@yoonminnne: Những ngón tay mảnh khảnh siết lại rất khẽ. Rồi cậu quay người bước đi. Bước chân nhanh hơn mọi ngày. Nhanh đến mức tà áo đồng phục bị gió đầu hè hất nhẹ về phía sau. Yoongi không kéo tay lại. Anh chỉ lặng lẽ để mặc cậu dẫn đi. Suốt quãng đường, Jimin không nói một lời. Bàn tay vẫn nắm lấy anh. Nhưng ánh mắt thì luôn nhìn thẳng phía trước. Nắng trưa rơi đầy trên dãy hành lang. Tiếng ve ngân lên không ngớt từ những tán cây ngoài sân. Vài nhóm học sinh vừa cười vừa chạy ngang qua, có người gọi nhau xuống căn tin, có người ôm bóng chạy về phía sân thể dục. Giữa dòng người ấy. Hai người cứ thế đi. Một trước. Một sau. Cho đến khi Yoongi khẽ gọi. “Jimin.” Cậu không quay đầu. Bước chân cũng không chậm lại. Một lát sau, anh gọi thêm lần nữa. “Em bé.” Lần này, bàn tay đang nắm cổ tay anh khẽ siết lại. Chỉ vậy thôi. Vẫn không có tiếng đáp. Yoongi nhìn nghiêng gương mặt cậu. Hàng mi rủ xuống. Đôi môi mím rất nhẹ. Không hề giống dáng vẻ lúc giận dỗi thường ngày. Anh khẽ thở ra. Một nụ cười bất lực thoáng hiện nơi khóe môi. “Không chịu nói chuyện với anh thật à?” Jimin vẫn im lặng. Ngay khoảnh khắc ấy. Yoongi bỗng dừng chân. Jimin còn chưa kịp phản ứng thì một cánh tay đã vòng qua sau đầu gối cậu. Thế giới trước mắt nghiêng đi. “A…” Theo bản năng, cậu vội đưa tay bám lấy vai anh. Đến khi định thần lại. Mình đã nằm vắt ngang trên vai Yoongi từ lúc nào. “Min Yoongi!” Giọng Jimin hạ thấp, vừa hốt hoảng vừa lúng túng. “Anh làm gì vậy?” “Thả em xuống.” Yoongi chỉ khẽ điều chỉnh lại tư thế để cậu khỏi trượt xuống. “Không.” “Em cứ kéo anh đi mãi.” “Anh không biết mình đang bị dẫn đi đâu.” “Anh…” Jimin nghẹn lời. Hai bàn tay khẽ đập lên lưng anh mấy cái. Rất nhẹ. Như thể chẳng nỡ dùng sức. Đúng lúc ấy, một nhóm học sinh đi ngang qua. Có người nhận ra hai người. Tiếng cười khe khẽ lập tức vang lên. “Nhìn kìa…” “Có ai bế người yêu giữa trường như vậy không?” Jimin đỏ bừng cả tai. Theo phản xạ, cậu cúi gằm mặt, giấu luôn nửa khuôn mặt vào lưng Yoongi. “Đều tại anh…” “Có người nhìn kìa.” “Thả em xuống đi.” Yoongi vẫn bước rất thong thả. Giọng bình thản như chẳng có chuyện gì. “Để em chạy mất nữa à?” “Anh không dám.” Jimin vừa xấu hổ vừa tức. Muốn nói thêm điều gì đó. Nhưng mỗi lần ngẩng lên lại bắt gặp ánh mắt tò mò của người đi ngang qua. Cuối cùng chỉ biết im lặng. Hai tay níu lấy vai áo anh. … Đến khoảng sân phía sau nhà thể chất. Nơi chỉ còn tiếng bóng chuyền chạm tay vọng lại từng nhịp. Yoongi