@pcmperu: #PolíticaGeneralDeGobierno | "Todo se va a cumplir, cada promesa". El premier Luis Galarreta culminó la presentación de su gabinete reafirmando el compromiso por construir consensos y trabajar con las distintas bancadas en torno a las prioridades que el Perú necesita. Conoce los ejes de la Política General de Gobierno en nuestra #NotaDePrensa 👉 https://www.gob.pe/es/n/1432987

PCM
PCM
Open In TikTok:
Region: PE
Friday 21 August 2026 01:16:22 GMT
73322
5134
173
64

Music

Download

Comments

max.mayer.gonzale
max mayer gonzales espinoza :
Galarreta es un capo así se habla
2026-08-21 06:58:56
78
user3801013557322
EDGAR.F :
viva el Perú carajo y qe viva nuestra presidenta Keiko .
2026-08-21 04:56:13
55
carlos.cuya
Carlos Cuya :
Que buena exposición 👏👏👏👏👏 6 horas me ví todo el debate fueron claros, precisos y directos.
2026-08-21 03:31:06
109
joseorlandoyataco1
joseorlandoyataco1 :
Muy bien Señor premier.
2026-08-21 03:21:21
40
franklinvegacordova
franklinvegacordova :
Viva el Perú... ❤️🤍❤️Siempre el alto, nuestro Perú... 🇵🇪🇵🇪🇵🇪
2026-08-21 02:16:11
41
kityushiahuaquint
kityNala :
hagan por el Perú 🙏 todos
2026-08-21 02:31:34
47
rosaharvey383
rosaharvey383 :
Estupendo Señor Galarreta, 👍👍
2026-08-21 04:02:56
22
hurtado.yamahuchi
Hurtado Yamahuchi Fidel :
El ejemplo del líder, moviliza a todos por un cambio!!! El reloj está corriendo !!! Vamos KEIKO vamos 👏!!!
2026-08-21 03:03:11
180
aladino_ramirez48
Aladino Ramirez S255 :
Un buen líder carajo
2026-08-21 03:36:52
12
davidperezdiaz17
GaeLucia :
en carabayllo no hay agua ni desagüe ni luz cuando será q llegara algún proyecto
2026-08-21 02:53:23
19
kellysantosalva
KellySA 12 :
Si vamos esperar que todo lo haga el gobierno nacional... Que le exigimos al gobierno regional y municipios locales donde esta su capacidad de gestión, que no se ve reflejado
2026-08-21 13:14:53
16
luis.alberto.prez972
Luis Alberto Pérez Yactayo :
A TRABAJAR TODOS JUNTOS POR EL PERÚ, HAGAN HONOR A SU LEMA Y SIN OPOSICION, BIEN GALARRETA
2026-08-21 05:57:54
11
max.vsquez.flores
Majhovaflo :
Excelente
2026-08-21 03:49:04
12
urbieta7
CR URBIETA🔱 :
El diálogo lo es todo; quien no aprende a dialogar y escuchar solo sirve para crear problema
2026-08-21 16:28:58
9
evvy7
Evita :
2026-08-21 02:41:08
6
berthaparedes945
berthaparedes945 :
vamos keyko 💪❤️🙏
2026-08-22 00:53:13
3
gerard20251002
G3R@lD :
q asco ahora quieren trabajar... da cólera pero espero q esto sea una realidad x el bien de nuestro Perú
2026-08-21 08:03:08
2
ricardoaymituma13
Ricardo Aymituma arias :
yo veo que nada lo hacen
2026-08-22 00:07:49
0
luciernaga_xddd
🐥LUCIÉRNAGA_Xd :
si porfavor seguimiento FIZCALIZAR día a día los trabajos a realizarse sancionar a loa corruptos .💪💪💪
2026-08-21 20:39:05
2
eribertocaruajulca
Eriberto Caruajulca :
exelente señor Luis Galarreta
2026-08-21 06:45:23
2
goyoccallo
Goyo :
2026-08-21 09:41:51
0
julius_traveler
Julio Cesar :
Excelente! A seguir trabajando 💪
2026-08-21 04:42:48
1
