@gonxcatsewne: Share Aimlock siêu bá: https://www.mediafire.com/file/7ub2otue4rfj7qg/Shop_%25C4%2590a%25CC%2586ng_Khoa_By_Gon.mobileconfig/file#aimlockff #dpiff #viral #freefire

𝘋𝘢𝘯𝘨 𝘒𝘩𝘰𝘢 𝘗𝘭𝘶𝘴💫
𝘋𝘢𝘯𝘨 𝘒𝘩𝘰𝘢 𝘗𝘭𝘶𝘴💫
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 21 August 2026 04:25:18 GMT
103
3
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @gonxcatsewne, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sau khi Ling ra đi. Căn phòng bệnh vẫn im lặng. Không có tiếng khóc lớn. Không có sự hỗn loạn. Chỉ có một sự bình yên đến đau lòng. Bởi vì người con gái đã chiến đấu suốt một thời gian dài... Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Orm vẫn ngồi đó. Cô vẫn ôm Ling trong vòng tay. Bàn tay cô vẫn nắm lấy tay Ling như mọi ngày. Như thể chỉ cần giữ thật chặt... Ling sẽ lại mở mắt. Sẽ lại nhìn cô. Sẽ lại gọi tên cô.
Sau khi Ling ra đi. Căn phòng bệnh vẫn im lặng. Không có tiếng khóc lớn. Không có sự hỗn loạn. Chỉ có một sự bình yên đến đau lòng. Bởi vì người con gái đã chiến đấu suốt một thời gian dài... Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Orm vẫn ngồi đó. Cô vẫn ôm Ling trong vòng tay. Bàn tay cô vẫn nắm lấy tay Ling như mọi ngày. Như thể chỉ cần giữ thật chặt... Ling sẽ lại mở mắt. Sẽ lại nhìn cô. Sẽ lại gọi tên cô. "Chị... " Orm khẽ gọi. Không có câu trả lời. Lần đầu tiên sau rất lâu... Cô gọi tên Ling. Nhưng không còn được nghe giọng nói dịu dàng ấy đáp lại. Một lúc sau. Cánh cửa phòng mở ra. Thean bước vào. Anh đứng yên khi nhìn thấy cảnh trước mặt. Một người bác sĩ từng chứng kiến rất nhiều cuộc chia ly. Nhưng khoảnh khắc này... Vẫn khiến anh đau lòng. Anh cúi đầu. Không nói được gì. Bởi anh biết. Có những lời an ủi lúc này... Không đủ để xoa dịu bất kỳ ai. Giáo sư Kwong và mẹ Ling cũng bước vào. Ngay khi nhìn thấy con gái. Mẹ Ling không thể giữ bình tĩnh nữa. Bà bước đến. Nhẹ nhàng chạm vào tóc con gái. Giống như rất nhiều lần khi Ling còn nhỏ. "Con gái của mẹ... " Giọng bà run lên. "Con đã mệt lắm rồi đúng không?" Bà cúi xuống. Hôn lên trán Ling. "Mẹ xin lỗi... " "Xin lỗi vì đã từng ép con phải mạnh mẽ. " "Xin lỗi vì có những lúc mẹ chỉ muốn giữ con lại... " "Mà quên hỏi con có đau không. " Giáo sư Kwong đứng bên cạnh. Một người đàn ông luôn mạnh mẽ. Một bác sĩ từng cứu rất nhiều bệnh nhân. Nhưng trước con gái mình... Ông chỉ là một người cha mất đi đứa con duy nhất. Ông nắm lấy tay Ling. "Nếu có kiếp sau... " "Ba vẫn muốn được làm ba của con. " "Ba vẫn muốn nhìn thấy con lớn lên. " "Nhưng lần này... " "Ba sẽ để con sống thật vui vẻ hơn. " Orm vẫn không rời khỏi Ling. Cho đến khi mọi người nhẹ nhàng đưa cô ra ngoài nghỉ ngơi. Cô chỉ nói một câu. "Cho em ở với chị ấy thêm một chút. " Không ai nỡ từ chối. Bởi ai cũng hiểu. Orm không chỉ mất đi người yêu. Cô mất đi người mà cô từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết cuộc đời. Tang lễ của Ling được tổ chức tại Isan. Nơi bắt đầu câu chuyện của hai người. Nơi Ling từng đặt chân đến với tâm trạng của một người muốn tìm lời cảm ơn. Nhưng cuối cùng... Lại tìm thấy tình yêu của cuộc đời mình. Trang trại hôm ấy yên tĩnh hơn thường ngày. Những cánh đồng rộng lớn vẫn xanh. Những cơn gió vẫn thổi qua. Nhưng thiếu đi tiếng cười của Ling. Mọi thứ dường như trở nên trống trải. Orm mặc một bộ trang phục đơn giản. Cô đứng trước di ảnh của Ling. Không khóc. Bởi cô đã khóc rất nhiều trong những ngày qua. Cô chỉ nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống. "Em đến rồi. " Giống như mỗi lần cô bước vào phòng bệnh. Giống như mỗi lần cô gọi Ling tỉnh dậy. "Hôm nay trời đẹp lắm. " "Giống ngày chúng ta đứng trên ngọn đồi đó. " Orm mỉm cười. "Chị còn nhớ không?" "Chị từng nói muốn cùng em nhìn mặt trời mọc thêm nhiều lần. " Cô im lặng một lúc. "Vậy nên... " "Em sẽ thay chị nhìn tiếp. " Gia đình hai bên đứng phía sau. Không ai ngăn cô. Bởi họ biết. Đây là cách Orm giữ lời hứa với Ling. Sau tang lễ. Cuộc sống dần trở lại. Nhưng Ling vẫn hiện diện ở khắp nơi. Trong bệnh viện King. Khoa dinh dưỡng vẫn giữ một góc nhỏ dành cho cô. Những bức ảnh Ling giúp đỡ bệnh nhân được đặt ở đó. Những lá thư cảm ơn mà bệnh nhân gửi cho cô được lưu giữ cẩn thận. Không ai quên cô. Còn Orm... Cô tiếp tục điều hành công việc của gia đình. Tiếp tục cuộc sống. Nhưng mỗi năm vào đúng ngày ấy... Cô đều trở về Isan. Lên ngọn đồi nơi hai người từng đứng. Mang theo một bó hoa. Ngồi đó một mình. Kể cho Ling nghe những chuyện đã xảy ra. Một năm sau. Orm đứng trên ngọn đồi. Gió nhẹ thổi qua. Cô nhìn bầu trời. "Chị biết không?" "Em vẫn nhớ chị. " "Nhưng em không còn buồn như trước nữa. " Cô mỉm cười. "Vì em biết... " "Chị không muốn em sống mãi trong đau khổ. " Orm nhìn chiếc nhẫn trên tay. Chiếc nhẫn cô vẫn luôn giữ. "Em vẫn giữ lời hứa. " "Em vẫn sống thật tốt. " "Như cách chị từng muốn. " Mặt trời dần lặn xuống. Giống như ngày đầu tiên Ling đến nơi này. Nhưng lần này... Orm không còn cô đơn. Bởi cô biết. Tình yêu của Ling không biến mất. Nó nằm trong những ký ức. Trong gia đình. Trong những người từng được Ling yêu thương. #lingorm #xh #fanfic #touchmyheart

About