@hwangu98: Những lời nói của cô hộ lý như hàng ngàn mũi kim đâm thấu vào trái tim Orm. Orm siết chặt cuốn sổ vào lồng ngực, nước mắt trào ra dầm dề. Chị Na bên cạnh cũng không kìm được xúc động, bước lại ôm lấy vai Orm, cả hai chị em cùng cô hộ lý sụt sùi khóc trong không gian nghẹn ngào của phòng bệnh. Orm nắm chặt lấy bàn tay gầy gò, chằng chịt vết kim truyền của Ling, áp lên bờ môi run rẩy của mình, thì thầm qua tiếng nấc xé lòng: "Chị ngốc lắm ... Dù chị có ra sao, dù chị có tàn phế hay mang trên mình muôn vàn vết sẹo, chị vẫn là Lingling Kwong duy nhất của em... Em sẽ không bao giờ buông tay chị nữa đâu... " Orm ngồi sát bên mép giường bệnh, đôi bàn tay run rẩy mở từng trang của cuốn sổ bọc bìa xanh đã bắt đầu sờn mép. Dưới ánh đèn phòng bệnh màu trắng gắt, từng dòng chữ nguệch ngoạc, xiêu quẹo hiện lên tàn nhẫn. Đó là nét chữ của Ling — một người đang phải gồng mình viết trong cơn đau đớn.Những vệt mực nhòe loang lổ trên mặt giấy là minh chứng cho vô số giọt nước mắt mà Ling đã âm thầm trút xuống trong những đêm cô quạnh. Orm đọc từng dòng, từng chữ, và mỗi câu từ như một lưỡi dao cứa sâu vào tim cô: "Orm ơi... Hôm nay đôi chân chị lại hoàn toàn mất cảm giác. Chị đã cố dồn lực để đứng lên nhưng lại ngã gục xuống sàn... Chị sợ lắm. Nhưng chị thà chịu sự tàn phế này một mình, chứ nhất quyết không để em nhìn thấy bộ dạng đáng thương này của chị... " "Chị vừa thấy em ở hành lang bệnh viện. Em đẹp lắm, đôi mắt em đã đong đầy ánh sáng rạng rỡ... Nhìn thấy em lành lặn, chị biết rằng mọi đau đớn, mọi vệt sẹo trên cơ thể chị đều hoàn toàn xứng đáng... Đừng tìm chị nữa, hãy sống thật hạnh phúc nhé em yêu của chị... " Giọt nước mắt nóng hổi của Orm rơi xuống làm ướt đẫm trang giấy. Orm áp cuốn sổ lên lồng ngực đang phập phồng đau đớn, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa giữa không gian tĩnh mịch. Cô đau đớn vì sự hy sinh tàn nhẫn của Ling, đau đớn vì người yêu đã phải một mình gánh chịu biết bao tủi nhục và cô độc suốt hơn nửa năm qua. Khoảng 4 tiếng sau, khi ánh chiều tà màu cam thẫm bắt đầu hắt qua ô cửa sổ phòng bệnh. Trên giường, bờ mi gầy gộc của Ling khẽ rung rẩy. Cô từ từ mở mắt. Cảm giác tê dại cùng sự mệt mỏi vẫn bao trùm lấy cơ thể. Nhưng ngay khi thị lực mờ nhòe vừa định hình được hai bóng dáng quen thuộc đang ngồi túc trực bên mép giường — Orm và chị Na — Ling giật mình hoảng hốt. Sự bối rối và nỗi sợ hãi tột cùng lại tràn về. Ling vội vàng xoay đầu sang hướng bức tường xám lạnh ngắt, cố tình quay lưng về phía hai người. Cô kéo chiếc chăn mỏng lên cao che khuất nửa khuôn mặt mang vết sẹo, hai mắt nhắm chặt, gồng mình kìm nén để những tiếng nấc không bật ra ngoài. Nhưng gò má gầy gộc cùng bờ vai gầy rung lên bần bật đã tố cáo nỗi đau giằng xé trong lòng cô. "Chị Ling... " — Orm khẽ cất tiếng gọi, giọng nói nghẹn ngào tràn ngập tình yêu thương. Ling cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt âm thầm tràn qua kẽ mắt, thấm đẫm mảng gối trắng tinh. Cô vẫn nằm im lìm, không chịu quay lại, cố chấp dùng sự im lặng tàn nhẫn để đẩy người cô yêu ra xa. Nhìn bờ vai gầy gộc của Ling đang rung lên từng hồi vì cố kìm nén tiếng khóc, Orm xót xa đến vỡ vụn lòng mình. Thấy Ling né tránh, Orm không dám đường đột níu kéo hay cất lời dồn dập vì sợ người yêu lại rơi vào trạng thái kích động rồi ngất đi như lúc ở phòng tập. Orm chậm rãi tiến lại gần mép giường, gạt đi những giọt nước mắt còn đọng trên mi. Cô hạ thấp giọng, dùng chất giọng dịu dàng, ấm áp nhất từng thủ thỉ bên tai Ling mỗi tối: "Chị Ling à... Em biết tất cả mọi chuyện rồi. Em đã đọc hết những trang sổ chị viết, đã biết chị phải chịu đựng đau đớn một mình suốt hơn nửa năm qua... Giờ đây em đã ở ngay bên cạnh chị rồi này. Chị nhìn em một chút thôi có được không? Chị... chị không thấy vui khi gặp lại em sao?" #lingorm #fanfic #xh #linglingkwong #ormkornnaphat