cesarcupa
cesitar escorpion :
viva keiko carajo
2026-08-21 23:38:26
1
rodrigocipriano0509
Rodri C. :
2026-08-21 02:57:22
4
ariesaccc1
Tu lokito loquito :
desde años atrás escuchando,,,,vamos a tener... . y nunca escucho ....... ya tenemos
2026-08-21 19:06:05
1
To see more videos from user @pcmperu, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chương 2: Đừng Rời Xa Chị June bắt đầu quen với việc mỗi sáng điện thoại lại xuất hiện một tin nhắn. “Chị dậy chưa?” Hoặc đôi khi chỉ đơn giản là: “Hôm nay nhớ ăn sáng.” Những lời nhắc nhỏ bé ấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại khiến June mỉm cười mỗi khi nhìn thấy. Một tối nọ, June vừa bước ra khỏi nơi làm việc thì trời đột nhiên đổ mưa. Nàng đứng dưới mái hiên, nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt rồi lấy điện thoại ra. June mở khung trò chuyện, gõ vài chữ rồi lại xóa. Nàng vừa định cất điện thoại thì một chiếc xe dừng trước mặt. Cửa xe mở ra. Enjoy bước xuống, trên tay cầm một chiếc ô. — Chị đứng đây làm gì vậy? June ngạc nhiên. — Sao em lại ở đây? Enjoy đưa ô về phía nàng. — Em đến đón chị. — Nhưng chị đâu có nói em biết hôm nay chị tan làm lúc nào. Enjoy mỉm cười. — Em đoán thôi. June nhìn cô, trong lòng bỗng thấy ấm áp. — Em lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc nhỉ? — Vì em không muốn chị phải đứng một mình dưới mưa. Hai người cùng bước dưới chiếc ô. Con đường trước mặt rất đông, nhưng chẳng hiểu sao June chỉ nghe thấy tiếng mưa và tiếng bước chân của hai người. Một lúc sau, June khẽ hỏi: — Enjoy. — Dạ? — Nếu một ngày chị biến mất thì sao? Bước chân Enjoy chậm lại. Cô quay sang nhìn nàng. — Tại sao chị lại hỏi vậy? June cúi đầu. — Chỉ là em nghĩ thử thôi. Enjoy im lặng vài giây rồi nói: — Em sẽ đi tìm chị. June ngước lên. — Nếu không tìm thấy thì sao? — Vẫn tìm. — Nếu chị cố tình trốn thì sao? Enjoy nhìn thẳng vào mắt nàng. — Thì em sẽ đứng ở nơi chị từng nói rằng chị muốn quay về. June không nói gì nữa. Nàng chỉ khẽ nắm lấy tay áo Enjoy. Một hành động nhỏ nhưng khiến Enjoy dừng lại. — Chị sao vậy? June lắc đầu. — Không có gì. Nhưng bàn tay nàng vẫn không buông. Enjoy nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy tay áo mình, rồi nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay June. Lần này, June không né tránh. Hai bàn tay đan vào nhau giữa màn mưa. --- Những ngày sau đó, June càng nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của Enjoy. Nàng quen với những tin nhắn buổi sáng. Quen với việc Enjoy luôn để dành cho nàng món ăn nàng thích. Quen với việc mỗi khi mệt mỏi, chỉ cần gọi một tiếng, cô sẽ xuất hiện. Và đáng sợ nhất... June bắt đầu quen với cảm giác được yêu thương. Một hôm, hai người ngồi cạnh nhau trong công viên. June tựa đầu lên vai Enjoy, im lặng nhìn những đứa trẻ chạy chơi phía xa. — Enjoy này. — Dạ? — Em có bao giờ nghĩ đến tương lai chưa? Enjoy hơi nghiêng đầu. — Có. — Vậy tương lai của em có ai? Enjoy nhìn June. Một nụ cười rất nhẹ xuất hiện trên