@astrophysica.sci: The Cat's Eye Nebula (NGC 6543), located 4,400 light-years away. The dying central star at its center throws off gas in regular pulses every 1,500 years, creating concentric dust rings that look like the cross-section of an onion. Credit: ESA/Hubble & NASA, ESA Euclid/Euclid Consortium/NASA/Q1-2025, J.-C. Cuillandre & E. Bertin (CEA Paris-Saclay), Z. Tsvetanov, G. Anselmi, E. Slawik, N. Risinger, N. Bartmann (ESA/Hubble), M. Zamani (ESA/Hubble) #astrophysics #physics #STEM #fyp #foryoupage

Astrophysica
Astrophysica
Open In TikTok:
Region: US
Friday 21 August 2026 19:46:08 GMT
493
51
1
2

Music

Download

Comments

leslie.lilly78
Leslie Ray Lilly ll :
🥰🥰🥰
2026-08-21 21:07:23
1
To see more videos from user @astrophysica.sci, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tựa: Ánh ban mai ​Nhiều năm bên nhau, không lời tỏ tình hoa mĩ, không ồn ào chỉ cần ở cạnh nhau là đủ. Tả Kỳ Hàm vẫn giữ thói quen giấu mọi bão tố vào lòng. Cậu quen khoác lên mình vẻ điềm tĩnh, chẳng mấy khi than vãn hay thể hiện sự yếu đuối ra ngoài. Nhưng Trương Quế Nguyên thì khác, anh chẳng cần Kỳ Hàm phải nói ra. Nhìn vào đôi mắt hay cách cậu im lặng, anh luôn biết khi nào em nhỏ của mình đang kiệt sức. ​Hôm ấy, một chuyện buồn ập đến khiến Kỳ Hàm hoàn toàn vụt tắt. Cậu tắt nguồn điện thoại, lang thang một mình. Trời đổ mưa bất chợt, Tả Kỳ Hàm đi dưới cơn mưa tầm tã suốt mấy tiếng đồng hồ. Những giọt nước mắt nghẹn ngào hòa lẫn vào dòng nước mưa lạnh ngắt. Khi lết được về đến nhà, Kỳ Hàm gục xuống giường, toàn thân sốt cao hừng hực, đôi môi tái nhạt và hơi thở nặng trĩu. Cậu cuộn mình trong chăn, chịu đựng cơn rét run và sự cô độc nuốt chửng lấy tâm trí. Cùng lúc đó, ​khi không liên lạc được với Kỳ Hàm, Trương Quế Nguyên đứng ngồi không yên. Anh vội vã bắt xe sang căn hộ của cậu, tự dùng chìa khóa mở cửa. Bước vào căn phòng tối om, thấy Kỳ Hàm nằm mê man trên giường, trái tim Quế Nguyên nhói lên một nhịp. ​Anh không gặng hỏi, không trách móc một lời. Quế Nguyên lặng lẽ bật ngọn đèn ngủ màu vàng ấm, lấy khăn ấm lau sạch nước mưa còn đọng trên người cậu, thay một bộ quần áo khô ráo rồi nhẹ nhàng chùm lại chăn. Anh xuống bếp nấu bát cháo nóng, pha thêm ly nước gừng ấm mang lên. Quế Nguyên ngồi bên mép giường, đỡ Kỳ Hàm dậy, kiên nhẫn đút từng thìa nước gừng xoa dịu cổ họng đang khô khốc của cậu. Sau khi đảm bảo cậu đã ăn no bà uống thuốc anh mới thả lỏng. Đắp lại chăn cho Kỳ Hàm rồi lặng lẽ ngồi bên cạnh. Mở mắt ra, thấy gương mặt Trương Quế Nguyên lo lắng nhưng tuyệt đối im lặng, bức tường kiên cường mà Tả Kỳ Hàm cố công dựng lên hoàn toàn sụp đổ. Không một lời hoa mỹ, cũng chẳng cần những câu hỏi dồn dập, sự xuất hiện lặng lẽ của Quế Nguyên chính là mồi lửa châm nổ mọi cảm xúc nén giữ bấy lâu. Kỳ Hàm run rẩy vươn tay vắt lấy vạt áo anh, gục đầu vào ngực Quế Nguyên mà bật khóc nức nở. ​Quế Nguyên không nói gì, anh chỉ siết chặt vòng tay, một tay ôm lấy lưng, một tay xoa nhẹ mái tóc còn hơi ẩm của Kỳ Hàm. Anh cứ ngồi yên như thế suốt cả đêm, làm điểm tựa vững chãi nhất cho cậu trút hết mọi đớn đau, mệt mỏi. Không ồn ào, không phô trương, chỉ cần nhịp thở của cả hai hòa cùng một điệu. ​Sáng hôm sau, cơn sốt của Kỳ Hàm đã lùi xa. Khẽ mở mắt, cậu thấy những vệt nắng sớm ấm áp xuyên qua khe rèm, dát một màu vàng dịu nhẹ lên căn phòng. Trương Quế Nguyên đang gục bên mép giường ngủ thiếp đi, nhưng bàn tay to lớn của anh vẫn nắm chặt lấy tay cậu không hề rời ra. Cậu nhích lại gần hơn một chút, cẩn thận không làm động gối, đưa bàn tay khẽ chạm vào mái tóc hơi rối của đối phương. Bội bình yên này chưa bao giờ cần đến những lời thề nguyện hoa mỹ. Tình yêu của họ không ồn ào như bão giông, mà dịu dàng và kiên định như chính ánh ban mai—cứ đúng hẹn lại đến, xua tan đi đêm đen lạnh giá để lấp đầy căn phòng bằng sự ấm áp tự nhiên nhất. Tả Kỳ Hàm ngắm nhìn gương mặt góc cạnh của người bên cạnh, môi khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm. Cậu biết, dù thế giới ngoài kia có dông bão đến đâu, chỉ cần ngoảnh lại có Trương Quế Nguyên, ánh ban mai bình yên sẽ luôn chờ đón cậu. #pov #guiqi #zhangguiyuan #zuoqihan #fbyツ
