@faridsba8: 🇵🇪💙 ¡FELICES 190 AÑOS, CALLAO! 💙🇵🇪 ¡CHIM PUM CALLAO! 🍻🎶 MIX CHALACO 🎶 Orquesta ZAPEROKO La Resistencia Salsera del Callao 🎺🎶🎙 #Zaperoko #Callao #LaPerla #ChimPumCallao #Salsa

FaridSBA🖤💗🇵🇪El Demonio😈
FaridSBA🖤💗🇵🇪El Demonio😈
Open In TikTok:
Region: PE
Thursday 20 August 2026 15:11:06 GMT
8334
461
9
92

Music

Download

Comments

user5293740390271
sam🏍️⚽ :
Que hermoso es ser nacido y criado en el Callao. orgulloso de ser chalaco desde la cuna. nacido en el CALLAO querido x todo el mundo más CALLAO q lima no hay más
2026-08-20 20:26:27
5
elicita373
elicita37 :
Felicidades mi rico Callao🎉
2026-08-20 19:48:44
2
taniacordova446
Tania cordova ❤️💫 :
Callau Solo hay uno❤️💯🙏🙏🌟🌟🌟🌟🌟🌟🌟🌟
2026-08-20 20:54:09
2
soneroamarillo
ferdavid79 :
Zaperoko la resistencia salsera del Callao dímelo Jhonny peña oh siii
2026-08-21 03:48:52
1
carlos.bermejo10
Carlos Bermejo :
cosa buena mi tío Miguel massss naaaa. chimpum callao
2026-08-20 22:25:59
1
sba1924
. :
Ufffff temon
2026-08-20 19:55:09
1
cehesoto
César :
ser chalaco es lo máximo
2026-08-20 23:36:20
1
user5293740390271
sam🏍️⚽ :
orgullo tremendo de un chalaco es q un limeño diga chim pum Callao 🤙🏻
2026-08-20 20:32:16
1
daniela_romani_2507
Daniela_Romani_2507 :
😍
2026-08-20 19:06:34
1
To see more videos from user @faridsba8, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

