@kihunquin2: Malem pemirsyah

kihunquin2
kihunquin2
Open In TikTok:
Region: ID
Saturday 22 August 2026 13:15:04 GMT
6222
195
9
0

Music

Download

Comments

user05952681790368
🚀🚀 :
ke 2
2026-08-22 13:18:53
0
sabittua158
M,Rilzzz@, :
2026-08-22 13:28:38
0
pri3deeed01
UgRa :
petama
2026-08-22 13:18:11
0
aaraaaaaaaaa3
( .". A .🫀 '_') :
ke 7
2026-08-22 13:43:51
0
alika7184
Alika ? 🦖 :
ke 4
2026-08-22 13:20:48
0
aisyaaaaaaaa_h
⋆. 𐙚 sya⋆˚𝜗𝜚˚⋆ :
sapa dungss
2026-08-22 14:21:12
0
madura.pridd
Juventuz :
masa Alloh keluarga sakinah mawaddah warohmah selalu damaiii barokalloh aminnnn
2026-08-23 02:57:03
0
kaa.aja07
kaa.skaanakda7💃🙌🏻 :
akuu kangen sama keluarga ini aku baru pulang mondok
2026-08-22 13:21:12
0
urstecu16
ႮᎡ ✔♫࿐✪ :
enak ituu
2026-08-22 13:18:49
0
To see more videos from user @kihunquin2, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Đến chiều, một người đàn ông cúi nhặt chiếc lá vàng. Ông chỉ định phủi nó khỏi vai áo. Nhưng chiếc lá đã phủ lên mắt ông một mùa thu. Ông mang nó về kẹp giữa những trang sách. Nhiều năm sau, khi cuốn sách mở ra, không phải chiếc lá rơi xuống. Mà là một buổi chiều năm nào. Đêm đến, chiếc lá hóa thành chiếc kim đồng hồ. Nó không chỉ giờ. Nó chỉ điều gì rồi cũng biết đường trở về đất. Có người bảo thời gian trôi. Ta lặng im. Ta chưa từng thấy thời gian bước đi. Chỉ thấy đá kiên nhẫn học ngôn ngữ của cát. Mưa học cách gọi mình là sông. Ánh sáng ẩn trong mái tóc bạc để những đứa cháu tưởng đó là màu của tuổi già. Nếu gỡ hết lịch khỏi những bức tường, liệu mùa xuân có đến muộn hơn một ngày? Nếu không còn ai thổi nến sinh nhật, liệu hoa dại có ngừng nở bên hàng rào? Có lẽ, chỉ con người mới chia dòng sông thành từng đoạn nhỏ, rồi đặt tên cho mỗi khúc nước là một năm. Dòng sông thì không bao giờ biết mình đã già. Một hạt bụi đi ngang cửa sổ. Ánh nắng đi qua nó như đi qua một thiên hà. Có những vũ trụ không rộng hơn một giọt sương. Và có những đời người không dài hơn một cái chớp mắt của bầu trời. Ta vẫn tưởng mình đi qua thời gian. Có lẽ ngược lại. Thời gian đang mặc chiếc áo mang tên ta. Nó mượn đôi mắt này để ngắm một cánh đồng. Mượn bàn tay này để nắm lấy một bàn tay khác. Mượn trái tim này để biết thế nào là nhớ. Rồi đến một ngày, nó lặng lẽ cởi chiếc áo ấy xuống, gấp lại cẩn thận, như một người cha già xếp chiếc áo nhỏ của đứa con từng mặc khi còn thơ bé. Lúc ấy, không ai mất đi. Chỉ có thời gian mỉm cười, và tiếp tục đi tìm một khuôn mặt khác, để thêm một lần học cách gọi mình là “con người”.
Đến chiều, một người đàn ông cúi nhặt chiếc lá vàng. Ông chỉ định phủi nó khỏi vai áo. Nhưng chiếc lá đã phủ lên mắt ông một mùa thu. Ông mang nó về kẹp giữa những trang sách. Nhiều năm sau, khi cuốn sách mở ra, không phải chiếc lá rơi xuống. Mà là một buổi chiều năm nào. Đêm đến, chiếc lá hóa thành chiếc kim đồng hồ. Nó không chỉ giờ. Nó chỉ điều gì rồi cũng biết đường trở về đất. Có người bảo thời gian trôi. Ta lặng im. Ta chưa từng thấy thời gian bước đi. Chỉ thấy đá kiên nhẫn học ngôn ngữ của cát. Mưa học cách gọi mình là sông. Ánh sáng ẩn trong mái tóc bạc để những đứa cháu tưởng đó là màu của tuổi già. Nếu gỡ hết lịch khỏi những bức tường, liệu mùa xuân có đến muộn hơn một ngày? Nếu không còn ai thổi nến sinh nhật, liệu hoa dại có ngừng nở bên hàng rào? Có lẽ, chỉ con người mới chia dòng sông thành từng đoạn nhỏ, rồi đặt tên cho mỗi khúc nước là một năm. Dòng sông thì không bao giờ biết mình đã già. Một hạt bụi đi ngang cửa sổ. Ánh nắng đi qua nó như đi qua một thiên hà. Có những vũ trụ không rộng hơn một giọt sương. Và có những đời người không dài hơn một cái chớp mắt của bầu trời. Ta vẫn tưởng mình đi qua thời gian. Có lẽ ngược lại. Thời gian đang mặc chiếc áo mang tên ta. Nó mượn đôi mắt này để ngắm một cánh đồng. Mượn bàn tay này để nắm lấy một bàn tay khác. Mượn trái tim này để biết thế nào là nhớ. Rồi đến một ngày, nó lặng lẽ cởi chiếc áo ấy xuống, gấp lại cẩn thận, như một người cha già xếp chiếc áo nhỏ của đứa con từng mặc khi còn thơ bé. Lúc ấy, không ai mất đi. Chỉ có thời gian mỉm cười, và tiếp tục đi tìm một khuôn mặt khác, để thêm một lần học cách gọi mình là “con người”.

About