@ehsanullahahmadza97: که غواړئ د بدن اضافي ویښتان مو دایمي کم یا لرې شي، دا ویډیو تر پایه وګورئ! 👀✨ #pyfツ #parati #hairstyle #hair #fyppppppppppppppppppppppp

نړیوال ښکلا کلینیک
نړیوال ښکلا کلینیک
Open In TikTok:
Region: IR
Thursday 20 August 2026 09:07:29 GMT
36459
842
61
166

Music

Download

Comments

zobirkhan1388
Zobir 😎😎khan😍😍 :
دا ټول درواغ دی داسی کریم تر اوسه نه دی پیدا شوی چی په یو ځل دی دبل وریښته دتل لپاره ختم کړی که چیری وریښته د تل لپاره ختم شی خو انسان د پوستکی د ناروغی باندی اخته کیژی نو ملګرو دا شی بیل کول درواغ دی😂
2026-08-20 19:31:18
2
user1274004187469
همزه مینه ناک :
دا دورواغ دی
2026-08-21 07:07:49
0
aizatullah.barak
Aizatullah Barak :
قیمت څودی ورور
2026-08-21 04:43:21
0
user20172474955290
ابوذر زندانی :
ادرس راکه
2026-08-21 02:08:12
0
nabirarhmantwrab1
نبي الرخمن تراب :
دروغ
2026-08-20 17:58:59
0
user918267933
Arif talsh :
@ادرس۔چېرته۔ده
2026-08-20 18:02:56
0
user2712765879271
user2712765879271 :
سلام خوبی
2026-08-21 05:15:46
0
adjhgh.djejhxh
Adjhgh Djejhxh :
دادواه چیرفی داکی ږی
2026-08-21 07:39:59
0
ahmadbashari715
ahmadbashari715 :
درواغ١٠٠
2026-08-21 04:09:49
0
user37145203620841
گیزاب جانان :
سلام
2026-08-21 05:25:34
0
user9653696950077
محمد افغان :
good
2026-08-20 10:00:31
0
user8623365739716
user8623365739716 :
ادرس یا شماره
2026-08-21 04:20:24
0
user2950359485526
قسمت یار شاعر :
مسرف چنداست 😊
2026-08-21 06:56:11
0
ayaan.haqiq
Ayaan Haqiq :
دی قیمت سو دی
2026-08-20 19:00:37
0
user3846275207813
غنی جان بهار :
شماره واتساف راولیژه
2026-08-21 03:04:19
0
musakhan.armani4
Musakhan Armani :
دی واتساپ نمبر
2026-08-20 10:38:15
0
merajan.eshaqzee
Merajan Eshaqzee :
ده واتساپ شماره
2026-08-20 21:19:50
0
user1049588111881
فرهاد افغان :
سلام
2026-08-20 12:35:00
0
user1562015719229
وحید بی پروا :
زی نه منم چی یوزل لپاره ورک شی ✌️
2026-08-20 11:53:17
0
user7341117295270
سیدعلم وردگ :
سلام
2026-08-20 21:29:53
0
ahmad.wali387
🥰🥰🥰farman sab🥀🥀🥀 :
ایایده
2026-08-21 10:35:04
0
abdullah..723
abdullah..723 :
ادرس
2026-08-20 17:26:44
0
user6243420634202
محمد حسن :
داچیرته پیداکیژی
2026-08-20 17:53:12
0
nekmatullah59
nekmatullah59 :
دہ کیمزی کے دی
2026-08-21 02:32:40
0
To see more videos from user @ehsanullahahmadza97, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

𓂃 ོ⋆☀︎𓂃 𓂃 ོ⋆☀︎𓂃 𓂃 ོ⋆☀︎𓂃 For eight years, Lena and Miu were inseparable. Everyone joked they’d end up together. But they never did. Miu loved Lena quietly, too afraid to say it out loud. She thought her messy, loud heart would never fit the calm, peaceful life Lena always wanted. 𓂃 𓂃 𓂃  It was pouring outside. Miu sat by the window, drunk and lonely. Without even meaning to, she wrote down every quiet feeling she’d never dared say out loud. “I wish I could be the one you love.” At 2:17 AM, she hit send. After hitting send, panic crashed over her. She pressed delete. Delete for Everyone. But right there, under the timestamp, it said: Read. They didn’t say a single word about it the next day. Their easy silences turned heavy. Their laughs didn’t reach their eyes anymore. Late-night calls stopped. Lena kept opening their chat, staring at the empty space where the message had been, wondering what else Miu had wanted to say. Miu kept checking the screen too, wondering if Lena really had seen it, or if she’d pretend she hadn’t. And neither of them ever asked. 𓂃 𓂃 𓂃  Three years passed. Lena started dating someone. “I think he’s the one,” Lena said, bright and happy.  Miu forced a wide smile. “I’m really happy for you,” she said softly. As soon as she was home, she broke down. She cried until the sun rose, and the world turned bright again without her. 𓂃 𓂃 𓂃  Two more years, and an envelope arrived. It was Lena’s wedding invitation. A note was written on the back. “You have to come. It wouldn’t be complete without my best friend.” Miu almost said no. But she couldn’t miss the happiest day of Lena’s life. The wedding was soft and glowing, flowers, gentle music. Lena looked beautiful. When they exchanged vows, Miu clapped along with everyone else. No one saw her hands shaking, or the tears she blinked back. Before the reception ended, Miu slipped into the bridal room. She left a bouquet of Lena’s favorite lilies on the vanity, with a small note tucked inside.
