@hwangu98: Cùng lúc đó, tại căn nhà nhỏ của Orm. Cơn mưa bão ngoài trời đã ngớt từ lâu, nhưng cơn sóng ngầm trong lòng Orm thì chưa bao giờ dịu xuống. Cảm giác bồn chồn, nhói đau nơi lồng ngực từ đầu giờ tối vẫn bám lấy cô không rời, khiến Orm hoảng loạn đến mức không thể ở một mình. Cô vội vã gọi điện nhờ chị Na sang ngủ cùng. Đêm đã về khuya, căn phòng ngủ ngập trong ánh đèn ngủ màu vàng nhạt ấm áp. Orm nằm co quắp trên giường, hai tay siết chặt lấy chiếc gối của Ling. Chị Na nằm bên cạnh, dịu dàng xoa nhẹ tấm lưng đang run lên bần bật của em gái. Giọt nước mắt nóng hổi liên tục tràn qua kẽ mắt Orm, thấm đẫm mảng ga giường. "Chị Na ơi... " — Orm thốt lên trong tiếng nấc nghẹn ngào, giọng nói khàn đi vì khóc quá nhiều. "Em không biết tại sao... nhưng tối nay tim em đau lắm. Đau đến mức em không thở nổi... Em cảm nhận được chị Ling đang gặp nguy hiểm, chị ấy đang chịu đau đớn ở đâu đó rất gần em... " Chị Na nghe vậy mà lòng cay xé. Chị kéo Orm vào lòng, vỗ nhẹ lên vai em, cố dằn lại sự xót xa: "Orm à, em đừng tự gây áp lực cho mình nữa. Mấy ngày nay em bận rộn làm việc, lại lo nghĩ quá nhiều nên cơ thể mới mệt mỏi sinh ra cảm giác đó thôi... " "Không phải đâu chị!" — Orm lắc đầu mạnh mẽ, đôi mắt đỏ ngầu ngước lên nhìn chị Na đầy tuyệt vọng. "Mấy tháng qua em đã cố gắng sống tốt, cố gắng mỉm cười để chờ chị ấy trở về... Em tự dặn lòng phải mạnh mẽ, nhưng tối nay em thật sự không chịu nổi nữa rồi... Rốt cuộc chị Ling đang ở đâu? Tại sao đến một tin tức nhỏ nhất chúng ta cũng không tìm được chứ?" Sự bất lực dâng lên đỉnh điểm. Chị Na nhìn em gái khóc đến cạn sức mà chỉ biết ôm chặt lấy Orm, nước mắt chị cũng âm thầm lăn dài trên gò má. Chị Na vuốt ve mái tóc mượt mà của Orm, giọng nói run run nghẹn ngào: "Chị biết em đau... Chị cũng bất lực lắm. Chị em mình đã đi khắp Bangkok, hỏi từng đồn cảnh sát, từng đài truyền hình rồi... Nhưng Ling nó... nó như biến mất khỏi thế giới này vậy. " "Chị Na... " — Orm áp mặt vào ngực chị Na, tiếng khóc dầm dề xé tan sự tĩnh mịch của đêm muộn. "Em không cần chị ấy phải kiếm nhiều tiền, không cần chị ấy phải giỏi giang... Em chỉ cần chị ấy bình an trở về thôi. Dù chị ấy có ra sao, dù chị ấy có đánh mất tất cả, em vẫn chỉ cần một mình chị Ling thôi... " Hai chị em ôm nhau khóc giữa đêm lạnh. Sự bất lực tàn nhẫn của số phận như một tấm lưới dày đặc bao trùm lấy họ, hoàn toàn không hay biết rằng, người con gái mà họ đang đỏ mắt tìm kiếm chỉ cách họ vài cây số — đang nằm mê man giữa ranh giới sinh tử trong một gian phòng bệnh lạnh lẽo. Sau hai ngày dài nằm mê man trong bóng tối sâu thẳm của cơn hôn mê, Ling chậm rãi mở mắt. Cảm giác đầu tiên xộc thẳng vào giác quan của cô là một cơn đau xé thịt nát xương bao trùm toàn bộ cơ thể. Lồng ngực cô phập phồng khó khăn dưới lớp mặt nạ oxy, từng nhịp thở đều kéo theo sự đau đớn dữ dội ở vùng hông và xương sườn. Đôi mắt Ling nhòe đi, cảnh vật xung quanh chỉ là những mảng màu trắng đục mờ ảo. Trần nhà bê tông trắng xóa cùng tiếng máy đo nhịp tim tít... tít... tít... đều đặn vang lên bên tai trái — còn tai phải của cô chỉ là một khoảng không ồn ào, xè xè bất thường. Cổ họng Ling khô khốc như sa mạc. Cô cố gắng cất tiếng gọi "Orm... " nhưng bờ môi nứt nẻ chỉ có thể phát ra những tiếng thào thào không tròn vành rõ chữ. Ling hoảng loạn muốn cử động đôi chân để ngồi dậy, nhưng đáp lại ý chí của cô là sự bất lực hoàn toàn. Từ vùng thắt lưng trở xuống hoàn toàn mất đi cảm giác, cô không hề hay biết đôi chân mình đã bị bó nẹp cố định cứng đờ dưới lớp chăn mỏng. Đầu óc cô trống rỗng, những mảnh ký ức về cơn mưa bão, chiếc xe ô tô mất lái và vệt máu trên đường nhựa. Nữ hộ lý túc trực bên cạnh vừa ngẩng đầu lên thấy bờ mi Ling rung rẩy liền vội vã đứng dậy: "Cô Tawan! Cô tỉnh rồi sao?! Để tôi gọi bác sĩ ngay!" #lingorm #fanfic #xh #linglingkwong #ormkornnaphat
Hwangoo LOver
Region: VN
Thursday 20 August 2026 05:06:02 GMT
Music
Download
Comments
cristinabedignani :
❤️
2026-08-20 07:02:12
0
Sonny :
❤️❤️❤️❤️❤️
2026-08-20 05:57:09
0
Noor Albarzanje :
❤️❤️❤️
2026-08-20 11:03:06
0
To see more videos from user @hwangu98, please go to the Tikwm
homepage.