@cindyvy1212: Nếu Có Thể Yêu Lại Từ Đầu Chương 7: Điều Em Sợ Chưa Bao Giờ Là Hết Yêu Một tuần sau. Kao lại đến Bangkok như mọi lần. Lần này, Jane giữ đúng lời hứa. Cô dẫn chị đi qua những con phố nhỏ mà mình yêu thích. Một hiệu sách cũ nằm nép mình trong góc đường. Một quán mì có từ nhiều năm trước. Và cuối cùng là công viên Lumphini khi thành phố vừa lên đèn. Hai người chậm rãi bước trên lối đi phủ đầy bóng cây. Không ai vội lên tiếng. Nhưng khoảng lặng giữa họ không còn nặng nề như trước. Jane khẽ cười. “Em từng nghĩ…” “Nếu có một ngày chị đến Bangkok.” “Việc đầu tiên em muốn làm.” “Là dẫn chị đi xem thành phố mà em đã học cách yêu.” Kao nhìn cô. “Vậy bây giờ chị đã được xem rồi.” Jane khẽ gật đầu. “Dạ.” “Ở đây không có nhiều kỷ niệm.” “Nhưng là nơi em học được cách sống mà không phụ thuộc vào một người.” Kao siết nhẹ những ngón tay. Chị biết. Người ấy… Chính là mình. Hai người ngồi xuống một chiếc ghế dài. Gió đêm mang theo hương cỏ non. Kao nhìn mặt hồ tĩnh lặng trước mắt rồi chậm rãi nói. “Jane.” “Chị có một chuyện muốn nói.” Jane quay sang. Kao hít một hơi thật sâu. “Ngày trước.” “Chị từ chối hôn ước.” “Vì chị nghĩ.” “Ở bên em chỉ vì lời hứa của ba mẹ.” “Đó là điều bất công nhất.” “Đến khi em rời đi.” “Chị mới hiểu.” “Thứ chị không muốn mất.” “Chưa bao giờ là hôn ước.” “Mà là em.” Jane lặng im. Khóe mắt cô đỏ lên. Rất lâu sau, cô mới khẽ cất tiếng. “P’Kao.” “Chị biết không.” “Điều em sợ nhất.” “Chưa bao giờ là chị không yêu em.” Kao nhìn cô. Jane mỉm cười rất nhẹ. “Điều em sợ nhất…” “Là một ngày chị nhận nhầm thương hại thành tình yêu.” “Hoặc vì cảm thấy có lỗi…” “Nên quyết định ở bên em.” “Em đã mất rất nhiều năm.” “Mới đủ can đảm bước ra khỏi tình yêu đơn phương ấy.” “Em không muốn…” “Lại quay về vì một sự mềm lòng.” Những lời nói bình tĩnh ấy. Lại khiến trái tim Kao đau hơn bất kỳ lời trách móc nào. Chị khẽ lắc đầu. “Không phải.” “Chị từng tự hỏi mình hàng trăm lần.” “Nếu không có hôn ước.” “Nếu em không yêu chị trước.” “Nếu chúng ta gặp nhau như hai người xa lạ.” “Liệu chị có yêu em không.” Jane nín thở. Kao mỉm cười. “Câu trả lời vẫn là có.” “Chỉ là…” “Ngày ấy chị nhận ra quá muộn.” Nước mắt Jane lặng lẽ rơi xuống. Kao không đưa tay lau giúp. Chị nhớ rất rõ. Jane từng nói. Điều cô cần không phải là sự thương hại. Mà là một tình yêu được lựa chọn. Vì thế. Chị chỉ nhẹ nhàng nói. “Jane.” “Chị sẽ không xin em tha thứ.” “Cũng sẽ không cầu xin em quay lại.” “Chị chỉ muốn em biết.” “Dù em lựa chọn điều gì.” “Chị vẫn biết ơn.” “Vì em đã từng yêu chị nhiều đến như vậy.” Jane cúi đầu bật cười. Giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Lần đầu tiên sau nhiều năm. Cô không còn khóc vì tuyệt vọng. Mà vì cuối cùng… Người cô yêu cũng đã học được cách yêu cô đúng nghĩa. Cô chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt nhìn Kao dịu dàng như thuở ban đầu. “P’Kao.” “Nếu bây giờ…” “Em nói rằng.” “Em vẫn còn yêu chị.” “Thì lần này…” “Chị có còn để em đứng một mình nữa không?” Kao nhìn Jane. Khóe mắt chị đỏ hoe. Chị mỉm cười. Rồi nhẹ nhàng lắc đầu. “Không.” “Lần này…” “Chị sẽ là người bước cùng em.” #janeyeh #supassra_sp #kaojane #kaojanejanekao