-VĂN ÁN- Orm Kornnaphat sinh ra đã đứng ở nơi mà rất nhiều người phải dùng cả đời để chạm tới. Nàng có một gia đình yêu thương mình vô điều kiện,có tiền tài,địa vị,có một cuộc sống khiến người khác chỉ dám ngước nhìn từ xa.Còn có cả một người yêu nàng hơn chính bản thân mình. Người ta nói,con người không thể lựa chọn nơi mình sinh ra,không thể lựa chọn giới tính của mình.Nhưng có lẽ điều đáng sợ nhất không phải là sinh ra ở đâu,mà là có được tất cả rồi lại tự tay đánh mất tất cả. Orm Kornnaphat chính là như vậy. Nàng lạnh lùng,kiêu ngạo,ích kỷ đến mức ngay cả những yêu thương lớn nhất cũng bị nàng xem như chuyện hiển nhiên. Cho đến ngày mất đi,nàng mới hiểu. Hoá ra trên đời này không có thứ gì tồn tại mãi để chờ đợi một người quay đầu. Nhìn căn nhà rộng lớn đến mức lạnh lẽo kia,Orm mới nhận ra ở khắp mọi nơi đều có bóng dáng của cô. Chiếc tạp dề còn treo trong bếp Cái cốc đôi đặt trên bàn ăn Chiếc chăn cô luôn kéo lên cho nàng mỗi đêm Nơi nào cũng là Lingling Kwong Nơi nào cũng giống như cô chưa từng rời đi Nhưng nơi nào cũng không còn cô nữa. Orm từng có một người yêu nàng đến tận xương tủy. Cô biết nàng là đại tiểu thư từ nhỏ chưa từng chịu khổ.Biết nàng chẳng biết nấu ăn,chẳng biết dọn dẹp,thậm chí ngay cả việc chăm sóc bản thân đôi lúc cũng lười biếng. Cho nên sau khi kết hôn,mọi việc trong nhà đều là Lingling làm. Orm giận dỗi,Lingling dỗ dành Orm vô lý,Lingling nhường nhịn Orm quay lưng,Lingling bước đến ôm lấy nàng từ phía sau Ba năm hôn nhân,người cúi đầu trước chưa từng là Orm. Nàng đã từng nghĩ rằng,người như Lingling Kwong sẽ mãi mãi ở đó Mãi mãi đứng sau nàng Mãi mãi yêu nàng Mãi mãi không rời đi. Cho đến ngày ấy... Trong quán cà phê quen thuộc,Lingling ngồi đối diện nàng,đôi mắt đỏ đến đáng sợ nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến lạ.
-VĂN ÁN- Orm Kornnaphat sinh ra đã đứng ở nơi mà rất nhiều người phải dùng cả đời để chạm tới. Nàng có một gia đình yêu thương mình vô điều kiện,có tiền tài,địa vị,có một cuộc sống khiến người khác chỉ dám ngước nhìn từ xa.Còn có cả một người yêu nàng hơn chính bản thân mình. Người ta nói,con người không thể lựa chọn nơi mình sinh ra,không thể lựa chọn giới tính của mình.Nhưng có lẽ điều đáng sợ nhất không phải là sinh ra ở đâu,mà là có được tất cả rồi lại tự tay đánh mất tất cả. Orm Kornnaphat chính là như vậy. Nàng lạnh lùng,kiêu ngạo,ích kỷ đến mức ngay cả những yêu thương lớn nhất cũng bị nàng xem như chuyện hiển nhiên. Cho đến ngày mất đi,nàng mới hiểu. Hoá ra trên đời này không có thứ gì tồn tại mãi để chờ đợi một người quay đầu. Nhìn căn nhà rộng lớn đến mức lạnh lẽo kia,Orm mới nhận ra ở khắp mọi nơi đều có bóng dáng của cô. Chiếc tạp dề còn treo trong bếp Cái cốc đôi đặt trên bàn ăn Chiếc chăn cô luôn kéo lên cho nàng mỗi đêm Nơi nào cũng là Lingling Kwong Nơi nào cũng giống như cô chưa từng rời đi Nhưng nơi nào cũng không còn cô nữa. Orm từng có một người yêu nàng đến tận xương tủy. Cô biết nàng là đại tiểu thư từ nhỏ chưa từng chịu khổ.Biết nàng chẳng biết nấu ăn,chẳng biết dọn dẹp,thậm chí ngay cả việc chăm sóc bản thân đôi lúc cũng lười biếng. Cho nên sau khi kết hôn,mọi việc trong nhà đều là Lingling làm. Orm giận dỗi,Lingling dỗ dành Orm vô lý,Lingling nhường nhịn Orm quay lưng,Lingling bước đến ôm lấy nàng từ phía sau Ba năm hôn nhân,người cúi đầu trước chưa từng là Orm. Nàng đã từng nghĩ rằng,người như Lingling Kwong sẽ mãi mãi ở đó Mãi mãi đứng sau nàng Mãi mãi yêu nàng Mãi mãi không rời đi. Cho đến ngày ấy... Trong quán cà phê quen thuộc,Lingling ngồi đối diện nàng,đôi mắt đỏ đến đáng sợ nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến lạ. "Chúng ta ly hôn đi." Orm ngây người. Nàng không nổi giận. Nàng cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. "Tại sao?" Lingling nhìn nàng rất lâu. Ánh mắt ấy có đau đớn. Có không nỡ. Có lưu luyến. Nhưng nhiều hơn tất cả là mệt mỏi. Cô yêu Orm. Yêu đến mức dùng cả thanh xuân để nuôi lớn một cuộc hôn nhân chỉ có một người cố gắng. Nhưng tình yêu cũng giống như ngọn nến trong mưa. Dù có cố che chắn thế nào,đến một lúc nào đó nó vẫn sẽ tắt. Orm nhớ lại ngày trước khi Lingling cầu hôn nàng. Nàng từng cười mà nói: "Bây giờ em đồng ý kết hôn với chị vì chị là người thích hợp nhất.Nhưng sau này nếu em gặp được người mình thật sự thích..." Khi đó Lingling chỉ dịu dàng ôm lấy nàng rồi cười: "Vậy chị sẽ trả tự do cho em." Lúc ấy Orm thấy câu nói đó thật dễ dàng. Bây giờ mới hiểu... Thì ra người đau nhất luôn là người nói ra lời ấy. "Được." Orm ký tên. Không khóc. Không giữ lại. Cũng không nhìn thấy đôi tay Lingling run đến mức không cầm nổi tờ giấy. Người rời đi đau khổ. Người ở lại cũng chẳng khá hơn. Bởi Orm vốn định tối hôm ấy sẽ nói cho Lingling biết Rằng nàng đã chuẩn bị làm mẹ. Rằng sức khỏe của nàng đã đủ điều kiện. Rằng lần đầu tiên trong cuộc đời,nàng muốn vì một người mà thay đổi. Muốn học cách yêu. Muốn học cách làm vợ. Muốn học cách trở thành gia đình. Nhưng tất cả đều quá muộn rồi. _ Một tuần sau,Orm mới hiểu thế nào gọi là trống rỗng. Buổi sáng không còn ai gọi nàng dậy. Buổi tối không còn ánh đèn chờ cửa. Cũng không còn người ôm nàng vào lòng rồi hỏi: "Hôm nay em có mệt không?" Nàng đến tìm Lingling. Lần đầu tiên bỏ xuống lòng kiêu hãnh của mình. Lần đầu tiên muốn níu kéo một người. Nhưng thứ nàng nhìn thấy... Là Lingling đang đi cạnh một người phụ nữ khác. Thì ra là vậy.Cô đã hết yêu nàng sao? Khoảnh khắc ấy,Orm cảm thấy cả thế giới của mình sụp xuống. Thì ra... Người rời đi thật sự có thể bước tiếp. Chỉ có người ở lại là mãi mắc kẹt trong quá khứ. Đến tận lúc ấy nàng mới hiểu. Hoá ra Orm Kornnaphat cũng biết đau. Hoá ra Orm Kornnaphat cũng biết yêu. Chỉ tiếc là... Người nàng yêu nhất đã không còn đứng ở nơi cũ chờ nàng nữa. ___ Nhìn những viên thuốc trắng xoá trong tay mình, Orm nở một nụ cười đau khổ.Nàng có lỗi với ba mẹ,có lỗi với Lingling và có lỗi với chính bản thân nàng.Một kiếp này của nàng,có lẽ chỉ đến đây là đủ rồi. #linglingkwong #ormkornnaphat #lingorm

About