𓂃 ོ⋆☀︎𓂃 𓂃 ོ⋆☀︎𓂃 𓂃 ོ⋆☀︎𓂃 For eight years, Lena and Miu were inseparable. Everyone joked they’d end up together. But they never did. Miu loved Lena quietly, too afraid to say it out loud. She thought her messy, loud heart would never fit the calm, peaceful life Lena always wanted. 𓂃 𓂃 𓂃 It was pouring outside. Miu sat by the window, drunk and lonely. Without even meaning to, she wrote down every quiet feeling she’d never dared say out loud. “I wish I could be the one you love.” At 2:17 AM, she hit send. After hitting send, panic crashed over her. She pressed delete. Delete for Everyone. But right there, under the timestamp, it said: Read. They didn’t say a single word about it the next day. Their easy silences turned heavy. Their laughs didn’t reach their eyes anymore. Late-night calls stopped. Lena kept opening their chat, staring at the empty space where the message had been, wondering what else Miu had wanted to say. Miu kept checking the screen too, wondering if Lena really had seen it, or if she’d pretend she hadn’t. And neither of them ever asked. 𓂃 𓂃 𓂃 Three years passed. Lena started dating someone. “I think he’s the one,” Lena said, bright and happy. Miu forced a wide smile. “I’m really happy for you,” she said softly. As soon as she was home, she broke down. She cried until the sun rose, and the world turned bright again without her. 𓂃 𓂃 𓂃 Two more years, and an envelope arrived. It was Lena’s wedding invitation. A note was written on the back. “You have to come. It wouldn’t be complete without my best friend.” Miu almost said no. But she couldn’t miss the happiest day of Lena’s life. The wedding was soft and glowing, flowers, gentle music. Lena looked beautiful. When they exchanged vows, Miu clapped along with everyone else. No one saw her hands shaking, or the tears she blinked back. Before the reception ended, Miu slipped into the bridal room. She left a bouquet of Lena’s favorite lilies on the vanity, with a small note tucked inside. "I watched you smile today… and you glowed brighter than I’ve ever seen. That’s all I ever wanted for you, even if it wasn’t with me. And for what it’s worth… I loved you so deeply, more than I ever found the courage to say. I loved you too." She turned and walked away quietly, before anyone could notice she was gone. Late that night, after all the guests had gone, Lena found the bouquet. She read the note once, then again… and every word felt like a quiet, painful secret finally spoken. Lena sank onto the chair, holding the note tight against her chest, like it was the most precious thing she’d ever touched. Her mind drifted straight back to that rainy night years ago, 2:17 A.M. She pulled up their old chat. The line was still there. Message deleted • 2:17 A.M. A shaky breath escaped her, and she whispered out loud to the empty room, as if Miu was still right there. “I saw it, you know. I really did. I read it all.” Her voice cracked, tears welling up fast. “I just… I was so scared. Scared I got it wrong. Scared I’d break the best thing I ever had, us. You never said a word either… so I told myself I must have imagined it. I told myself