mới khom người. Nhẹ nhàng đặt Jimin xuống. Hai chân vừa chạm đất. Jimin đã lùi ngay nửa bước. Cậu quay mặt sang hướng khác. Mái tóc bị gió thổi khẽ lay. Yoongi đứng đối diện. Nhìn gương mặt vẫn còn đỏ vì ngượng của cậu. Một lúc sau mới khẽ hỏi. “Giận anh à?” Jimin mím môi. Im lặng. “Thật sự giận?” Cậu vẫn không nhìn anh. Chỉ cúi xuống, mũi giày khẽ miết lên nền xi măng. Yoongi nhìn theo động tác nhỏ ấy. Trong lòng bỗng mềm đi. Anh tiến lại gần hơn một chút. Khoảng cách vừa đủ để nhìn thấy hàng mi đang khẽ run của Jimin. “Anh xin lỗi.” Lần này Jimin mới lên tiếng. Giọng rất nhỏ. “Anh xin lỗi chuyện gì?” Yoongi khựng lại. Rồi bật cười. “Vì để em buồn.” Jimin cúi đầu. Một chiếc lá khô bị mũi giày cậu đẩy đi rất xa. Một lúc lâu sau mới khẽ nói. “Lúc cô ấy ôm anh…” “Em không thích.” Cậu nói rất chậm. Như đang lựa từng lời. “Biết là anh không muốn.” “Biết là anh đang gỡ ra.” “Nhưng…” Jimin dừng lại. Đầu ngón chân khẽ chạm xuống nền đất. “Em vẫn không thích.” Giọng nói nhỏ đến mức gần như tan trong tiếng ve. “Anh là người yêu em” “Cậu ấy ôm anh…” “Em khó chịu.” Nói xong. Chính Jimin cũng ngượng. Cậu quay mặt đi. Khẽ cắn môi. Như thể chưa quen với việc nói ra những cảm xúc ích kỷ của chính mình. Yoongi lặng người nhìn cậu. Một lúc sau. Anh khẽ đưa tay. Nắm lấy bàn tay đang buông bên người của Jimin. Lòng bàn tay cậu vẫn còn hơi lạnh. Anh khép những ngón tay mình lại. Bao trọn lấy. “Ừ.” “Anh biết.” Jimin ngẩng đầu. Ánh mắt vẫn còn chút ấm ức. Yoongi khẽ xoa đầu ngón tay cậu. Giọng rất nhẹ. “Anh không thích người khác chạm vào anh.” “Hôm nay…” “Anh tránh không kịp.” Anh nhìn thẳng vào mắt Jimin. “Từ giờ.” “Anh sẽ cẩn thận hơn.” Jimin nhìn anh rất lâu. Còn ở cmt Còn tiếp… #yoonmin #yoongi #jimin #pov #xuhuong

@agust.min…
@agust.min…
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 20 August 2026 11:11:55 GMT
1401
195
42
27

Music

Download

Comments

yoonminnne
@agust.min… :
6. Bởi vì đây là lần đầu tiên ông chủ động giữ anh ở lại. Không phải vì phép lịch sự. Không phải vì miễn cưỡng. Mà chỉ đơn giản là một lời mời. Jimin đứng bên cạnh cũng nghe thấy. Cậu nhìn ba mình. Rồi rất khẽ, khóe môi cong lên. Có những thay đổi không cần phải được nói ra bằng những lời lớn lao. Đôi khi chỉ là một người chịu đứng gần hơn một chút. Một câu hỏi bình thường vào cuối ngày. Một lời mời ở lại dùng bữa. Những điều nhỏ bé ấy, lại đủ để người ta nhận ra rằng khoảng cách từng tồn tại giữa họ đang dần được lấp đầy.
