@mestrejonan: #mariazinha #ere

MESTRE JONAN Oficial ✅
MESTRE JONAN Oficial ✅
Open In TikTok:
Region: BR
Wednesday 19 August 2026 22:27:09 GMT
277989
35321
298
319

Music

Download

Comments

gabguedes0
Gaby🍯🌊 :
olha onde eu passeeeeei
2026-08-20 11:11:11
171
gabyzoca93
𝓖𝓪𝓫𝓻𝓲𝓮𝓵𝓵𝓪 ✌🏽💯 :
nn acreditooooooo ele me seguiuuuuuuu,tô muito feliz ❤️
2026-08-19 22:58:12
149
kimberlydayolivei1
kimberlydayolivei :
na minha visão ela está com um sorriso enorme toda feliz e até os olhinhos estão sorrindo
2026-08-19 23:47:05
99
user5799071165129
Rosângela Andrade :
Mariazinha por favor abre meus caminhos por favor Mariazinha
2026-08-20 09:46:24
8
danielmonteirom75
Patricia Silva🏳️‍🌈 :
também recebo ela
2026-08-20 02:37:03
18
evanyr.carvalho
Evanyr Carvalho :
aonde vc comprou esse pirulito grande 🥰 quero dar para minha erê?
2026-08-20 20:51:35
2
janahsant
janahSant :
toda vez que eu assisto os vídeos com ela meu corpo arrepia todo.... amo muito❤️
2026-08-19 23:13:55
16
mirlene2327
Mirlene :
Axé
2026-08-19 22:47:01
5
aylacristina2929
Ayla Cristina :
eu tenho a cachoerinha 😊
2026-08-20 02:12:56
5
brena0565
nane :
axe gratidão
2026-08-19 22:49:06
6
ueliton275
🇧🇷🇲🇽👑UELITON👑🇲🇽🇧🇷 :
2026-08-19 22:53:16
2
ch0conoivas
𝐌𝐚𝐧𝐮𖤐 :
lindo🥰🥰🥰
2026-08-19 22:45:55
7
analuciapereira9266
Ana Lucia Pereira :
lindooo ❤️
2026-08-19 23:46:04
2
aylacristina2929
Ayla Cristina :
e ela e linda
2026-08-20 02:13:16
5
santos.givaneide
Santos Givaneide :
Axé
2026-08-20 00:09:15
2
isa_carioca
Isa :
axé
2026-08-19 23:06:58
2
laura76826
laura🇨🇴 :
adoro ver ele com o ere dele e ela com a maria zinha
2026-08-20 12:33:58
3
francislisantos
Francisli Santos :
axé
2026-08-19 23:54:51
1
josuegomes87
Josué Ramos :
Ela é maravilhosa
2026-08-20 00:08:46
1
cvvvbnj
Brancaturski :
Axé
2026-08-19 23:06:30
1
samarapoderosa
Samarasantos Santos :
2026-08-19 23:35:16
1
inesmoreirabarbos
inesmoreirabarbos :
Axé
2026-08-19 22:50:15
2
To see more videos from user @mestrejonan, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mối tình giữa chiến trường Điện Biên Có một chuyện tình đẹp đến mức người ta có thể gọi Điện Biên Phủ không chỉ là chiến trường, mà còn là hôn trường của một đôi vợ chồng đã đi cùng nhau suốt cuộc đời. Đó là chuyện tình của Đại tá Cao Văn Khánh, Đại đoàn phó Đại đoàn 308, và nữ cứu thương Nguyễn Thị Ngọc Toản. Hai người vốn đã quen biết từ quê nhà Huế. Khi ấy, Ngọc Toản còn là nữ sinh trường Đồng Khánh, một cô gái xuất thân trong gia đình danh giá. Còn Cao Văn Khánh là người thầy giáo dạy toán. Rồi kháng chiến bùng nổ, cả hai cùng rời cuộc sống bình yên để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Ông trở thành người chỉ huy ngoài mặt trận, bà trở thành nữ cứu thương. Chiến tranh đưa họ xa nhau, rồi lại đưa họ gặp lại giữa chiến khu Việt Bắc. Tình yêu của họ không có những buổi hẹn hò lãng mạn, càng không có những lời thề hẹn giữa phố phường. Đó là tình yêu lớn lên trong những cuộc hành quân, những lần gặp gỡ vội vàng và những tháng ngày luôn phải đối diện với hiểm nguy. Tháng 12/1953, giữa núi rừng Tây Bắc, họ tình cờ gặp lại nhau. Lần gặp ấy khiến Ngọc Toản nhận ra mình thực sự yêu người đàn ông ấy. Trước lúc chia tay, họ hẹn nhau một điều giản dị: ngày chiến thắng sẽ làm lễ cưới. Rồi Điện Biên Phủ bước vào những ngày khốc liệt nhất. Ngọc Toản ngày đêm chăm sóc thương binh. Có những người lính mới mười tám, đôi mươi đã trút hơi thở cuối cùng trên tay bà. Trong nỗi đau chung của chiến trường, bà còn mang một nỗi lo riêng: người mình yêu cũng đang ở nơi bom đạn dữ dội nhất. Chiều 7/5/1954, Điện Biên Phủ toàn thắng. Sau đó, Ngọc Toản được lệnh lên Mường Thanh. Và giữa chiến trường vừa im tiếng súng, giữa mùi khói đạn còn chưa tan, hai người bất ngờ gặp lại nhau. Không cần những lời yêu đương dài dòng. Chỉ một tiếng “Anh!”, một tiếng “Em!”, rồi nước mắt cùng trào ra. Nhưng Cao Văn Khánh lại phải tiếp tục nhận nhiệm vụ. Chiến thắng đã đến, nhưng người lính vẫn chưa thể dành trọn thời gian cho hạnh phúc riêng. Chứng kiến tình cảnh ấy, các đồng đội đã vun vào cho hai người. Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Trần Lương đề nghị họ làm lễ cưới ngay tại Điện Biên. Sau một ngày rưỡi suy nghĩ, Ngọc Toản đồng ý. Ngày 22/5/1954, một đám cưới đặc biệt diễn ra ngay trong hầm chỉ huy của tướng De Castries. Không hoa cưới. Không váy cưới. Không xe hoa. Cô dâu chú rể mặc chính bộ quân phục màu lá của người lính Điện Biên. Đồng đội lấy những chiếc dù Pháp đủ màu để trang trí hầm cưới. Hơn 40 cán bộ, chiến sĩ trở thành “hai họ”. Có kẹo, thuốc lá, rượu chiến lợi phẩm và những tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn. Chú rể hát “Bộ đội về làng”, cô dâu hát “Em bé Mường Thanh”. Tiếng cười và lời chúc phúc vang lên giữa nơi chỉ ít ngày trước còn là một chiến trường khốc liệt. Đặc biệt, họ không lên xe hoa. Họ lên một chiếc xe tăng từng tham chiến ở Điện Biên Phủ để chụp ảnh cưới. Đứng trên tháp pháo, nhìn xuống Mường Thanh còn ngổn ngang dấu tích chiến tranh, Ngọc Toản khe khẽ nói: “Bao nhiêu đồng đội đã hy sinh mà mình còn được sống.” Một câu nói ngắn, nhưng phía sau đó là cả một thế hệ. Bởi hạnh phúc của họ được xây dựng giữa những mất mát. Phía sau nụ cười của cô dâu chú rể là hàng trăm người lính đã nằm lại. Và chính vì từng chứng kiến quá nhiều cái chết, họ càng hiểu giá trị của hai chữ hạnh phúc. Cao Văn Khánh và Nguyễn Thị Ngọc Toản đã cùng nhau đi qua những năm tháng dài của cuộc đời. Tình yêu bắt đầu từ chiến trường, được thử thách bởi xa cách, bom đạn và nhiệm vụ, rồi trở thành một cuộc hôn nhân bền chặt. Điện Biên Phủ là nơi người lính viết lịch sử bằng máu và lòng quả cảm. Nhưng giữa nơi ấy, Cao Văn Khánh và Ngọc Toản còn viết nên một câu chuyện khác  câu chuyện về tình yêu và niềm tin vào ngày mai. Một đám cưới không hoa, không váy cưới, không xe hoa... Nhưng có chiến thắng làm lễ vật, có đồng đội làm chứng, có ký ức của cả một thế hệ làm kỷ niệm. Và có lẽ, đó chính là lý do mà hơn 70 năm trôi qua, người ta vẫn nhắc về chuyện tình ấy như một trong những câu chuyện đẹp nhất của Điện Biên Phủ. #vietnam  #nguoichiensiquankhu9  #bodoicuho  #quandoinhandanvietnam
Mối tình giữa chiến trường Điện Biên Có một chuyện tình đẹp đến mức người ta có thể gọi Điện Biên Phủ không chỉ là chiến trường, mà còn là hôn trường của một đôi vợ chồng đã đi cùng nhau suốt cuộc đời. Đó là chuyện tình của Đại tá Cao Văn Khánh, Đại đoàn phó Đại đoàn 308, và nữ cứu thương Nguyễn Thị Ngọc Toản. Hai người vốn đã quen biết từ quê nhà Huế. Khi ấy, Ngọc Toản còn là nữ sinh trường Đồng Khánh, một cô gái xuất thân trong gia đình danh giá. Còn Cao Văn Khánh là người thầy giáo dạy toán. Rồi kháng chiến bùng nổ, cả hai cùng rời cuộc sống bình yên để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Ông trở thành người chỉ huy ngoài mặt trận, bà trở thành nữ cứu thương. Chiến