Hwangoo LOver
Hwangoo LOver
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 21 August 2026 09:01:34 GMT
324
37
3
0

Music

Download

Comments

vintt58
vintt58 :
Tannnn nátttt theo gòy
2026-08-21 09:07:39
0
ziapenny2
Sonny :
❤️❤️❤️❤️❤️
2026-08-21 09:52:20
0
To see more videos from user @hwangu98, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

وهمُ التعلّق . . . أعيشُ على حافةِ الانتظارِ ، كمنْ يترقبُ معجزةً لنْ تأتي ، أنظرُ إلى وجهِها فأرى كلَّ ما حلمتُ بهِ ، لكني أرى أيضًا المسافةَ التي تفصلُ بينَ قلبي وقلبِها ، تلكَ المسافةُ التي لا تُقطعُ بالحنينِ ، ولا تُختصرُ بالشوقِ ، هيَ هناكَ ، قريبةٌ كأنفاسي ، وبعيدةٌ كأحلامي التي لمْ تكتملْ ، أحببتُها كما لمْ أُحبَّ أحدًا ، أحببتُها بحجمِ الصدقِ الذي يسكنُ أعماقي ، بحجمِ الصبرِ الذي لا ينتهي ، أحببتُها وأناَ أعرفُ أنَ الطريقَ إليها مغلقٌ ، وأنَ قلبي يمشي في اتجاهٍ واحدٍ نحوَ بابٍ لا يُفتحُ ، كنتُ أعيشُ على أملٍ صغيرٍ ، أنْ يأتي يومٌ وتنظرَ إليَّ كمنْ وجدَ قلبَهُ بعدَ ضياعٍ طويلٍ ، لكنَ الأيامَ كانتْ تمضي ، وهيَ مازالتْ تحاولُ أنْ تُحبني ، دونَ أنْ تستطيعَ ، كأنَ الشعورَ لا يُستعطفُ ، ولا يُصنعُ بالكلماتِ ، ولا يُؤخذُ بالحسرةِ ، وأنَ القلبَ حينَ لا يميلُ ، لا جدوى منَ الانتظارِ ، ولا معنى للبقاءِ ، ومعَ ذلكَ ، لمْ أستطعْ أنْ أرحلَ ، حاولتُ كثيرًا ، لكنها كانتْ تعودُ فجأةً ، كما تعودُ الذكرى التي تحاولُ أنْ تنساها ، تعودُ لتطمئنَ عليَّ ، لتفتحَ جرحًا لمْ يلتئمْ بعدُ ، وأنا كنتُ أعودُ معها ، أعرفُ أنَ لا حبَّ هناكَ ، لكني كنتُ أكتفي ببعضِ دفءِ الحديثِ ، ببعضِ الكلماتِ التي تشبهُ الأملَ ، كنتُ أعودُ لأنني ببساطةٍ ، لا أستطيعُ أنْ أكرهَها ، ولا أنْ أتظاهرَ بالنسيانِ ، ولا أنْ أعيشَ كأنني لمْ أعرفْ يومًا ما يعني أنْ يُحبَّ المرءُ منْ طرفٍ واحدٍ ، ربما كانتْ مخطئةً حينَ ظنّتْ أنَ الحبَّ يُمكنُ أنْ يُصنعَ بالمحاولةِ ، وربما كنتُ أنا المخطئَ لأنني ظننتُ أنَ الصبرَ سيخلقُ معجزةً ، لكنْ ما بيننا لمْ يكنْ حبًا ، ولمْ يكنْ صداقةً ، كانَ شيئًا رماديًا ، يوجعُنا إنْ اقتربنا ، ويقتلُنا إنْ ابتعدنا ، كنا نعودُ لبعضِنا فقط لأنَ الفراغَ بعدَ الرحيلِ كانَ أقسى منَ البقاءِ الناقصِ ، واليومَ ، لا ألومُها ، ولا ألومُ نفسي ، أدركتُ أنَ الحبَّ ليسَ فضلًا ننتظرهُ ، ولا صدقةً تُمنحُ لمنْ يحبُّ أكثرَ ، أدركتُ أنَ بعضَ القلوبِ لا تلتقي مهما تشابهتْ النوايا ، وأنَ أجملَ ما يمكنُ أنْ نفعلهُ أحيانًا هوَ أنْ نُحبَّ بصمتٍ ونرحلَ بكرامةٍ ، دونَ أنْ نُفسدَ نقاءَ الشعورِ بالرجاءِ ، ودونَ أنْ نُحوّلَ الإخلاصَ إلى عبءٍ ، أنا اليومَ لا أكرهُها ، ولا أحتاجُها ، ولا أنتظرُها ، فقطْ أتمنى أنْ تكونَ بخيرٍ ، وأنْ تعرفَ يومًا كمْ كانَ حبّي صادقًا ، وكمْ كانَ انتظاري طويلًا ، وكمْ كنتُ أحاربُ لأجلِ شعورٍ لمْ يولدْ ، لكنها لمْ تفهمْ ، وربما لمْ يكنْ عليها أنْ تفهمَ ، فبعضُ القلوبِ تُحبُّ أكثرَ مما يجبُ ، وبعضُ القلوبِ لا تُحبُّ أبدًا ، وأنا كنتُ منَ النوعِ الأولِ ، الذي أحبَّ بصدقٍ ، وخسرَ بصدقٍ ، وخرجَ منَ الحكايةِ مكسورًا ، لكنه خرجَ نقيًا كما دخلَها ، بقلبٍ لا يعرفُ سوى الوفاءِ ، حتى لمنْ لمْ يُبادلهُ يومًا الشعورَ . مُعَمَّر
وهمُ التعلّق . . . أعيشُ على حافةِ الانتظارِ ، كمنْ يترقبُ معجزةً لنْ تأتي ، أنظرُ إلى وجهِها فأرى كلَّ ما حلمتُ بهِ ، لكني أرى أيضًا المسافةَ التي تفصلُ بينَ قلبي وقلبِها ، تلكَ المسافةُ التي لا تُقطعُ بالحنينِ ، ولا تُختصرُ بالشوقِ ، هيَ هناكَ ، قريبةٌ كأنفاسي ، وبعيدةٌ كأحلامي التي لمْ تكتملْ ، أحببتُها كما لمْ أُحبَّ أحدًا ، أحببتُها بحجمِ الصدقِ الذي يسكنُ أعماقي ، بحجمِ الصبرِ الذي لا ينتهي ، أحببتُها وأناَ أعرفُ أنَ الطريقَ إليها مغلقٌ ، وأنَ قلبي يمشي في اتجاهٍ واحدٍ نحوَ بابٍ لا يُفتحُ ، كنتُ أعيشُ على أملٍ صغيرٍ ، أنْ يأتي يومٌ وتنظرَ إليَّ كمنْ وجدَ قلبَهُ بعدَ ضياعٍ طويلٍ ، لكنَ الأيامَ كانتْ تمضي ، وهيَ مازالتْ تحاولُ أنْ تُحبني ، دونَ أنْ تستطيعَ ، كأنَ الشعورَ لا يُستعطفُ ، ولا يُصنعُ بالكلماتِ ، ولا يُؤخذُ بالحسرةِ ، وأنَ القلبَ حينَ لا يميلُ ، لا جدوى منَ الانتظارِ ، ولا معنى للبقاءِ ، ومعَ ذلكَ ، لمْ أستطعْ أنْ أرحلَ ، حاولتُ كثيرًا ، لكنها كانتْ تعودُ فجأةً ، كما تعودُ الذكرى التي تحاولُ أنْ تنساها ، تعودُ لتطمئنَ عليَّ ، لتفتحَ جرحًا لمْ يلتئمْ بعدُ ، وأنا كنتُ أعودُ معها ، أعرفُ أنَ لا حبَّ هناكَ ، لكني كنتُ أكتفي ببعضِ دفءِ الحديثِ ، ببعضِ الكلماتِ التي تشبهُ الأملَ ، كنتُ أعودُ لأنني ببساطةٍ ، لا أستطيعُ أنْ أكرهَها ، ولا أنْ أتظاهرَ بالنسيانِ ، ولا أنْ أعيشَ كأنني لمْ أعرفْ يومًا ما يعني أنْ يُحبَّ المرءُ منْ طرفٍ واحدٍ ، ربما كانتْ مخطئةً حينَ ظنّتْ أنَ الحبَّ يُمكنُ أنْ يُصنعَ بالمحاولةِ ، وربما كنتُ أنا المخطئَ لأنني ظننتُ أنَ الصبرَ سيخلقُ معجزةً ، لكنْ ما بيننا لمْ يكنْ حبًا ، ولمْ يكنْ صداقةً ، كانَ شيئًا رماديًا ، يوجعُنا إنْ اقتربنا ، ويقتلُنا إنْ ابتعدنا ، كنا نعودُ لبعضِنا فقط لأنَ الفراغَ بعدَ الرحيلِ كانَ أقسى منَ البقاءِ الناقصِ ، واليومَ ، لا ألومُها ، ولا ألومُ نفسي ، أدركتُ أنَ الحبَّ ليسَ فضلًا ننتظرهُ ، ولا صدقةً تُمنحُ لمنْ يحبُّ أكثرَ ، أدركتُ أنَ بعضَ القلوبِ لا تلتقي مهما تشابهتْ النوايا ، وأنَ أجملَ ما يمكنُ أنْ نفعلهُ أحيانًا هوَ أنْ نُحبَّ بصمتٍ ونرحلَ بكرامةٍ ، دونَ أنْ نُفسدَ نقاءَ الشعورِ بالرجاءِ ، ودونَ أنْ نُحوّلَ الإخلاصَ إلى عبءٍ ، أنا اليومَ لا أكرهُها ، ولا أحتاجُها ، ولا أنتظرُها ، فقطْ أتمنى أنْ تكونَ بخيرٍ ، وأنْ تعرفَ يومًا كمْ كانَ حبّي صادقًا ، وكمْ كانَ انتظاري طويلًا ، وكمْ كنتُ أحاربُ لأجلِ شعورٍ لمْ يولدْ ، لكنها لمْ تفهمْ ، وربما لمْ يكنْ عليها أنْ تفهمَ ، فبعضُ القلوبِ تُحبُّ أكثرَ مما يجبُ ، وبعضُ القلوبِ لا تُحبُّ أبدًا ، وأنا كنتُ منَ النوعِ الأولِ ، الذي أحبَّ بصدقٍ ، وخسرَ بصدقٍ ، وخرجَ منَ الحكايةِ مكسورًا ، لكنه خرجَ نقيًا كما دخلَها ، بقلبٍ لا يعرفُ سوى الوفاءِ ، حتى لمنْ لمْ يُبادلهُ يومًا الشعورَ . مُعَمَّر

About