@angle.mort07: #humour #prtoiシ

angle.mort07
angle.mort07
Open In TikTok:
Region: CI
Thursday 20 August 2026 18:21:07 GMT
2915
525
17
23

Music

Download

Comments

hass.ko
hass.ko :
T'avais bien commencé 🤣🤣🤣🤣🤣
2026-08-20 19:32:51
3
jeanherve7
vétch’○ :
merci là-bas 😅 😅 on souffre trop ds pays là 😂😂😂
2026-08-20 19:30:51
7
stone.smiley
Stone Miley :
c'est moko
2026-08-20 18:24:39
1
just2909938848
Justin Bieber :
sorcier 😂😂😂😂😂
2026-08-21 00:20:34
0
ulrichvianney02
Your BUDDY TEDDY🧸🤎 :
🤣🤣🤣merci!
2026-08-21 01:23:57
0
marcelleuros
L'euros des Temps 🌹🚀 :
Sa voix 😂🥰🥰
2026-08-20 19:52:40
1
loriginaltoure0
Ł'ØRÍGÍÑĀŁ TØŪRÉ :
bonsoir.... c'est Assamoi😭
2026-08-20 22:26:21
0
pernelleemmanuel
pernelleemmanuel :
tu es le meilleur 😅😂😂
2026-08-20 18:24:12
0
romain.958
RRØWVIN ✨✝️🕊️ :
Skiny même c’est race oh 🤣🤣
2026-08-20 22:34:49
0
emmanuel.tia48
Emmanuel Tia :
😂😂😂
2026-08-20 18:29:18
1
amanilamou576
lamou Amani :
😭😂😂😂😂😂
2026-08-20 19:42:59
0
lemonstre0077
Eric le bougeoir 👹⚒️👹 :
😳😳😳
2026-08-20 18:34:58
0
holding.smart.bus
Holding Smart Business :
😂😂😂
2026-08-20 18:54:28
1
To see more videos from user @angle.mort07, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có vẻ là vì cuộc đời này không chỉ dừng lại ở một khoảnh khắc, vậy nên tôi bị đẩy bước tiếp trong vô thức. Hoặc có lẽ, mỗi ngày đều có ý nghĩa, chỉ là những ngày được chụp lại, ghi lại, thì sẽ có ý nghĩa hơn.    Thời gian là một thứ tài sản vô cùng quý giá đối với mỗi con người đang sống. Bởi nó có điểm kết. Và bởi vì nó có ngày đáo hạn, loài người thường hay ở một khoảnh khắc nào đó mà ngoái lại nhìn. Rồi tiếc nuối.    Giả như tôi, đem theo cái chí tang bồng hổ thỉ, xông pha đi làm, đi học, chạy theo guồng quay điên cuồng nơi biển lớn… “nếu mày không muốn bị gông trong cái địa ngục trần gian đấy nữa, thì cố gắng đi!” Cố gắng vì cái gì nhỉ? Có lẽ là vì tương lai tự hứa hẹn cho bản thân, nào là biệt thự, xe sang, rồi là gấm vóc lụa là, người hầu kẻ hạ. Xứng đáng để nỗ lực!    Nhưng rồi, guồng quay này sớm đẩy tôi vào thế khó.    Tôi thừa nhận, bản thân là kiểu biết nhiều một chút, nhưng cũng chỉ một chút. Nói đùa thì, “thoát kiếp con lợn, nhưng không đủ với tới trở thành triết gia”. Chính vì sự nửa vời này nên tôi mới trở nên kệch cỡm biết bao trước nhân sinh này. Tôi vừa muốn có được sự bình yên (là cái bình yên “giả tạo” được người luôn đề cao tính duy mỹ như tôi tô vẽ nên), lại vừa muốn thoả mãn bản thân bằng đủ thứ danh vọng quyền lực. Thế là tôi cứ kẹt trong sự mâu thuẫn lố bịch ấy.    