@noory055:

اللهم ارحم أمي واغفر لها
اللهم ارحم أمي واغفر لها
Open In TikTok:
Region: SA
Friday 21 August 2026 08:26:02 GMT
22
14
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @noory055, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Người ta chỉ buồn trong một khoảnh khắc… Sao em đau đớn  mấy năm ròng?” Họ có yêu em không? Anh im lặng một lúc rồi hỏi: Nếu yêu, sao họ không ở lại? Em cúi đầu, cười rất khẽ. Có lẽ vì có những người yêu mình, nhưng không đủ để chọn mình. Anh không nói gì thêm. Bởi đôi khi, một câu trả lời như thế đã đủ đau. Anh vẫn nghĩ, đau nhất không phải là ngày một người quay lưng rời đi. Mà là những ngày sau đó. Là khi em vẫn thức dậy, vẫn đi làm, vẫn cười nói với mọi người như chẳng có chuyện gì. Chỉ có em biết, từ ngày ấy, trong lòng mình đã thiếu đi một khoảng rất lớn. Em từng cố quên. Xóa ảnh, xóa tin nhắn, cất hết những thứ từng thuộc về hai người. Nhưng có những thứ càng cố xóa lại càng nhớ. Một bài hát cũ. Một con đường quen. Một câu nói vô tình nghe lại. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến lòng em đau lên. Không phải vì em muốn người ấy quay về. Mà vì em nhớ mình của những ngày còn có họ. Có thể xóa một người khỏi điện thoại, nhưng không thể xóa họ khỏi những năm tháng mình đã từng sống. Thời gian rồi cũng khiến em quen với việc không còn họ bên cạnh. Chỉ là quen không có nghĩa là hết đau. Có những đêm em vẫn tự hỏi, nếu ngày đó mình cố thêm một chút, liệu người ấy có ở lại không? Rồi lại tự cười. Vì người thật sự muốn ở lại, đâu cần mình phải van xin. Cuối cùng em hiểu: Điều đau nhất không phải là mất một người mình yêu. Mà là nhận ra người từng xem mình là tất cả, cuối cùng vẫn có thể sống rất bình yên khi không có mình. Còn em mất rất lâu... Chỉ để học cách bình yên với một người mà mình từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ mất. #tan #19th08
“Người ta chỉ buồn trong một khoảnh khắc… Sao em đau đớn mấy năm ròng?” Họ có yêu em không? Anh im lặng một lúc rồi hỏi: Nếu yêu, sao họ không ở lại? Em cúi đầu, cười rất khẽ. Có lẽ vì có những người yêu mình, nhưng không đủ để chọn mình. Anh không nói gì thêm. Bởi đôi khi, một câu trả lời như thế đã đủ đau. Anh vẫn nghĩ, đau nhất không phải là ngày một người quay lưng rời đi. Mà là những ngày sau đó. Là khi em vẫn thức dậy, vẫn đi làm, vẫn cười nói với mọi người như chẳng có chuyện gì. Chỉ có em biết, từ ngày ấy, trong lòng mình đã thiếu đi một khoảng rất lớn. Em từng cố quên. Xóa ảnh, xóa tin nhắn, cất hết những thứ từng thuộc về hai người. Nhưng có những thứ càng cố xóa lại càng nhớ. Một bài hát cũ. Một con đường quen. Một câu nói vô tình nghe lại. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến lòng em đau lên. Không phải vì em muốn người ấy quay về. Mà vì em nhớ mình của những ngày còn có họ. Có thể xóa một người khỏi điện thoại, nhưng không thể xóa họ khỏi những năm tháng mình đã từng sống. Thời gian rồi cũng khiến em quen với việc không còn họ bên cạnh. Chỉ là quen không có nghĩa là hết đau. Có những đêm em vẫn tự hỏi, nếu ngày đó mình cố thêm một chút, liệu người ấy có ở lại không? Rồi lại tự cười. Vì người thật sự muốn ở lại, đâu cần mình phải van xin. Cuối cùng em hiểu: Điều đau nhất không phải là mất một người mình yêu. Mà là nhận ra người từng xem mình là tất cả, cuối cùng vẫn có thể sống rất bình yên khi không có mình. Còn em mất rất lâu... Chỉ để học cách bình yên với một người mà mình từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ mất. #tan #19th08

About