@congchuasea: Từ ngày Nghiêm Sơn Hoàng gả vào nhà họ An làm mợ hai, cả phủ tổng đốc ai cũng nghĩ dâu mới chắc hẳn phải là người khuê các, đoan trang. Thế nhưng, chỉ chưa đầy nửa tháng, cái suy nghĩ ấy đã bị mợ đánh cho tan tành. Mợ hai nhà này chẳng chịu vào khuôn phép, tính tình thì láu lỉnh lại thích nghịch ngợm. Hôm đầu tiên, mợ tò mò trèo lên cây nhãn cổ thụ sau vườn hái quả suýt nữa ngã gãy chân, làm cả phủ một phen hú vía. Hôm thứ hai, trời đổ mưa dông, mợ lại trốn ra bờ ao thả diều, lúc trở về người ướt sũng. Gia nhân trong phủ từ chỗ sợ hãi, e dè, dần cũng quen. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Một buổi chiều tĩnh mịch, tiếng đổ vỡ loảng xoảng phát ra từ gian đông phòng làm mấy đứa gia nhân đứng ngoài sân giật bắn cả mình. Chúng nó nhìn nhau, mặt cắt không còn giọt máu. Ở cái phủ tổng đốc này, ai mà chẳng biết đó là thư phòng riêng của cậu hai An Khánh Huy. An Khánh Huy vừa đi bàn việc tô thuế về, áo gấm thanh lam còn chưa kịp thay. Nghe tiếng động, đôi mày kiếm của cậu nhíu chặt. Cậu phất tay cho tên hầu lùi ra, tự mình sải bước dài vào phòng. Đập vào mắt cậu là một bãi chiến trường: bình hoa men ngọc quý giá vỡ tan tành, nước đổ lênh láng bên mấy nhành lan gãy đôi. Mà "thủ phạm" thì đang thu người ngồi lọt thỏm trên bàn viết. Gấu áo lụa trắng vấy đầy mực, tóc thì rối nhẹ. Hoàng ôm chặt một chú mèo mướp, mặt mũi lem luốc đen kịt, đôi mắt tròn xoe ngước lên nhìn chồng, môi nhỏ mím lại đầy vẻ chột dạ. Khánh Huy đứng khoanh tay trước ngực, nét mặt không chút biểu cảm, thanh âm trầm thấp: "Mợ hai lại nghịch cái gì thế này?" Sơn Hoàng nuốt nước bọt, siết con mèo trong tay, lý nhí: "Em... em đâu có nghịch. Tại con mèo nó đuổi bướm lao vào bình hoa của cậu chứ bộ!" "Ồ? Con mèo biết nhảy lên bàn, tự nhúng đuôi vào nghiên mực, làm vỡ bình hoa rồi vẽ bôi bết lên mấy tờ sớ ta chuẩn bị dâng lên triều đình?" Cậu tiến lại gần, nhặt tờ giấy hoen ố lên liếc nhìn mợ hai. Biết mình đuối lý, Sơn Hoàng liền giở bài cũ. Em trèo phắt xuống bàn, chạy lại túm lấy vạt áo Khánh Huy ra sức lắc lắc, giọng nũng nịu: "Cậu hai... chồng... em biết lỗi rồi mà.." "Tại ở trong phủ chán quá, cậu đi từ sớm chẳng ngó ngàng gì tới em. Em buồn chán nên mới tìm mèo chơi cùng..." Khánh Huy nhìn bàn tay lem luốc mực của vợ đang bôi bẩn chiếc áo sạch sẽ của mình, khẽ thở dài. Cậu đưa tay bóp nhẹ vầng trán đau nhức, giọng nói nghiêm nghị nhưng ánh mắt đã dịu đi vài phần: "Em bao nhiêu tuổi rồi hả Hoàng? Hôm trước thì trèo cây hái nhãn suýt ngã gãy chân, hôm qua lại trốn ra bờ ao thả diều làm ướt hết người. Hôm nay còn cả gan phá nát thư phòng của ta?" Sơn Hoàng bĩu môi, lầm bầm: "Thì tại cậu nhạt nhẽo như nước ốc, suốt ngày chỉ chữ nghĩa với thuế má. Em không tự tìm niềm vui thì héo mòn mà chết mất!" "Em nói cái gì?" Cậu nhướn mày. Sơn Hoàng giật mình, lập tức nở nụ cười nịnh nọt, đưa khuôn mặt mèo lem luốc lại gần mặt chồng: "Ý em là... chồng vất vả rồi! Để em bảo người lấy nước cho cậu tắm rửa nhé? Còn đống sớ này... để em chép lại cho cậu được không?" Khánh Huy nhìn bờ môi đang chu ra của vợ, lại nhìn vệt mực đen thùi lùi trên má em, nhịn không được bèn đưa ngón tay cái lên quệt mạnh một cái. Em "á" lên một tiếng vì đau, rụt cổ lại. "Chép lại? Chữ em như gà bới, dâng lên triều đình thì ngày mai chắc cả phủ này bị bãi quan mất." Khánh Huy hừ lạnh một tiếng, rồi