@pov.of.my.mind: Ai cũng nói Park Jimin là thằng điên. Nhưng không một ai biết, “thằng điên” ấy đã từng là cậu thiếu niên tươi sáng. Chỉ một đêm. Cậu mất tất cả. Trở thành cái gai trong mắt người đời. Ba hắn bị bắt vì tổ chức đá.nh bạ.c phi pháp. Mẹ hắn vì lừ.a đả.o chiế.m đ.oạt tài sản mà ngồi t.ù. Ngôi nhà bị bọn siết nợ chèn ép thu lại đuổi hắn ra khỏi nhà. Họ hàng hai bên chẳng ai muốn nhận nuôi hắn. Ai cũng cho rằng hắn sẽ giống ba mẹ hắn, từng bước đi lại con đường đen tối của họ. Vậy nên hắn cô độc một mình. Hắn bị chửi rủa, đi đến đâu cũng bị xua đuổi như vận đen chỉ hận không thể xóa sổ. Hắn sống lang thang phiêu bạt trên đường phố. Không ai dám nhận hắn làm việc. Thi thoảng có người rủ lòng thương cho hắn cái bánh bao trắng, hắn trân trọng chỉ cắn một miếng nhỏ rồi để dành ăn cả tuần. Trên người hắn chỉ có lớp quần áo mỏng tang chỗ rách chỗ lành. Mùa đông lạnh đến cắt da cắt thịt nhưng hắn chẳng thấy lạnh bằng lòng người. Gầm cầu trở thành nhà hắn mỗi tối gió rít lạnh lẽo. Hắn cứ sống khổ sở như thế cho đến cái ngày hắn gặp lại em. Ami. Người con gái duy nhất không ghê tởm hắn. Em từng là đàn em khóa dưới của hắn. Sau đêm xảy ra chuyện, hắn mất hút. Hắn nghỉ học. Căn nhà vốn yên bình bị siết nợ rồi hắn lang thang không nơi dung thân. Đã 5 năm rồi hắn không gặp lại em. Nụ cười đó vẫn trong trẻo như vậy. Trong mắt không có lấy nửa phần khinh miệt. Em vẫn nhìn hắn như thể hắn còn là cậu thiếu niên năm nào. “Học trưởng! Em đã tìm anh rất lâu đấy!” “Em tìm tôi làm gì? Không phải bây giờ tôi rất bẩn thỉu sao! Tôi không phải học trưởng sáng sạch trong mắt em đâu!” “Anh mãi là học trưởng trong mắt em. Những thứ khác em không bận tâm.” Ánh mắt hắn thoáng sững sờ. Hình như. Hình như em là người duy nhất không ghê tởm hắn. Em không thương hại hắn. Như cái cách người đời nhìn hắn. “Về đi. Em không nên xuất hiện ở nơi này.” “Em không về! Anh có biết em đã tìm anh bao lâu rồi không?” Hắn không biết. Không biết sau khi hắn biến mất vẫn còn có người luôn kiếm tìm hắn. “Em thích anh. Thích anh từ rất lâu rồi.” Tầm nhìn ngưng lại giữa khoảng không. Bây giờ hắn mới nhìn vào đôi mắt em. Vẫn long lanh như ngày đầu hắn gặp em ở trường trung học. Đôi mắt em, hình như chỉ toàn là hình bóng hắn. Hắn cúi đầu. “Tôi bẩn lắm. Không xứng với em đâu. Về đi.” “Không muốn. Những thứ khác em không quan tâm. Em chỉ cần anh thôi.” Dứt lời em chạy tới ôm chặt hắn ngăn hắn rời đi. Cơ thể hắn cứng đờ. Đôi chân toan bước đi khựng lại giữa không trung. Lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn cảm nhận được sự ấm áp từ sự chân thành của một người. Không gian ngưng đọng trong ít phút. Hắn cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ cái ôm. Chỉ vài phút thôi. Hắn đã cảm thấy mãn nguyện rồi. Hắn cũng thích em. Thích cô gái đáng yêu tinh nghịch trên sân trường năm ấy. Nhưng hắn biết rõ. Khoảng cách giữa em và hắn xa vời như thế nào. Hắn giống như ngọn cỏ ven đường vậy. Còn em lại giống như áng mây tự do tự tại trên bầu trời rộng lớn. ‘Ngọn cỏ ven đường thôi mà Làm sao với được mây…?’ “Đừng. Tôi không xứng đáng với tình cảm của em. Em nên sánh bước cùng những chàng trai sạch sẽ tốt bụng ngoài kia. Không phải một tên bẩn thỉu như tôi.” “Không. Em không cần những người đó. Em chỉ thích anh thôi. Bởi vì anh là Park Jimin.” Ánh mắt hắn khẽ dao động. Một tia lóe sáng vụt qua đáy mắt không thể giấu. “Tôi chẳng có gì trong tay cả. Làm sao có thể lo cho em một cuộc sống đủ đầy?” “Em không cần những thứ vật chất đó. Em đã quá mệt mỏi với chúng rồi. Em chỉ cần anh thôi.” “Vậy còn ba mẹ em? Họ đồng ý để em đi sao?” “Họ không đồng ý. Họ muốn gả em cho tên nhà giàu để trao đổi lợi ích. Em khó khăn lắm mới trốn được tới đây.” Hắn thoáng sững sờ. Hắn biết nhà em làm ăn kinh doanh có quyền thế. Nhưng hắn không nghĩ tới họ có thể vì chút lợi ích mà gả cả con gái đi. Trong lòng thoáng lộ ra một tia xót xa. “Bây giờ em cũng không còn nhà nữa. Em giống anh rồi. Cho em đi cùng anh nhé?” [cmt] © written by dn.ttam_ #jimin #ami #bts #pov #fyp
pov of my mind.
Region: VN
Saturday 22 August 2026 10:44:20 GMT
Music
Download
Comments
There are no more comments for this video.
To see more videos from user @pov.of.my.mind, please go to the Tikwm
homepage.