Tựa: Ánh ban mai ​Nhiều năm bên nhau, không lời tỏ tình hoa mĩ, không ồn ào chỉ cần ở cạnh nhau là đủ. Tả Kỳ Hàm vẫn giữ thói quen giấu mọi bão tố vào lòng. Cậu quen khoác lên mình vẻ điềm tĩnh, chẳng mấy khi than vãn hay thể hiện sự yếu đuối ra ngoài. Nhưng Trương Quế Nguyên thì khác, anh chẳng cần Kỳ Hàm phải nói ra. Nhìn vào đôi mắt hay cách cậu im lặng, anh luôn biết khi nào em nhỏ của mình đang kiệt sức. ​Hôm ấy, một chuyện buồn ập đến khiến Kỳ Hàm hoàn toàn vụt tắt. Cậu tắt nguồn điện thoại, lang thang một mình. Trời đổ mưa bất chợt, Tả Kỳ Hàm đi dưới cơn mưa tầm tã suốt mấy tiếng đồng hồ. Những giọt nước mắt nghẹn ngào hòa lẫn vào dòng nước mưa lạnh ngắt. Khi lết được về đến nhà, Kỳ Hàm gục xuống giường, toàn thân sốt cao hừng hực, đôi môi tái nhạt và hơi thở nặng trĩu. Cậu cuộn mình trong chăn, chịu đựng cơn rét run và sự cô độc nuốt chửng lấy tâm trí. Cùng lúc đó, ​khi không liên lạc được với Kỳ Hàm, Trương Quế Nguyên đứng ngồi không yên. Anh vội vã bắt xe sang căn hộ của cậu, tự dùng chìa khóa mở cửa. Bước vào căn phòng tối om, thấy Kỳ Hàm nằm mê man trên giường, trái tim Quế Nguyên nhói lên một nhịp. ​Anh không gặng hỏi, không trách móc một lời. Quế Nguyên lặng lẽ bật ngọn đèn ngủ màu vàng ấm, lấy khăn ấm lau sạch nước mưa còn đọng trên người cậu, thay một bộ quần áo khô ráo rồi nhẹ nhàng chùm lại chăn. Anh xuống bếp nấu bát cháo nóng, pha thêm ly nước gừng ấm mang lên. Quế Nguyên ngồi bên mép giường, đỡ Kỳ Hàm dậy, kiên nhẫn đút từng thìa nước gừng xoa dịu cổ họng đang khô khốc của cậu. Sau khi đảm bảo cậu đã ăn no bà uống thuốc anh mới thả lỏng. Đắp lại chăn cho Kỳ Hàm rồi lặng lẽ ngồi bên cạnh. Mở mắt ra, thấy gương mặt Trương Quế Nguyên lo lắng nhưng tuyệt đối im lặng, bức tường kiên cường mà Tả Kỳ Hàm cố công dựng lên hoàn toàn sụp đổ. Không một lời hoa mỹ, cũng chẳng cần những câu hỏi dồn dập, sự xuất hiện lặng lẽ của Quế Nguyên chính là mồi lửa châm nổ mọi cảm xúc nén giữ bấy lâu. Kỳ Hàm run rẩy vươn tay vắt lấy vạt áo anh, gục đầu vào ngực Quế Nguyên mà bật khóc nức nở. ​Quế Nguyên không nói gì, anh chỉ siết chặt vòng tay, một tay ôm lấy lưng, một tay xoa nhẹ mái tóc còn hơi ẩm của Kỳ Hàm. Anh cứ ngồi yên như thế suốt cả đêm, làm điểm tựa vững chãi nhất cho cậu trút hết mọi đớn đau, mệt mỏi. Không ồn ào, không phô trương, chỉ cần nhịp thở của cả hai hòa cùng một điệu. ​Sáng hôm sau, cơn sốt của Kỳ Hàm đã lùi xa. Khẽ mở mắt, cậu thấy những vệt nắng sớm ấm áp xuyên qua khe rèm, dát một màu vàng dịu nhẹ lên căn phòng. Trương Quế Nguyên đang gục bên mép giường ngủ thiếp đi, nhưng bàn tay to lớn của anh vẫn nắm chặt lấy tay cậu không hề rời ra. Cậu nhích lại gần hơn một chút, cẩn thận không làm động gối, đưa bàn tay khẽ chạm vào mái tóc hơi rối của đối phương. Bội bình yên này chưa bao giờ cần đến những lời thề nguyện hoa mỹ. Tình yêu của họ không ồn ào như bão giông, mà dịu dàng và kiên định như chính ánh ban mai—cứ đúng hẹn lại đến, xua tan đi đêm đen lạnh giá để lấp đầy căn phòng bằng sự ấm áp tự nhiên nhất. Tả Kỳ Hàm ngắm nhìn gương mặt góc cạnh của người bên cạnh, môi khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm. Cậu biết, dù thế giới ngoài kia có dông bão đến đâu, chỉ cần ngoảnh lại có Trương Quế Nguyên, ánh ban mai bình yên sẽ luôn chờ đón cậu. #pov #guiqi #zhangguiyuan #zuoqihan #fbyツ

About