quay người đi về phía cửa, gọi lớn: "Con hầu Tấm đâu, đem chậu nước sạch vào đây." Lát sau, chậu nước được mang vào. Khánh Huy tự tay nhúng ướt chiếc khăn lụa, vắt ráo rồi quay lại chỗ mợ. "Lại đây" Cậu ra lệnh. Sơn Hoàng ngoan ngoãn đi tới. Khoảng cách gần đến mức em ngửi thấy cả mùi hương trầm quen thuộc và nhìn rõ cả hàng lông mi dày của chồng. Khi khuôn mặt nhỏ nhắn của mợ đã được lau sạch sẽ, hồng hào trở lại. Cậu ném chiếc khăn vào chậu, trầm giọng: "Phạt em tối nay phải ở yên trong phòng chép 'quy củ' mười lần." "Ta sẽ ngồi đây giám sát." Nghe đến bị phạt, em méo xệch mặt, ôm lấy cánh tay chồng mà ăn vạ: "Không muốn đâu!" "Mấy cái chữ đó nhức đầu lắm. Cậu thương em điii, phạt cái khác, bắt em làm gì cũng được!" (còn trong cmt) #keonhyeon
Hyr☆
Region: VN
Thursday 20 August 2026 01:01:00 GMT
Music
Download
Comments
bạn gái 건 호 :
chấm shop 0 điểm vì ko có điểm nào để chê
2026-08-20 04:59:09
3
hilss :
iu hỷ iu hỷ iu hỷ điều quan trọng nhắc 3 lần, fic hay lắm ý (có ý định cưới hỷ)
2026-08-20 01:16:43
2
trầm...? :
hay nee
2026-08-20 03:10:54
1
Hyr☆ :
(1)Nghe em nói vậy, cậu cúi đầu ghé sát tai vợ, nói bằng thanh âm trầm thấp đầy ám muội:
"Làm gì cũng được? Vậy phạt đổi thành... tối nay 'hầu hạ' ta trên giường. Em chịu không?"
Mặt Sơn Hoàng lập tức đỏ bừng từ mang tai xuống cổ.
Mợ đẩy mạnh chồng ra, lắp bắp:
"Cậu... đồ lưu manh giả danh tri thức! Em thà đi chép phạt còn hơn!"
Nói rồi, em quay ngoắt người chạy phăng lên giường, kéo chăn trùm kín mít từ đầu đến chân.
Khánh Huy đứng giữa phòng nhìn cái kén chăn đang run bần bật, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười dung túng.
Cậu tiến lại gần, tỳ một bên gối lên thành giường rồi cúi người, dứt khoát kéo phăng chiếc chăn ra.
Sơn Hoàng giật mình nín thở, định giật lại chăn nhưng không kịp, đành trố mắt nhìn chồng, hai tai đỏ ửng như hai quả gấc chín.
Khánh Huy không nói không rằng, thò tay bế thốc mợ hai lên sập gỗ gần cửa sổ.
Sơn Hoàng giật mình giãy nảy:
"Cậu hai ban ngày ban mặt, buông em ra!"
"Em cũng biết sợ người ta nhìn vào cơ à?"
"Ngồi im."
Khánh Huy trầm giọng, lấy từ tủ ra bộ y phục lụa mềm mại, tự tay cởi chiếc áo dính mực của vợ. Động tác của cậu vô cùng nhẹ nhàng, chu đáo.
Sơn Hoàng thấy gương mặt chồng dưới ánh hoàng hôn bớt đi vẻ nghiêm nghị, bèn lén túm áo cậu, giọng lí nhí:
"Cậu... cậu.. còn giận em không?"
Khánh Huy dừng tay thắt dải áo, khẽ thở dài, nắm lấy bàn tay nhỏ của vợ:
"Bình hoa vỡ thì ta mua bình khác, sớ hỏng thì ta chép lại. Ta chỉ giận vì em trèo cây, dầm mưa, nghịch mảnh sành... Em có biết nếu em trầy da tróc vảy, người xót xa nhất là ai không?"
Lời nói ấm áp đánh trúng tim đen, Sơn Hoàng ngẩn người, sống mũi cay cay. Mợ nhào vào lòng Khánh Huy ôm chặt lấy cổ chồng:
"Em biết sai rồi, sau này em không nghịch dại làm cậu lo nữa."
Cậu ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của vợ, bao nhiêu mệt mỏi quan trường đều tan biến.
Cậu hôn nhẹ lên tóc mợ, cười dung túng:
"Được rồi, biết sai là tốt."
Sơn Hoàng nghe thế liền reo lên một tiếng, vui mừng nhảy phắt xuống đất:
"Thật sao? Chồng là nhấttt! Vậy còn hình phạt chép 'quy củ'..."
"Vẫn phải chép."
2026-08-20 01:08:25
17
quyts_ 🐢 :
?????????
2026-08-20 01:22:13
2
yêu gay thì?? :
@TikTok Vietnam xhhhhhh
2026-08-20 01:10:50
3
To see more videos from user @congchuasea, please go to the Tikwm
homepage.