Cái sự trái khoáy trong tôi gần đây phình to ra. Nó chiếm lấy tâm trí đang rối bời vì tâm bệnh và thân bệnh, hành hạ tôi đủ trò. Thế rồi một buổi chiều cách đây không lâu, tôi giật mình nhận ra hoàng hôn không còn đẹp đến thế, tiếng nước róc rách, tiếng những quả hồng bì bõm tắm táp cũng không còn động lòng người đến vậy… Tôi biết, bản thân không tìm lại được tháng ngày xưa cũ ấy, cũng không còn tìm được cảm giác bình yên, thanh thản nữa. Tôi chợt nghĩ, à, hoá ra bản thân cũng biết tiếc.    Tôi trộm nghĩ, chà, giá mà tôi vẫn còn giữ được chút ít hồn nhiên thì tốt nhỉ, để tới khi có thể buông bỏ mọi thứ vẫn còn tâm trí mà thưởng thức cuộc sống. #improvisation #viral
Có vẻ là vì cuộc đời này không chỉ dừng lại ở một khoảnh khắc, vậy nên tôi bị đẩy bước tiếp trong vô thức. Hoặc có lẽ, mỗi ngày đều có ý nghĩa, chỉ là những ngày được chụp lại, ghi lại, thì sẽ có ý nghĩa hơn. Thời gian là một thứ tài sản vô cùng quý giá đối với mỗi con người đang sống. Bởi nó có điểm kết. Và bởi vì nó có ngày đáo hạn, loài người thường hay ở một khoảnh khắc nào đó mà ngoái lại nhìn. Rồi tiếc nuối. Giả như tôi, đem theo cái chí tang bồng hổ thỉ, xông pha đi làm, đi học, chạy theo guồng quay điên cuồng nơi biển lớn… “nếu mày không muốn bị gông trong cái địa ngục trần gian đấy nữa, thì cố gắng đi!” Cố gắng vì cái gì nhỉ? Có lẽ là vì tương lai tự hứa hẹn cho bản thân, nào là biệt thự, xe sang, rồi là gấm vóc lụa là, người hầu kẻ hạ. Xứng đáng để nỗ lực! Nhưng rồi, guồng quay này sớm đẩy tôi vào thế khó. Tôi thừa nhận, bản thân là kiểu biết nhiều một chút, nhưng cũng chỉ một chút. Nói đùa thì, “thoát kiếp con lợn, nhưng không đủ với tới trở thành triết gia”. Chính vì sự nửa vời này nên tôi mới trở nên kệch cỡm biết bao trước nhân sinh này. Tôi vừa muốn có được sự bình yên (là cái bình yên “giả tạo” được người luôn đề cao tính duy mỹ như tôi tô vẽ nên), lại vừa muốn thoả mãn bản thân bằng đủ thứ danh vọng quyền lực. Thế là tôi cứ kẹt trong sự mâu thuẫn lố bịch ấy. Cái sự trái khoáy trong tôi gần đây phình to ra. Nó chiếm lấy tâm trí đang rối bời vì tâm bệnh và thân bệnh, hành hạ tôi đủ trò. Thế rồi một buổi chiều cách đây không lâu, tôi giật mình nhận ra hoàng hôn không còn đẹp đến thế, tiếng nước róc rách, tiếng những quả hồng bì bõm tắm táp cũng không còn động lòng người đến vậy… Tôi biết, bản thân không tìm lại được tháng ngày xưa cũ ấy, cũng không còn tìm được cảm giác bình yên, thanh thản nữa. Tôi chợt nghĩ, à, hoá ra bản thân cũng biết tiếc. Tôi trộm nghĩ, chà, giá mà tôi vẫn còn giữ được chút ít hồn nhiên thì tốt nhỉ, để tới khi có thể buông bỏ mọi thứ vẫn còn tâm trí mà thưởng thức cuộc sống. #improvisation #viral

About