2026-08-20 11:15:41
10
tnnquynh1004
người lì hợp tính :
ôii chời ơii xưng anh em ngọt xớt lun áa cưng quá đii , ba mẹ Mi đồng ý 1 cái chắc là rước ẻm dề liền lun quá
2026-08-20 12:26:12
2
ynsihn22
yn. :
ỏ bố mẹ e Min sắp đồng ý ròiii đó😍
2026-08-20 14:56:47
2
_chiyeuminhanh_1310
j.m :
BÀ ƠI TUI YÊU BÀ LÀM ĐÓ BÀ
2026-08-20 11:37:43
1
13nochu06
tantanie :
tín hiệu tốt nhaaaaaaaa
2026-08-20 12:28:41
1
toilachinhtoi2704
make it Right. :
tát cả dần đi vào quy đạo.thay đổi.để tốt đẹp hơn
2026-08-20 13:26:47
1
giao465
Quỳnh Giao :
Có hú nhé
2026-08-20 12:35:57
1
chutsamaa
⋅౨ৎ⋆Ynii。˚⋆⭒ :
kêu nhau ngọt xớt tr oiiii iu sốp quáaaaa
2026-08-20 14:27:27
1
linkly77
LinkLy1️⃣3️⃣0️⃣6️⃣ :
Hú hú
2026-08-20 11:17:06
1
tetekookoo312
𐤀 택국 :
ỏooo
2026-08-20 12:32:04
1
yoonminnne
@agust.min… :
4. Lễ đính hôn của Jung Kook và Tae Hyung. Cậu đi chậm hơn thường ngày một chút, ánh mắt thỉnh thoảng lại rơi xuống mặt đường như đang sắp xếp từng ý nghĩ còn dang dở. “Hay là đồng hồ…” Một lúc sau, cậu lại khẽ lắc đầu. “Không được.” Yoongi đi bên cạnh nghe hết. Anh không chen vào, chỉ lặng lẽ bước cùng cậu. Jimin lại tiếp tục suy nghĩ. “Nếu là Tae Hyung…” “Chắc cậu ấy sẽ thích thứ gì đó có câu chuyện phía sau hơn.” “Còn Kook thì…” Cậu hơi nhíu mày. “Cậu ấy thích những thứ đẹp.” “Nhưng nếu chỉ đẹp thôi thì chắc cũng không đủ.” Giọng nói nhỏ dần theo từng bước chân. Dường như cậu thật sự đang đặt tâm trí vào việc chọn một món quà cho hai người bạn. Yoongi nghiêng đầu nhìn sang. Một lúc lâu sau, anh mới bật cười. “Em nghiêm túc quá rồi.” Jimin quay sang. “Hả?” “Đây là lễ đính hôn đó phải suy nghĩ nghiêm túc.” Cậu nhìn anh, vẻ mặt có chút không hiểu. “Anh nghĩ em không nên nghiêm túc sao?” Yoongi khẽ lắc đầu. “Không.” Anh nhìn về phía trước. “Ý anh là…” “Em có thể nghĩ cả ngày cũng được.” “Nhưng chắc hai đứa nó nhận gì cũng sẽ vui thôi.” Jimin hơi khựng lại. “Sao?” Yoongi nhún vai. “Vì thứ tụi nó muốn nhất…” Anh dừng một chút. “Có lẽ không phải món quà.” “Mà là lúc nhìn xuống dưới kia, thấy những người quan trọng với tụi nó đều có mặt.” Bước chân Jimin chậm lại. Cậu không nói gì ngay. Chỉ cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên. Có lẽ Yoongi nói đúng. Tae Hyung và Jung Kook luôn là hai người như vậy. Một người lúc nào cũng khiến căn phòng trở nên náo nhiệt hơn. Một người dù đi đến đâu cũng dễ dàng trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Nhưng sau tất cả những vẻ ngoài ấy, điều họ giữ lại vẫn là những thứ rất nhỏ. Một người nhớ. Một người ở bên. Một lời chúc thật lòng. Những điều không cần phải đặt trong hộp quà, cũng không cần được gói bằng giấy thật đẹp. Khi hai người về đến nhà bà ngoại, bước chân Jimin bỗng chậm lại. Yoongi cũng dừng theo. Ngoài sân, bên cạnh những chậu cây quen thuộc, có một người đang đứng đó. Là ba cậu. Ông cầm vòi nước, kiên nhẫn tưới từng chậu cây nhỏ trước hiên nhà. Ánh nắng buổi chiều rơi trên bờ vai đã có chút dấu vết của thời gian. Một khung cảnh rất bình thường.
