@dcianos1:

دقيانوس العظيم
دقيانوس العظيم
Open In TikTok:
Region: IQ
Thursday 20 August 2026 19:53:29 GMT
18399
1685
144
859

Music

Download

Comments

m_oo_m22
Milo :
اخبؤؤغلخ صدق الله العظيم
2026-08-22 11:08:25
144
ziopoot1
زنديق :
مشبسصديقتياقسمبالله(١)
2026-08-22 22:13:47
200
los69.0
الله :
﴿حَنعسٰط ﴾ صدق الله العظيم
2026-08-23 01:42:31
25
dcianos1
دقيانوس العظيم :
انا لا اسيء للقران ولا للاسلام انا اعبر عن رأيي بشكل ساخر ، وانت ايضا يا اخي المسلم يمكنك التعبير عن رأيك في الالحاد والملحدين بالطريقة التي تعجبك 👍
2026-08-20 19:57:14
57
user_23568965432
.. :
عاعاعوط{١} صدق الله العظيم
2026-08-22 22:01:24
44
almoso
Yuri :
كهي كهيعصصسسس (صدگ حچايتة الله)
2026-08-23 01:19:16
18
moh.prave
moh prave :
جعلني يوم القيامه شاهد على كل شخص استهزء
2026-08-23 12:03:40
7
_nanaluv11
𓍢 𝗥𝗼𝗺𝗲𝗼 :
لؤلؤايا.....صدق الله العضيم
2026-08-23 08:12:36
6
shva7n
S :
كل حقيقة تمر بثلاث مراحل: تسخر منها، ثم تقاوم بعنف، ثم تقبل وكأنها بديهية
2026-08-22 19:34:02
9
mvxzso
. :
حموووووت التعليقات😭😭
2026-08-23 02:00:07
5
aliwali913
aliwali913 :
حلمبص
2026-08-20 20:22:29
51
unnothinglessly
رَهَق :
ههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههههه
2026-08-22 06:01:22
3
lucasbaby.1
˖ ⛧☮︎Dark Elf Lucas⚥︎࣪ ִֶָ☾. ݁ :
اعتقد عشان مترجم ففي كلمات ما ظبطت ترجمتها للعربي 😂😂😂
2026-08-22 22:58:09
2
geegee.py
geegee.py :
You’ve no idea how funny this is at 3 am😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂
2026-08-23 01:20:27
3
nirdont
6 :
كلامه حجي
2026-08-23 07:46:22
4
.marvin114
Marvin :
استغفرالله ولاحول ولاقوة الابالله
2026-08-23 02:55:33
1
To see more videos from user @dcianos1, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Không phải bắt đầu một sự nghiệp mới. Không phải bắt đầu một mối quan hệ mới. Mà là bắt đầu một cuộc sống chân thật hơn với chính mình. Suốt nửa đầu đời, chúng ta thường sống vì rất nhiều điều. Vì kỳ vọng của gia đình. Vì ánh nhìn của xã hội. Vì những chuẩn mực vô hình mà ai cũng bảo là đúng. Ta cố gắng trở thành một người thành công. Cố gắng trở thành một người được yêu quý. Cố gắng trở thành phiên bản mà người khác mong muốn. Nhưng càng đi xa, ta càng nhận ra rằng có những cuộc đua không có vạch đích. Có những giấc mơ vốn không phải của mình. Và có những gánh nặng mà ta mang theo suốt nhiều năm chỉ vì không đủ can đảm để buông xuống. Bốn mươi năm đi qua, tôi hiểu rằng cuộc đời trăm năm thật ra rất ngắn. Ngắn hơn những lần ta giận nhau. Ngắn hơn những dự định cứ mãi để dành cho ngày mai. Ngắn hơn cả những tiếc nuối mà con người thường mang theo đến cuối đời. Những người từng xuất hiện trong cuộc đời ta, dù là người thân, người yêu hay chỉ là một người khách qua đường, đều là những món quà của duyên phận. Có người đến để yêu thương. Có người đến để dạy ta trưởng thành. Có người đến để rồi rời đi, để lại một vết thương. Nhưng cũng chính vết thương ấy lại mở ra một tầng nhận thức mà trước đó ta chưa từng có. Ngày trẻ, tôi từng nghĩ hạnh phúc nằm ở việc tìm được đúng người. Sau này mới hiểu, hạnh phúc không nằm trong tay bất kỳ ai khác. Bởi nếu nội tâm còn bất an, dù đứng giữa yêu thương ta vẫn thấy cô độc. Nếu lòng còn trống rỗng, dù có tất cả cũng khó cảm thấy đủ đầy. Không có một mối quan hệ nào có thể thay ta chữa lành chính mình. Không có một người nào có thể sống thay cuộc đời của ta. Người khác có thể