tranh đưa họ xa nhau, rồi lại đưa họ gặp lại giữa chiến khu Việt Bắc. Tình yêu của họ không có những buổi hẹn hò lãng mạn, càng không có những lời thề hẹn giữa phố phường. Đó là tình yêu lớn lên trong những cuộc hành quân, những lần gặp gỡ vội vàng và những tháng ngày luôn phải đối diện với hiểm nguy. Tháng 12/1953, giữa núi rừng Tây Bắc, họ tình cờ gặp lại nhau. Lần gặp ấy khiến Ngọc Toản nhận ra mình thực sự yêu người đàn ông ấy. Trước lúc chia tay, họ hẹn nhau một điều giản dị: ngày chiến thắng sẽ làm lễ cưới. Rồi Điện Biên Phủ bước vào những ngày khốc liệt nhất. Ngọc Toản ngày đêm chăm sóc thương binh. Có những người lính mới mười tám, đôi mươi đã trút hơi thở cuối cùng trên tay bà. Trong nỗi đau chung của chiến trường, bà còn mang một nỗi lo riêng: người mình yêu cũng đang ở nơi bom đạn dữ dội nhất. Chiều 7/5/1954, Điện Biên Phủ toàn thắng. Sau đó, Ngọc Toản được lệnh lên Mường Thanh. Và giữa chiến trường vừa im tiếng súng, giữa mùi khói đạn còn chưa tan, hai người bất ngờ gặp lại nhau. Không cần những lời yêu đương dài dòng. Chỉ một tiếng “Anh!”, một tiếng “Em!”, rồi nước mắt cùng trào ra. Nhưng Cao Văn Khánh lại phải tiếp tục nhận nhiệm vụ. Chiến thắng đã đến, nhưng người lính vẫn chưa thể dành trọn thời gian cho hạnh phúc riêng. Chứng kiến tình cảnh ấy, các đồng đội đã vun vào cho hai người. Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Trần Lương đề nghị họ làm lễ cưới ngay tại Điện Biên. Sau một ngày rưỡi suy nghĩ, Ngọc Toản đồng ý. Ngày 22/5/1954, một đám cưới đặc biệt diễn ra ngay trong hầm chỉ huy của tướng De Castries. Không hoa cưới. Không váy cưới. Không xe hoa. Cô dâu chú rể mặc chính bộ quân phục màu lá của người lính Điện Biên. Đồng đội lấy những chiếc dù Pháp đủ màu để trang trí hầm cưới. Hơn 40 cán bộ, chiến sĩ trở thành “hai họ”. Có kẹo, thuốc lá, rượu chiến lợi phẩm và những tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn. Chú rể hát “Bộ đội về làng”, cô dâu hát “Em bé Mường Thanh”. Tiếng cười và lời chúc phúc vang lên giữa nơi chỉ ít ngày trước còn là một chiến trường khốc liệt. Đặc biệt, họ không lên xe hoa. Họ lên một chiếc xe tăng từng tham chiến ở Điện Biên Phủ để chụp ảnh cưới. Đứng trên tháp pháo, nhìn xuống Mường Thanh còn ngổn ngang dấu tích chiến tranh, Ngọc Toản khe khẽ nói: “Bao nhiêu đồng đội đã hy sinh mà mình còn được sống.” Một câu nói ngắn, nhưng phía sau đó là cả một thế hệ. Bởi hạnh phúc của họ được xây dựng giữa những mất mát. Phía sau nụ cười của cô dâu chú rể là hàng trăm người lính đã nằm lại. Và chính vì từng chứng kiến quá nhiều cái chết, họ càng hiểu giá trị của hai chữ hạnh phúc. Cao Văn Khánh và Nguyễn Thị Ngọc Toản đã cùng nhau đi qua những năm tháng dài của cuộc đời. Tình yêu bắt đầu từ chiến trường, được thử thách bởi xa cách, bom đạn và nhiệm vụ, rồi trở thành một cuộc hôn nhân bền chặt. Điện Biên Phủ là nơi người lính viết lịch sử bằng máu và lòng quả cảm. Nhưng giữa nơi ấy, Cao Văn Khánh và Ngọc Toản còn viết nên một câu chuyện khác câu chuyện về tình yêu và niềm tin vào ngày mai. Một đám cưới không hoa, không váy cưới, không xe hoa... Nhưng có chiến thắng làm lễ vật, có đồng đội làm chứng, có ký ức của cả một thế hệ làm kỷ niệm. Và có lẽ, đó chính là lý do mà hơn 70 năm trôi qua, người ta vẫn nhắc về chuyện tình ấy như một trong những câu chuyện đẹp nhất của Điện Biên Phủ. #vietnam #nguoichiensiquankhu9 #bodoicuho #quandoinhandanvietnam

About