2026-08-20 11:14:26
7
yoonminnne
@agust.min… :
1. Jimin nhìn anh rất lâu. Rồi mới khẽ hỏi. “Thật không?” Yoongi gật đầu. “Thật.” “Vì anh cũng vậy.” “Nếu có người ôm em.” “Chắc anh cũng không vui.” Jimin khẽ chớp mắt. Khóe môi cuối cùng cũng nhích lên rất nhẹ. Yoongi nhìn thấy nụ cười ấy. Trong lòng mới lặng lẽ thở phào. Anh đưa tay sửa lại cổ áo hơi lệch của Jimin. Động tác chậm rãi như mọi lần. “Giận xong chưa?” Jimin không trả lời ngay. Cậu cúi xuống nhìn hai bàn tay vẫn còn nắm lấy nhau. Rồi khẽ gật. “Một chút thôi.” Yoongi bật cười. “Vậy để anh nói em nghe 1 tin.” Ánh mắt đen trầm dưới nắng đầu hè dường như đang cất giấu một điều gì đó. Khóe môi anh khẽ cong lên. “Anh có một chuyện.” “Muốn nói với em.” Yoongi nhìn vẻ tò mò không giấu được trên gương mặt Jimin, cuối cùng cũng không thể giữ kín thêm nữa. Khóe môi anh khẽ nhấc lên. “Tin này…” Anh dừng lại một chút, như cố tình để cậu chờ thêm vài giây. “Có lẽ em sẽ bất ngờ.” Jimin nghiêng đầu. Ánh mắt cậu dừng trên gương mặt anh, mang theo sự nghi hoặc pha chút mong chờ. “Chuyện gì mà bí mật vậy?” Yoongi không trả lời ngay. Anh chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt lại phần tóc hơi rối trước trán cậu, động tác quen thuộc đến mức tự nhiên, giống như anh đã làm điều đó rất nhiều lần. Một lúc sau, anh mới chậm rãi nói. “Tae Hyung với Jung Kook…” “Chuẩn bị đính hôn rồi.” Jimin mất vài giây mới hiểu được câu nói ấy. Cậu chớp mắt. “…Hả?” Gương mặt vốn đang bình thản bỗng trở nên ngơ ngác. “Đính hôn?” “Ừ.” Yoongi gật đầu. “Thật sao?” Jimin quay sang nhìn anh. “Nhưng… nhanh vậy à?” Nhìn vẻ mặt không kịp phản ứng của cậu, Yoongi khẽ bật cười. “Còn nhanh gì nữa.” “Hai đứa đó còn ồn ào hơn cả người ta yêu nhau bình thường.” Jimin nghe vậy cũng không nhịn được mà cong môi. Đúng là như vậy. Jung Kook từ trước đến nay vẫn luôn là kiểu người không biết vòng vo. Thích điều gì thì sẽ nói thẳng. Muốn làm chuyện gì thì dù có khó khăn đến đâu cũng nhất định tìm cách thực hiện. Còn Tae Hyung lại khác. Cậu ấy lúc nào cũng mang theo dáng vẻ nhẹ nhàng, vui vẻ, dường như chuyện gì xảy ra cũng có thể dùng một nụ cười để hóa giải. Một người giống như cơn gió mùa hè. Một người lại giống ánh nắng dịu dàng sau cơn mưa.
2026-08-20 11:12:14
7
yoonminnne
@agust.min… :
5. Nếu là trước đây, có lẽ Jimin sẽ chỉ lặng lẽ đi qua. Nhưng hôm nay, cậu đứng lại. Có lẽ bởi vì khoảng cách giữa hai cha con đã từng xa đến mức chỉ một cuộc trò chuyện cũng trở nên khó khăn. Ba Jimin cũng nhìn thấy hai người. Bàn tay đang giữ vòi nước dừng lại. Khoảng sân nhỏ chìm vào một khoảng lặng ngắn. Không ai vội lên tiếng. Cho đến khi Yoongi cúi đầu trước. “Cháu chào bác.” Giọng anh trầm, lễ phép như mọi khi. Ba Jimin nhìn anh. Ánh mắt ông không còn sự đề phòng như trước. Một lúc sau, ông khẽ gật đầu. “Ừ.” “Về rồi à?” Jimin đứng bên cạnh. Bàn tay cậu khẽ siết lấy quai cặp. Rồi nhẹ giọng đáp. “Dạ.” Chỉ một tiếng trả lời rất đơn giản. Nhưng lần này, nó không còn mang theo sự dè chừng. Không còn giống như cậu phải cân nhắc từng chữ trước khi nói ra. Ngay lúc đó, cửa nhà mở ra. Mẹ Jimin bước ra ngoài. Trên người bà vẫn còn chiếc tạp dề, mái tóc hơi rối vì vừa ở trong bếp. Nhìn thấy hai người, bà mỉm cười. “Về rồi sao?” Jimin nhìn mẹ. Rồi gật đầu. “Dạ.” Một tiếng đáp bình thường của một đứa con