to be happy just being your friend.” She bowed her head, fingers crumpling the note just a little. “We were both so stupid, weren’t we? Both carrying the same secret, both too afraid to reach out. I loved you too. I loved you so much… I just didn’t know how to say it back.” Tears spilled down her face. She whispered into the quiet room, “I loved you too… I was just too scared. I’m so sorry.” Some love never fades, and it never heals either. It just stays there, quiet and heavy, like that timestamp: seen, real, and gone forever. It was true, it was there… but one waited, while the other stayed silent. They were both too scared to say what they felt while they still had the chance. By the time they found the courage, the chance was already gone. Some doors only open once. And they closed before either of them dared to step through. #lenamiu #wlwtiktok #oneshot #gxg #au
Chương 21: Hợp Đồng Chỉ Còn Ba Mươi Ngày Sau khi đôi chân hồi phục hoàn toàn, cuộc sống của Ling dường như trở lại quỹ đạo. Mỗi sáng cô tự mình đi xuống cầu thang. Đến công ty không còn cần gậy chống. Chiều về lại ôm Orm từ phía sau, nhất định phải hôn một cái mới chịu đi thay đồ. Mọi thứ đều rất tốt. Cho đến sáng hôm đó— Ling mở ngăn kéo tìm tài liệu. Một tập giấy quen thuộc rơi xuống sàn. HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN. Bàn tay cô khựng lại. Ling cúi xuống nhặt lên. Trang cuối cùng ghi rõ: Thời hạn: một năm. Còn lại: ba mươi ngày. Nụ cười trên môi Ling biến mất. — Bữa sáng. Orm ngồi đối diện. “Chị.” “…” “Ling?” “Hửm?” Orm cau mày. “Em gọi ba lần rồi.” “Xin lỗi.” “Chị sao vậy?” “Không sao.” Orm lập tức đặt thìa xuống. “Chị quên luật rồi?” Ling im lặng. Không được nói “không sao”. Đó là luật Orm đặt ra. Ling nhìn em. Cuối cùng nói thật. “Chị hơi lo.” “Lo gì?” Ling muốn hỏi— Ba mươi ngày nữa em có đi không? Nhưng lời đến môi lại không nói được. “Công việc.” Orm nheo mắt. “Thật?” “…Ừ.” Lần đầu tiên sau rất lâu— Ling lại nói dối em. — Tại công ty. A Minh báo cáo gần hai mươi phút. Ling không nghe được bao nhiêu. “Ling tổng?” “Hửm?” “Cô có muốn ký không?” Ling nhìn tài liệu. Rồi bất ngờ hỏi: “A Minh.” “Vâng?” “Nếu một hợp đồng sắp hết hạn…” “Muốn đối phương ở lại thì làm thế nào?” A Minh suy nghĩ. “Gia hạn?” Ling cau mày. “Nếu họ không đồng ý?” “Đàm phán điều kiện tốt hơn.” “Tiền?” “Có thể.” Ling lập tức lắc đầu. “Cô ấy không thiếu.” A Minh khựng lại. Cô ấy? Anh hiểu rồi. “Ling tổng đang nói hợp đồng với phu nhân?” Ling lạnh lùng nhìn anh. “Cậu biết quá nhiều.” A Minh lập tức cúi đầu. “Tôi không biết gì. Tối. Orm vừa tắm xong bước ra đã thấy Ling ngồi trên giường. Không đọc tài liệu. Không xem điện thoại. Chỉ nhìn em. Orm lau tóc. “Chị nhìn gì?” “Nhìn vợ.” “Ngày nào chẳng nhìn “Muốn nhìn thêm Orm bật cười. “Lại đây sấy tóc cho em.” Ling lập tức đứng dậy. “Được.” Cô nhận máy sấy. Động tác rất nhẹ. Orm ngồi trước gương, nhìn Ling qua tấm kính “Chị thật sự có chuyện.” Ling khựng tay. “Sao em biết?” “Chị là vợ em “Em không biết thì ai biết Tim Ling bỗng nhói lên. Vợ em. Ba mươi ngày nữa Còn được gọi như vậy không? Tóc vừa khô. Ling đặt máy xuống. Rồi bất ngờ ôm Orm từ phía sau. Cằm tựa lên vai