đồng hành. Nhưng hành trình ấy vẫn là của riêng ta. Tôi từng đánh mất nhiều thứ. Đánh mất những người thân yêu vì sự nông nổi của tuổi trẻ. Đánh mất những cơ hội vì sự kiêu ngạo hoặc sợ hãi. Đánh mất chính mình trong những năm tháng chỉ biết chạy theo kỳ vọng. Có những đoạn đường đi qua rồi mới hiểu. Có những bài học phải trả bằng nước mắt mới nhớ được. Nhưng càng trưởng thành, tôi càng thấy quá khứ không phải thứ để oán trách. Nó là người thầy. Mỗi sai lầm đều để lại một bài học. Mỗi đổ vỡ đều để lại một sự thức tỉnh. Mỗi lần gục ngã đều dạy ta cách đứng lên vững vàng hơn. Cuộc sống vốn không hoàn hảo. Trên đời này luôn tồn tại ánh sáng và bóng tối. Có chân thành và giả dối. Có yêu thương và tổn thương. Có những điều như ý và những điều không bao giờ diễn ra theo kế hoạch. Nhưng điều quan trọng không nằm ở việc cuộc đời đối xử với ta như thế nào. Điều quan trọng nằm ở cách ta lựa chọn phản hồi trước những gì xảy đến. Ta có thể giữ lòng tử tế hay không. Ta có thể tiếp tục tin vào điều tốt đẹp hay không. Ta có thể bao dung với chính mình sau những lần vấp ngã hay không. Rồi một ngày nào đó, tuổi già sẽ gõ cửa. Khi ấy, điều còn lại không phải là những con số trong tài khoản. Không phải những lời khen ngợi hay danh vị từng đạt được. Điều còn lại là những ký ức khiến ta mỉm cười khi nhớ lại. Là những người đã thật lòng yêu thương ta. Là những khoảnh khắc bình yên mà năm tháng không thể lấy đi. Tôi từng muốn rất nhiều. Muốn thành công hơn. Muốn được công nhận hơn. Muốn có nhiều hơn. Nhưng càng sống lâu, tôi càng học cách muốn ít lại. Không phải vì mất đi khát vọng. Mà vì hiểu rằng đời người không cần quá nhiều mới có thể hạnh phúc. Chỉ cần đủ sức khỏe để thức dậy mỗi sáng. Đủ người thương để nhớ về. Đủ bình yên để ngủ ngon mỗi tối. Và quan trọng nhất, là đủ thành thật để sống đúng với con người mình. Nếu tuổi hai mươi dạy tôi cách mơ ước. Tuổi ba mươi dạy tôi cách chịu trách nhiệm. Thì tuổi bốn mươi dạy tôi cách quay về. Quay về với chính mình. Quay về với những điều thật sự có ý nghĩa. Quay về với một tâm hồn không còn cần phải chứng minh điều gì với thế gian. Và nếu bạn đang đọc những dòng này, tôi chỉ mong rằng dù bạn đang ở độ tuổi nào, cũng đừng quên đối xử dịu dàng với bản thân. Không cần phải trở thành người giỏi nhất. Không cần phải sống một cuộc đời khiến tất cả ngưỡng mộ. Chỉ cần sống chân thành. Sống tỉnh thức. Sống hết lòng với những gì mình tin tưởng #minhthuc #tinhthuc #hatgiongtinhthuc #tuoi40
Không phải bắt đầu một sự nghiệp mới. Không phải bắt đầu một mối quan hệ mới. Mà là bắt đầu một cuộc sống chân thật hơn với chính mình. Suốt nửa đầu đời, chúng ta thường sống vì rất nhiều điều. Vì kỳ vọng của gia đình. Vì ánh nhìn của xã hội. Vì những chuẩn mực vô hình mà ai cũng bảo là đúng. Ta cố gắng trở thành một người thành công. Cố gắng trở thành một người được yêu quý. Cố gắng trở thành phiên bản mà người khác mong muốn. Nhưng càng đi xa, ta càng nhận ra rằng có những cuộc đua không có vạch đích. Có những giấc mơ vốn không phải của mình. Và có những gánh nặng mà ta mang theo suốt nhiều năm chỉ vì không đủ can đảm để buông xuống. Bốn mươi năm đi qua, tôi hiểu rằng cuộc đời trăm năm thật ra rất ngắn. Ngắn hơn những lần ta giận nhau. Ngắn hơn những dự định cứ mãi để dành cho ngày mai. Ngắn hơn cả những