khi trở về nhà. Nhưng đối với hai người đã từng nhìn con trai mình dần thu mình lại, có lẽ nó mang theo nhiều ý nghĩa hơn thế. Bởi vì trước đây, Jimin luôn giữ một khoảng cách rất nhỏ nhưng rõ ràng. Cậu lễ phép. Cậu ngoan ngoãn. Nhưng luôn giống như đang đứng trước một cánh cửa mà không biết có nên bước vào hay không. Còn bây giờ… Cánh cửa ấy vẫn chưa hoàn toàn mở rộng. Nhưng cậu đã bắt đầu đưa tay chạm vào nó. Mẹ Jimin nhìn sang Yoongi. “Yoongi.” “Hôm nay…” “Ở lại ăn cơm được không?” Yoongi hơi sững lại. Theo bản năng, anh quay sang nhìn Jimin. Jimin cũng bất ngờ. Ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc. Rồi ánh nhìn của Jimin dần dịu xuống. Mẹ cậu bật cười. “Không cần khách sáo.” “Bà ngoại chắc cũng vui.” Bà dừng lại một chút. Rồi nhìn sang con trai mình. “Với lại…” “Dạo này Jimin nhờ cháu chăm sóc nhiều.” “Để cô cảm ơn cháu một bữa cơm cũng được.” Yoongi im lặng vài giây. Sau đó anh cúi đầu. “Nếu không làm phiền mọi người…” “Cháu ở lại ạ.” “Không phiền.” Lần này, người lên tiếng là ba Jimin. Chỉ ba chữ đơn giản. Nhưng khiến Yoongi khựng lại. Bởi vì đây là lần đầu tiên ông chủ động giữ anh ở lại.
2026-08-20 11:15:14
8
yoonminnne
@agust.min… :
3. Yoongi nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cậu. Vài phút trước, người này còn vì ghen mà quay mặt đi, nhất quyết không chịu nói chuyện với anh. Bây giờ lại có thể ngồi đây suy nghĩ chuyện chuẩn bị quà cho người khác. Sự thay đổi ấy không lớn đến mức người ngoài dễ dàng nhận ra. Nhưng với Yoongi, từng chút một đều rõ ràng. Anh đưa tay chạm nhẹ lên má cậu. “Em bé.” “Hửm?” “Em thay đổi nhiều thật.” Jimin ngước lên nhìn anh. “Thay đổi gì?” Yoongi không trả lời ngay. Ánh mắt anh dừng trên gương mặt cậu một lúc lâu. “Trước đây…” “Em luôn nghĩ mình sẽ làm phiền người khác.” “Chuyện gì cũng tự giữ lấy.” Gió nhẹ lướt qua khoảng sân. Làm lay động vài chiếc lá trên đầu họ. “Nhưng bây giờ…” “Em biết giận.” “Biết ghen.” “Cũng biết nói với người khác rằng không được tùy tiện chạm vào người yêu mình.” Gương mặt Jimin lập tức nóng lên. “Anh…” Cậu hơi cúi đầu. “Đừng nhắc nữa.” Yoongi bật cười. Anh nắm lấy tay cậu. “Được.” “Không nhắc.” Một khoảng lặng nhỏ rơi xuống giữa hai người. Rồi Yoongi khẽ siết tay cậu hơn. “Nhưng anh rất vui.” “Vì em không còn giấu mọi thứ một mình nữa.” Jimin nhìn xuống bàn tay đang được anh nắm lấy. Những ngón tay cậu khẽ động. Sau đó chậm rãi nắm lại. “Vì anh…” Giọng cậu nhỏ hơn bình thường. “Em mới như vậy.” Yoongi hơi khựng lại. Chỉ là một câu nói rất đơn giản. Nhưng nó khiến vẻ lạnh lùng thường ngày trên gương mặt anh dịu đi đôi chút. Anh kéo Jimin lại gần hơn. “Vậy thì…” “Anh phải chịu trách nhiệm rồi.” Jimin ngước lên. “Chịu trách nhiệm gì?” Yoongi nhìn cậu. “Chịu trách nhiệm để em bé của anh luôn vui.” Jimin bật cười. Nụ cười ấy tan vào ánh nắng đang dần nhạt màu trên sân trường. Ở nơi từng chứng kiến những ngày đầu họ gặp nhau, hai cậu thiếu niên mười bảy tuổi vẫn đang học cách yêu một người. Không vội vàng. Không cần những lời quá lớn lao. Chỉ là từng ngày hiểu nhau thêm một chút. Giống như Tae Hyung và Jung Kook. Mỗi người đều đang bước về phía tương lai mà mình đã lựa chọn. Suốt đoạn đường trở về nhà bà ngoại hôm ấy, trong đầu Jimin gần như chỉ quanh quẩn một chuyện. Lễ đính hôn của Jung Kook và Tae Hyung.