em. Orm bật cười. “Lại làm nũng “Ừ “Hôm nay lạ thật Ling siết eo em. “Cho chị ôm lâu một chút. Orm không hỏi nữa. Chỉ đặt tay lên tay cô. “Ôm đi. Một phút. Hai phút. Ling vẫn không buông. Cuối cùng Orm quay lại. “Muốn hôn không? Ling lập tức nhìn em. Orm phì cười. “Biết ngay.” Em vòng tay qua cổ chị. Ling cúi xuống. Nụ hôn kéo dài rất lâu. Không còn giống những nụ hôn đòi phần thưởng trước đây. Lần này Ling hôn em với một sự lưu luyến khó hiểu. Orm cảm nhận được. Khi hai người tách ra, em nhẹ nhàng vuốt má chị. “Ling. “Hửm? “Chị đang sợ gì? Ling im lặng. Orm không ép. Ling lại ôm em vào lòng. Rất lâu sau mới hỏi “Orm.” “Ba mươi ngày nữa Bàn tay Orm khựng lại. Cuối cùng em cũng hiểu. Hợp đồng. Ling tiếp tục: “Nếu hết hạn “Em định làm gì Căn phòng yên tĩnh. Orm cúi mắt. “Trong hợp đồng viết thế nào “Ly hôn.” “Vậy…” Orm cố giữ giọng bình thường. “Thì làm theo hợp đồng. Vòng tay Ling lập tức cứng lại. “Em muốn ly hôn?” Orm không trả lời. Thật ra— Em chỉ muốn biết Ling sẽ giữ mình lại hay không. Nhưng sự im lặng ấy khiến Ling hiểu theo một nghĩa khác. Cô từ từ buông em. “Chị hiểu rồi Orm quay lại “Chị không có gì muốn nói sao Ling nhìn em. Có. Rất nhiều. Đừng đi. Chị yêu em. Ở lại làm vợ chị Nhưng sự kiêu ngạo và nỗi sợ bị từ chối khiến Ling chỉ nói được “Còn ba mươi ngày “Chị sẽ thực hiện đúng những gì đã hứa. Orm sững người. “Được.” Em quay lưng. “Em ngủ trước. Đêm đó. Hai người vẫn nằm chung giường. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng Ở giữa họ lại xuất hiện một khoảng trống. Ling nằm im. Không dám ôm. Orm cũng quay lưng về phía chị. Không ai ngủ được. Gần hai giờ sáng. Orm cảm thấy một bàn tay rất nhẹ chạm vào tay mình. Chỉ chạm Không dám nắm. Em nhắm mắt. Nước mắt bất giác rơi xuống gối. Còn phía sau Ling nhìn bóng lưng em trong bóng tối. Lần đầu tiên kể từ khi đôi chân khỏe lại… Cô phát hiện có một thứ khiến mình sợ hơn cả việc không thể đứng lên. Đó là Có thể bước đi bất cứ đâu… Nhưng người cô muốn bước đến lại sắp rời khỏi mình. Hợp đồng còn 30 ngày.
Chương 21: Hợp Đồng Chỉ Còn Ba Mươi Ngày Sau khi đôi chân hồi phục hoàn toàn, cuộc sống của Ling dường như trở lại quỹ đạo. Mỗi sáng cô tự mình đi xuống cầu thang. Đến công ty không còn cần gậy chống. Chiều về lại ôm Orm từ phía sau, nhất định phải hôn một cái mới chịu đi thay đồ. Mọi thứ đều rất tốt. Cho đến sáng hôm đó— Ling mở ngăn kéo tìm tài liệu. Một tập giấy quen thuộc rơi xuống sàn. HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN. Bàn tay cô khựng lại. Ling cúi xuống nhặt lên. Trang cuối cùng ghi rõ: Thời hạn: một năm. Còn lại: ba mươi ngày. Nụ cười trên môi Ling biến mất. — Bữa sáng. Orm ngồi đối diện. “Chị.” “…” “Ling?” “Hửm?” Orm cau mày. “Em gọi ba lần rồi.” “Xin lỗi.” “Chị sao vậy?” “Không sao.” Orm lập tức đặt thìa xuống. “Chị quên luật rồi?” Ling im lặng. Không được nói “không sao”. Đó là luật Orm đặt ra. Ling nhìn em. Cuối cùng nói thật. “Chị hơi lo.” “Lo gì?” Ling muốn hỏi— Ba mươi ngày nữa em có đi không? Nhưng lời đến môi lại không nói được. “Công việc.” Orm nheo mắt. “Thật?” “…Ừ.” Lần đầu tiên sau rất lâu— Ling lại nói dối em. — Tại công ty. A Minh báo cáo gần hai mươi phút. Ling không