@prinzmira: #cantarella coser: 酱香大鸡屎 cr preset:@FaJar Uzumaki ft 𝙂𝙂 #cosplay #cosplayer #wutheringwaves #wuwa #douyin

𝕸𝖎𝕽𝖆
𝕸𝖎𝕽𝖆
Open In TikTok:
Region: ID
Thursday 20 August 2026 04:27:40 GMT
841
143
1
2

Music

Download

Comments

anjai.mabar3283
S :
🥰🥰🥰
2026-08-20 10:36:15
0
To see more videos from user @prinzmira, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tây hoà , đêm mưa rả rích ! Cũng gian phòng quen thuộc này ngày trước chị em chúng tôi nướng ngủ ghê lắm ,cứ chen bốn năm giờ sáng là mẹ chúng tôi đã lụi cụi thức dậy đạp xe đạp xuống chợ mua đồ về bán cho kịp với người ta ,rồi đứng trước cửa phòng réo tên từng đứa dậy đi học . “Con sồn, con sên ,con dẻo ( ba chị em nhà tui ) đâu sao giờ còn chưa dậy , đồ ăn sáng lát má mua sẵn rầu gửi cho nẫu (hàng xóm) đem dìa dùm treo trước cửa ngõ đó nha , cái chìa phá nhét trong chẹt tủ lát đưa cho ông ba mày cầm theo đi làm !” Trong cơn ngái ngủ chúng tôi chẳng ừ hử nhưng biết chắc là sau những âm thanh quen thuộc đó mẹ chúng tôi đã cọc cạch  chiếc xe đạp băng băng đi rồi . Chúng tôi thì sẽ hòng nướng ngủ thêm chút nữa vì biết lát dậy thế nào cũng đã có đồ ăn để đi học rồi , ,! Cứ như vậy đến khi con chị lớn lấy chồng vào bình dương bôn ba  đi làm công ty với người ta , con giữa (là tôi )  rủng rỉnh  vào đại học , con út xấp xỉ lớp 12 cái tuổi lì lợm ương bướng ... Rồi ngày mưa cũng như ngày nắng gánh hàng của mẹ tôi nuôi từng đứa, từng đứa rời xa căn phòng này. Chỉ những hôm nào mưa bão quá lớn người ta mới không thấy bà Rớt ( hàng xóm hay gọi mẹ tôi ) đi buôn về , hoặc chỉ có những bữa cơn hen suyễn trở nặng hành lên hành xuống thở k nẩu nữa thì mẹ mới dám nghỉ một hôm gọi là bù sức … cứ thế thời gian trôi qua, khi đôi cánh của các con đã đủ lông thì tóc mẹ cũng điểm bạc ! Tự nhiên cứ văng vẳng trong đầu tôi mấy câu thơ của cô thạnh xóm núi đất ... TÔI NHỚ NGÀY XƯA ĐI CHỢ TẾT. Thuở nhỏ tôi thường theo mẹ, Ra chợ những ngày cuối năm. Vạn thọ nhà ai khoe sắc, Vàng ươm từ độ trăng rằm. Chợ đông người mua kẻ bán  Mẹ tôi góp gánh rau vườn, Tôi đội một mâm lá chuối Trên đường ai thấy cũng thương!
Tây hoà , đêm mưa rả rích ! Cũng gian phòng quen thuộc này ngày trước chị em chúng tôi nướng ngủ ghê lắm ,cứ chen bốn năm giờ sáng là mẹ chúng tôi đã lụi cụi thức dậy đạp xe đạp xuống chợ mua đồ về bán cho kịp với người ta ,rồi đứng trước cửa phòng réo tên từng đứa dậy đi học . “Con sồn, con sên ,con dẻo ( ba chị em nhà tui ) đâu sao giờ còn chưa dậy , đồ ăn sáng lát má mua sẵn rầu gửi cho nẫu (hàng xóm) đem dìa dùm treo trước cửa ngõ đó nha , cái chìa phá nhét trong chẹt tủ lát đưa cho ông ba mày cầm theo đi làm !” Trong cơn ngái ngủ chúng tôi chẳng ừ hử nhưng biết chắc là sau những âm thanh quen thuộc đó mẹ chúng tôi đã cọc cạch chiếc xe đạp băng băng đi rồi . Chúng tôi thì sẽ hòng nướng ngủ thêm chút nữa vì biết lát dậy thế nào cũng đã có đồ ăn để đi học rồi , ,! Cứ như vậy đến khi con chị lớn lấy chồng vào bình dương bôn ba đi làm công ty với người ta , con giữa (là tôi ) rủng rỉnh vào đại học , con út xấp xỉ lớp 12 cái tuổi lì lợm ương bướng ... Rồi ngày mưa cũng như ngày nắng gánh hàng của mẹ tôi nuôi từng đứa, từng đứa rời xa căn phòng này. Chỉ những hôm nào mưa bão quá lớn người ta mới không thấy bà Rớt ( hàng xóm hay gọi mẹ tôi ) đi buôn về , hoặc chỉ có những bữa cơn hen suyễn trở nặng hành lên hành xuống thở k nẩu nữa thì mẹ mới dám nghỉ một hôm gọi là bù sức … cứ thế thời gian trôi qua, khi đôi cánh của các con đã đủ lông thì tóc mẹ cũng điểm bạc ! Tự nhiên cứ văng vẳng trong đầu tôi mấy câu thơ của cô thạnh xóm núi đất ... TÔI NHỚ NGÀY XƯA ĐI CHỢ TẾT. Thuở nhỏ tôi thường theo mẹ, Ra chợ những ngày cuối năm. Vạn thọ nhà ai khoe sắc, Vàng ươm từ độ trăng rằm. Chợ đông người mua kẻ bán Mẹ tôi góp gánh rau vườn, Tôi đội một mâm lá chuối Trên đường ai thấy cũng thương!

About