đủ để đưa ngày hôm nay gần hơn với ngày mai. Vì vậy, những ngày từng yếu lòng cũng không nhất thiết phải bị xem là những ngày vô ích. Những lần sợ hãi cũng chẳng cần trở thành điều đáng xấu hổ. Bởi nếu chưa từng run rẩy, có lẽ cũng khó nhận ra một bước chân bình tĩnh hôm nay đã khác rất nhiều so với ngày đầu tiên. Nhìn lại mới thấy, đã có quá nhiều cơn mưa từng nghĩ sẽ chẳng thể đi qua. Quá nhiều đêm từng tưởng như dài vô tận. Quá nhiều chuyện từng khiến lòng chao đảo, vậy mà thời gian vẫn đưa tất cả về phía sau. Và rồi hôm nay vẫn ở đây. Không cần phải trở thành một người không biết sợ. Có lẽ chỉ cần trong những lúc sợ hãi nhất, vẫn còn một phần rất nhỏ muốn bước tiếp. Chẳng ai sinh ra đã dũng cảm. Sự dũng cảm có thể được góp nhặt từ những lần đứng dậy, những lần tự lau khô một ngày nhiều mưa, những lần chọn tiếp tục dù chưa biết phía trước sẽ thế nào. Nếu đã đi được đến ngày hôm nay, phía trước có lẽ vẫn còn đủ ánh sáng cho một vài bước nữa. Chậm cũng được. Mệt thì nghỉ một chút. Nhưng đừng vội quên rằng, chính những bước chân từng run rẩy ấy đã đưa hành trình đi xa hơn rất nhiều so với những gì từng nghĩ.
Chẳng ai sinh ra đã biết cách đứng vững trước giông gió. Có những bước chân từng rất nhỏ, từng chần chừ trước một cánh cửa, từng sợ hãi trước những điều chưa biết phía sau. Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi, những mùa mưa lần lượt đi qua, và đôi chân ấy vẫn somehow bước đến được hôm nay. Một hạt giống nằm sâu dưới lòng đất đâu biết trước ngày nào sẽ gặp ánh sáng. Chỉ có những ngày âm thầm bén rễ, chịu sức nặng của đất, đón từng giọt nước rồi chờ một mùa đủ ấm. Đến khi mầm non nhô lên, phía sau đó đã là cả một quãng đường dài chẳng ai nhìn thấy. Con người cũng có những đoạn trưởng thành như thế. Có những lần tưởng như không thể bước tiếp, cuối cùng vẫn tìm được một bước nhỏ. Có những ngày lòng đầy hoang mang, nhưng sáng hôm sau vẫn thức dậy, vẫn làm những điều cần làm, vẫn tiếp tục cuộc sống theo cách bình thường nhất. Không phải ngày nào cũng đủ mạnh mẽ, chỉ là mỗi ngày trôi qua lại vô tình để lại thêm một chút sức chịu đựng, một chút kinh nghiệm và một chút can đảm. Dũng cảm đôi khi không mang dáng vẻ của những điều lớn lao. Có thể chỉ là bước ra khỏi một căn phòng sau rất nhiều ngày muốn trốn trong im lặng. Là bắt đầu lại sau một lần thất vọng. Là đặt xuống một điều từng cố giữ. Là tiếp tục tin vào những điều tốt đẹp dù đã từng gặp không ít chuyện khiến lòng nghi ngờ. Một dòng sông không cần biết trước toàn bộ hành trình mới có thể chảy. Chỉ cần vượt qua khúc đá trước mắt, rồi lại tìm một lối đi khác khi gặp ghềnh. Mỗi đoạn đường mở ra một chút, mỗi bước chân cũng đủ để đưa ngày hôm nay gần hơn với ngày mai. Vì vậy, những ngày từng yếu lòng cũng không nhất thiết phải bị xem là những ngày vô ích. Những lần sợ hãi cũng chẳng cần trở thành điều đáng xấu hổ. Bởi nếu chưa từng run rẩy, có lẽ cũng khó nhận ra một bước chân bình tĩnh hôm nay đã khác rất nhiều so với ngày đầu tiên. Nhìn lại mới thấy, đã có quá nhiều cơn mưa từng nghĩ sẽ chẳng thể đi qua. Quá nhiều đêm từng tưởng như dài vô tận. Quá nhiều chuyện từng khiến lòng chao đảo, vậy mà thời gian vẫn đưa tất cả về phía sau. Và rồi hôm nay vẫn ở đây. Không cần phải trở thành một người không biết sợ. Có lẽ chỉ cần trong những lúc sợ hãi nhất, vẫn còn một phần rất nhỏ muốn bước tiếp. Chẳng ai sinh ra đã dũng cảm. Sự dũng cảm có thể được góp nhặt từ những lần đứng dậy, những lần tự lau khô một ngày nhiều mưa, những lần chọn tiếp tục dù chưa biết phía trước sẽ thế nào. Nếu đã đi được đến ngày hôm nay, phía trước có lẽ vẫn còn đủ ánh sáng cho một vài bước nữa. Chậm cũng được. Mệt thì nghỉ một chút. Nhưng đừng vội quên rằng, chính những bước chân từng run rẩy ấy đã đưa hành trình đi xa hơn rất nhiều so với những gì từng nghĩ.

About