tiếc nuối mà con người thường mang theo đến cuối đời. Những người từng xuất hiện trong cuộc đời ta, dù là người thân, người yêu hay chỉ là một người khách qua đường, đều là những món quà của duyên phận. Có người đến để yêu thương. Có người đến để dạy ta trưởng thành. Có người đến để rồi rời đi, để lại một vết thương. Nhưng cũng chính vết thương ấy lại mở ra một tầng nhận thức mà trước đó ta chưa từng có. Ngày trẻ, tôi từng nghĩ hạnh phúc nằm ở việc tìm được đúng người. Sau này mới hiểu, hạnh phúc không nằm trong tay bất kỳ ai khác. Bởi nếu nội tâm còn bất an, dù đứng giữa yêu thương ta vẫn thấy cô độc. Nếu lòng còn trống rỗng, dù có tất cả cũng khó cảm thấy đủ đầy. Không có một mối quan hệ nào có thể thay ta chữa lành chính mình. Không có một người nào có thể sống thay cuộc đời của ta. Người khác có thể đồng hành. Nhưng hành trình ấy vẫn là của riêng ta. Tôi từng đánh mất nhiều thứ. Đánh mất những người thân yêu vì sự nông nổi của tuổi trẻ. Đánh mất những cơ hội vì sự kiêu ngạo hoặc sợ hãi. Đánh mất chính mình trong những năm tháng chỉ biết chạy theo kỳ vọng. Có những đoạn đường đi qua rồi mới hiểu. Có những bài học phải trả bằng nước mắt mới nhớ được. Nhưng càng trưởng thành, tôi càng thấy quá khứ không phải thứ để oán trách. Nó là người thầy. Mỗi sai lầm đều để lại một bài học. Mỗi đổ vỡ đều để lại một sự thức tỉnh. Mỗi lần gục ngã đều dạy ta cách đứng lên vững vàng hơn. Cuộc sống vốn không hoàn hảo. Trên đời này luôn tồn tại ánh sáng và bóng tối. Có chân thành và giả dối. Có yêu thương và tổn thương. Có những điều như ý và những điều không bao giờ diễn ra theo kế hoạch. Nhưng điều quan trọng không nằm ở việc cuộc đời đối xử với ta như thế nào. Điều quan trọng nằm ở cách ta lựa chọn phản hồi trước những gì xảy đến. Ta có thể giữ lòng tử tế hay không. Ta có thể tiếp tục tin vào điều tốt đẹp hay không. Ta có thể bao dung với chính mình sau những lần vấp ngã hay không. Rồi một ngày nào đó, tuổi già sẽ gõ cửa. Khi ấy, điều còn lại không phải là những con số trong tài khoản. Không phải những lời khen ngợi hay danh vị từng đạt được. Điều còn lại là những ký ức khiến ta mỉm cười khi nhớ lại. Là những người đã thật lòng yêu thương ta. Là những khoảnh khắc bình yên mà năm tháng không thể lấy đi. Tôi từng muốn rất nhiều. Muốn thành công hơn. Muốn được công nhận hơn. Muốn có nhiều hơn. Nhưng càng sống lâu, tôi càng học cách muốn ít lại. Không phải vì mất đi khát vọng. Mà vì hiểu rằng đời người không cần quá nhiều mới có thể hạnh phúc. Chỉ cần đủ sức khỏe để thức dậy mỗi sáng. Đủ người thương để nhớ về. Đủ bình yên để ngủ ngon mỗi tối. Và quan trọng nhất, là đủ thành thật để sống đúng với con người mình. Nếu tuổi hai mươi dạy tôi cách mơ ước. Tuổi ba mươi dạy tôi cách chịu trách nhiệm. Thì tuổi bốn mươi dạy tôi cách quay về. Quay về với chính mình. Quay về với những điều thật sự có ý nghĩa. Quay về với một tâm hồn không còn cần phải chứng minh điều gì với thế gian. Và nếu bạn đang đọc những dòng này, tôi chỉ mong rằng dù bạn đang ở độ tuổi nào, cũng đừng quên đối xử dịu dàng với bản thân. Không cần phải trở thành người giỏi nhất. Không cần phải sống một cuộc đời khiến tất cả ngưỡng mộ. Chỉ cần sống chân thành. Sống tỉnh thức. Sống hết lòng với những gì mình tin tưởng #minhthuc #tinhthuc #hatgiongtinhthuc #tuoi40

About