môi. — Có một người. June lập tức ngồi thẳng dậy. — Ai? Enjoy không trả lời. — Em không nói đâu. — Tại sao? — Vì em sợ nói ra rồi người đó sẽ chạy mất. June nhìn cô một lúc lâu. — Nếu người đó không chạy thì sao? Enjoy khẽ cười. — Vậy em sẽ giữ người đó thật lâu. June im lặng. Tim nàng đập nhanh đến mức chính nàng cũng nghe thấy. Cô gái trước mặt luôn dịu dàng như vậy. Nhưng càng dịu dàng, June càng sợ. Sợ rằng một ngày nào đó tất cả sẽ biến mất. Sợ rằng tình cảm này chỉ là do nàng tự tưởng tượng. Và rồi một ngày, điều June sợ nhất cũng xảy ra. Enjoy phải rời Bangkok vài ngày vì công việc. Chỉ vài ngày thôi. Nhưng June lại cảm thấy khoảng trống ấy lớn đến kỳ lạ. Tin nhắn của Enjoy thưa dần. Cuộc gọi cũng ít hơn. June biết cô bận, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi hụt hẫng. Đêm hôm đó, June ngồi một mình bên cửa sổ. Nàng nhìn điện thoại rất lâu. Không có tin nhắn. June khẽ thở dài. — Mình đang chờ gì vậy chứ... Điện thoại đột nhiên sáng lên. Một tin nhắn từ Enjoy. “Chị ngủ chưa?” June lập tức mỉm cười. Nàng trả lời: “Chưa.” Tin nhắn tiếp theo đến rất nhanh. “Em nhớ chị.” June nhìn dòng chữ ấy thật lâu. Hai mắt nàng bất giác đỏ lên. Có lẽ nàng đã hiểu rồi. Nàng không chỉ cần Enjoy ở bên. Nàng đã yêu cô. Và chính vì yêu... Nàng mới sợ một ngày mình sẽ mất cô. June ôm điện thoại vào ngực, khẽ thì thầm: — Enjoy... đừng rời xa em. Ở một nơi rất xa, Enjoy cũng đang nhìn màn hình điện thoại. Cô không biết rằng June đang khóc. Nhưng cô biết một điều. Sau khi trở về, cô nhất định phải nói cho June nghe điều mà mình đã giấu rất lâu. Rằng người trong tương lai mà cô nói đến... Chính là nàng.#enjoyjune #pov #xh
Chương 2: Đừng Rời Xa Chị June bắt đầu quen với việc mỗi sáng điện thoại lại xuất hiện một tin nhắn. “Chị dậy chưa?” Hoặc đôi khi chỉ đơn giản là: “Hôm nay nhớ ăn sáng.” Những lời nhắc nhỏ bé ấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại khiến June mỉm cười mỗi khi nhìn thấy. Một tối nọ, June vừa bước ra khỏi nơi làm việc thì trời đột nhiên đổ mưa. Nàng đứng dưới mái hiên, nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt rồi lấy điện thoại ra. June mở khung trò chuyện, gõ vài chữ rồi lại xóa. Nàng vừa định cất điện thoại thì một chiếc xe dừng trước mặt. Cửa xe mở ra. Enjoy bước xuống, trên tay cầm một chiếc ô. — Chị đứng đây làm gì vậy? June ngạc nhiên. — Sao em lại ở đây? Enjoy đưa ô về phía nàng. — Em đến đón chị. — Nhưng chị đâu có nói em biết hôm nay chị tan làm lúc nào. Enjoy mỉm cười. — Em đoán thôi. June nhìn cô, trong lòng bỗng thấy ấm áp. — Em lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc nhỉ? — Vì em không muốn chị phải đứng một mình dưới mưa. Hai người cùng bước dưới chiếc ô. Con đường trước mặt rất đông, nhưng chẳng hiểu sao June chỉ nghe thấy tiếng mưa và tiếng bước chân của hai người. Một lúc sau, June khẽ hỏi: — Enjoy. — Dạ? — Nếu một ngày chị biến mất thì sao? Bước chân Enjoy chậm lại. Cô quay sang nhìn nàng. — Tại sao chị lại hỏi vậy? June