nghe được bao nhiêu. “Ling tổng?” “Hửm?” “Cô có muốn ký không?” Ling nhìn tài liệu. Rồi bất ngờ hỏi: “A Minh.” “Vâng?” “Nếu một hợp đồng sắp hết hạn…” “Muốn đối phương ở lại thì làm thế nào?” A Minh suy nghĩ. “Gia hạn?” Ling cau mày. “Nếu họ không đồng ý?” “Đàm phán điều kiện tốt hơn.” “Tiền?” “Có thể.” Ling lập tức lắc đầu. “Cô ấy không thiếu.” A Minh khựng lại. Cô ấy? Anh hiểu rồi. “Ling tổng đang nói hợp đồng với phu nhân?” Ling lạnh lùng nhìn anh. “Cậu biết quá nhiều.” A Minh lập tức cúi đầu. “Tôi không biết gì. Tối. Orm vừa tắm xong bước ra đã thấy Ling ngồi trên giường. Không đọc tài liệu. Không xem điện thoại. Chỉ nhìn em. Orm lau tóc. “Chị nhìn gì?” “Nhìn vợ.” “Ngày nào chẳng nhìn “Muốn nhìn thêm Orm bật cười. “Lại đây sấy tóc cho em.” Ling lập tức đứng dậy. “Được.” Cô nhận máy sấy. Động tác rất nhẹ. Orm ngồi trước gương, nhìn Ling qua tấm kính “Chị thật sự có chuyện.” Ling khựng tay. “Sao em biết?” “Chị là vợ em “Em không biết thì ai biết Tim Ling bỗng nhói lên. Vợ em. Ba mươi ngày nữa Còn được gọi như vậy không? Tóc vừa khô. Ling đặt máy xuống. Rồi bất ngờ ôm Orm từ phía sau. Cằm tựa lên vai em. Orm bật cười. “Lại làm nũng “Ừ “Hôm nay lạ thật Ling siết eo em. “Cho chị ôm lâu một chút. Orm không hỏi nữa. Chỉ đặt tay lên tay cô. “Ôm đi. Một phút. Hai phút. Ling vẫn không buông. Cuối cùng Orm quay lại. “Muốn hôn không? Ling lập tức nhìn em. Orm phì cười. “Biết ngay.” Em vòng tay qua cổ chị. Ling cúi xuống. Nụ hôn kéo dài rất lâu. Không còn giống những nụ hôn đòi phần thưởng trước đây. Lần này Ling hôn em với một sự lưu luyến khó hiểu. Orm cảm nhận được. Khi hai người tách ra, em nhẹ nhàng vuốt má chị. “Ling. “Hửm? “Chị đang sợ gì? Ling im lặng. Orm không ép. Ling lại ôm em vào lòng. Rất lâu sau mới hỏi “Orm.” “Ba mươi ngày nữa Bàn tay Orm khựng lại. Cuối cùng em cũng hiểu. Hợp đồng. Ling tiếp tục: “Nếu hết hạn “Em định làm gì Căn phòng yên tĩnh. Orm cúi mắt. “Trong hợp đồng viết thế nào “Ly hôn.” “Vậy…” Orm cố giữ giọng bình thường. “Thì làm theo hợp đồng. Vòng tay Ling lập tức cứng lại. “Em muốn ly hôn?” Orm không trả lời. Thật ra— Em chỉ muốn biết Ling sẽ giữ mình lại hay không. Nhưng sự im lặng ấy khiến Ling hiểu theo một nghĩa khác. Cô từ từ buông em. “Chị hiểu rồi Orm quay lại “Chị không có gì muốn nói sao Ling nhìn em. Có. Rất nhiều. Đừng đi. Chị yêu em. Ở lại làm vợ chị Nhưng sự kiêu ngạo và nỗi sợ bị từ chối khiến Ling chỉ nói được “Còn ba mươi ngày “Chị sẽ thực hiện đúng những gì đã hứa. Orm sững người. “Được.” Em quay lưng. “Em ngủ trước. Đêm đó. Hai người vẫn nằm chung giường. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng Ở giữa họ lại xuất hiện một khoảng trống. Ling nằm im. Không dám ôm. Orm cũng quay lưng về phía chị. Không ai ngủ được. Gần hai giờ sáng. Orm cảm thấy một bàn tay rất nhẹ chạm vào tay mình. Chỉ chạm Không dám nắm. Em nhắm mắt. Nước mắt bất giác rơi xuống gối. Còn phía sau Ling nhìn bóng lưng em trong bóng tối. Lần đầu tiên kể từ khi đôi chân khỏe lại… Cô phát hiện có một thứ khiến mình sợ hơn cả việc không thể đứng lên. Đó là Có thể bước đi bất cứ đâu… Nhưng người cô muốn bước đến lại sắp rời khỏi mình. Hợp đồng còn 30 ngày.

About