2026-08-20 11:13:35
7
yoonminnne
@agust.min… :
2. Thoạt nhìn chẳng có điểm nào giống nhau. Nhưng ở cạnh nhau lâu rồi mới nhận ra, có những người xuất hiện không phải để trở nên giống nhau, mà để lấp đầy những khoảng trống mà người kia không có. Jimin ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh sân. Ánh nắng cuối chiều len qua những tán cây, rơi thành từng mảng sáng nhỏ trên mặt đất. “Nhưng…” Cậu ngẩng lên nhìn Yoongi. “Sao tự nhiên lại quyết định đính hôn vậy?” Yoongi dựa lưng vào lan can phía sau. “Jung Kook ngày nào cũng gọi về Mỹ.” “Nói chuyện với ba mẹ nó.” Jimin có thể tưởng tượng được cảnh đó. Một Jung Kook bình thường luôn tự tin, lúc nào cũng có thể khiến người khác không biết phải đối phó thế nào… Vậy mà khi đứng trước chuyện mình thật sự muốn giữ lại, có lẽ cũng sẽ trở thành một đứa trẻ chỉ biết cố gắng thuyết phục người lớn. Khóe môi cậu khẽ cong lên. “Thật luôn sao?” “Ừ.” Yoongi nhớ lại dáng vẻ của Jung Kook khi ôm điện thoại, hết lần này đến lần khác gọi về nhà. “Thậm chí nó còn nói nếu ba mẹ không đồng ý…” Anh ngừng một chút. “Nó sẽ tự bay qua Mỹ để nói chuyện.” Jimin bật cười. “Đúng là Kook.” “Cuối cùng thì sao?” “Ba mẹ nó chịu thua.” Tiếng cười của Jimin nhẹ nhàng hòa vào không khí buổi chiều. “Jung Kook đúng là Jung Kook.” Yoongi cũng khẽ gật đầu. “Với lại…” “Hai gia đình vốn quen biết nhau từ lâu.” “Tae Hyung với Kook cũng lớn lên cùng nhau.” Anh nhìn về phía sân trường đang dần vắng người. “Nên chuyện này với người lớn cũng không phải quá bất ngờ.” Jimin im lặng một lúc. Rồi cậu mỉm cười. Cậu thật sự vui cho hai người họ. Tae Hyung từng có khoảng thời gian không hiểu nổi chính mình. Từng có lúc đứng giữa những cảm xúc hỗn loạn mà không biết nên bước về phía nào. Nhưng cuối cùng, cậu ấy vẫn tìm được một người khiến bản thân muốn ở bên cạnh. Một người khiến tương lai không còn là thứ quá xa xôi. Jimin quay sang nhìn Yoongi. “Vậy tháng sau tổ chức sao?” “Ừ.” “Đúng lúc nghỉ hè.” Yoongi gật đầu. “Cho nên…” Anh cố ý kéo dài giọng. Jimin lập tức nhìn sang. “Sao?” Yoongi nghiêng đầu. “Em nên bắt đầu nghĩ xem.” “Mua quà gì cho hai đứa nó.” Jimin khựng lại. “À…” Cậu cúi xuống, thật sự bắt đầu suy nghĩ. “Quà đính hôn…” “Nên tặng gì nhỉ?”
2026-08-20 11:12:57
7
myhuowngg
Hương Phạm :
Ôi ôi anh em ngọt xớt như này áaa😍🥰
2026-08-21 00:59:12
0
juliacuti2
Minie⁷ :
co hu a
2026-08-21 01:23:13
0
traam.ym
.🐱MinJimin🐥. :
Có tiến triển rồi aa tiếp tiếp bà ui
2026-08-20 11:26:26
1
1111nhung69
Nhung phạm :
🥰🥰
2026-08-20 12:09:02
0
To see more videos from user @yoonminnne, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About