cúi đầu. — Chỉ là em nghĩ thử thôi. Enjoy im lặng vài giây rồi nói: — Em sẽ đi tìm chị. June ngước lên. — Nếu không tìm thấy thì sao? — Vẫn tìm. — Nếu chị cố tình trốn thì sao? Enjoy nhìn thẳng vào mắt nàng. — Thì em sẽ đứng ở nơi chị từng nói rằng chị muốn quay về. June không nói gì nữa. Nàng chỉ khẽ nắm lấy tay áo Enjoy. Một hành động nhỏ nhưng khiến Enjoy dừng lại. — Chị sao vậy? June lắc đầu. — Không có gì. Nhưng bàn tay nàng vẫn không buông. Enjoy nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy tay áo mình, rồi nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay June. Lần này, June không né tránh. Hai bàn tay đan vào nhau giữa màn mưa. --- Những ngày sau đó, June càng nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của Enjoy. Nàng quen với những tin nhắn buổi sáng. Quen với việc Enjoy luôn để dành cho nàng món ăn nàng thích. Quen với việc mỗi khi mệt mỏi, chỉ cần gọi một tiếng, cô sẽ xuất hiện. Và đáng sợ nhất... June bắt đầu quen với cảm giác được yêu thương. Một hôm, hai người ngồi cạnh nhau trong công viên. June tựa đầu lên vai Enjoy, im lặng nhìn những đứa trẻ chạy chơi phía xa. — Enjoy này. — Dạ? — Em có bao giờ nghĩ đến tương lai chưa? Enjoy hơi nghiêng đầu. — Có. — Vậy tương lai của em có ai? Enjoy nhìn June. Một nụ cười rất nhẹ xuất hiện trên môi. — Có một người. June lập tức ngồi thẳng dậy. — Ai? Enjoy không trả lời. — Em không nói đâu. — Tại sao? — Vì em sợ nói ra rồi người đó sẽ chạy mất. June nhìn cô một lúc lâu. — Nếu người đó không chạy thì sao? Enjoy khẽ cười. — Vậy em sẽ giữ người đó thật lâu. June im lặng. Tim nàng đập nhanh đến mức chính nàng cũng nghe thấy. Cô gái trước mặt luôn dịu dàng như vậy. Nhưng càng dịu dàng, June càng sợ. Sợ rằng một ngày nào đó tất cả sẽ biến mất. Sợ rằng tình cảm này chỉ là do nàng tự tưởng tượng. Và rồi một ngày, điều June sợ nhất cũng xảy ra. Enjoy phải rời Bangkok vài ngày vì công việc. Chỉ vài ngày thôi. Nhưng June lại cảm thấy khoảng trống ấy lớn đến kỳ lạ. Tin nhắn của Enjoy thưa dần. Cuộc gọi cũng ít hơn. June biết cô bận, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi hụt hẫng. Đêm hôm đó, June ngồi một mình bên cửa sổ. Nàng nhìn điện thoại rất lâu. Không có tin nhắn. June khẽ thở dài. — Mình đang chờ gì vậy chứ... Điện thoại đột nhiên sáng lên. Một tin nhắn từ Enjoy. “Chị ngủ chưa?” June lập tức mỉm cười. Nàng trả lời: “Chưa.” Tin nhắn tiếp theo đến rất nhanh. “Em nhớ chị.” June nhìn dòng chữ ấy thật lâu. Hai mắt nàng bất giác đỏ lên. Có lẽ nàng đã hiểu rồi. Nàng không chỉ cần Enjoy ở bên. Nàng đã yêu cô. Và chính vì yêu... Nàng mới sợ một ngày mình sẽ mất cô. June ôm điện thoại vào ngực, khẽ thì thầm: — Enjoy... đừng rời xa em. Ở một nơi rất xa, Enjoy cũng đang nhìn màn hình điện thoại. Cô không biết rằng June đang khóc. Nhưng cô biết một điều. Sau khi trở về, cô nhất định phải nói cho June nghe điều mà mình đã giấu rất lâu. Rằng người trong tương lai mà cô nói đến... Chính là nàng.#enjoyjune #pov #xh

About