@its_siam130: - Amrii😮‍💨 #foryoupage #vaiprofyinferno👺🔪 #goclamdep #fyppppppppppppppppppppppp @For You Bangladesh🇧🇩 @Sifat Taj @MD Nirob 😎 @𝗡𝗢 𝗕𝗜𝗡💥 @K^M✨ @𝔹𝕜 𝕫𝕖𝕤𝕦𝕟 👑

𝐢𝐭’𝐬_𝐒𝐈𝐀𝐌
𝐢𝐭’𝐬_𝐒𝐈𝐀𝐌
Open In TikTok:
Region: BD
Saturday 22 August 2026 14:03:12 GMT
19
4
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @its_siam130, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Rốt cuộc điều khiến anh đau nhất không phải là việc em rời đi. Mà là nhận ra có lẽ ngay từ đầu, em chưa từng thật sự tồn tại trong đời anh theo cách anh vẫn nghĩ. Anh giống một cơn mưa đi ngang mùa hạ một giấc mơ quá đẹp nên khi tỉnh dậy người ta không dám tin là thật. Anh đã từng giữ lấy em bằng tất cả dịu dàng mình có. Đã từng nghĩ nếu yêu đủ nhiều, thì một người sẽ vì mình mà ở lại. Nhưng không có những người được sinh ra chỉ để đi qua đời ta như một vết sáng rất ngắn, đủ khiến cả quãng đời còn lại trở nên khác hẳn. Vì em không thể ở lại. Hay đúng hơn vì số phận chưa từng viết em vào đoạn cuối cuộc đời anh. Nên dù anh có cố giữ đến đâu, em vẫn cứ mờ dần đi như khói sương tan vào một buổi sớm. Và điều tàn nhẫn nhất là: dẫu em đã biến mất rất lâu rồi, anh vẫn tiếp tục sống như một người vừa đánh rơi điều gì đó quan trọng hơn cả chính mình. Có đôi lúc anh tự hỏi. Nếu ngày ấy anh yêu ít hơn một chút, bình thản hơn một chút, liệu khi em rời đi, anh có thôi đau lòng không. Nhưng rồi anh hiểu ra, người làm ta đau nhất thường là người ta đã từng tin sẽ ở lại mãi mãi. Và có lẽ, đó là lý do dù em chưa từng thuộc về anh, anh vẫn nhớ em như nhớ một phần đời đã chết…
Rốt cuộc điều khiến anh đau nhất không phải là việc em rời đi. Mà là nhận ra có lẽ ngay từ đầu, em chưa từng thật sự tồn tại trong đời anh theo cách anh vẫn nghĩ. Anh giống một cơn mưa đi ngang mùa hạ một giấc mơ quá đẹp nên khi tỉnh dậy người ta không dám tin là thật. Anh đã từng giữ lấy em bằng tất cả dịu dàng mình có. Đã từng nghĩ nếu yêu đủ nhiều, thì một người sẽ vì mình mà ở lại. Nhưng không có những người được sinh ra chỉ để đi qua đời ta như một vết sáng rất ngắn, đủ khiến cả quãng đời còn lại trở nên khác hẳn. Vì em không thể ở lại. Hay đúng hơn vì số phận chưa từng viết em vào đoạn cuối cuộc đời anh. Nên dù anh có cố giữ đến đâu, em vẫn cứ mờ dần đi như khói sương tan vào một buổi sớm. Và điều tàn nhẫn nhất là: dẫu em đã biến mất rất lâu rồi, anh vẫn tiếp tục sống như một người vừa đánh rơi điều gì đó quan trọng hơn cả chính mình. Có đôi lúc anh tự hỏi. Nếu ngày ấy anh yêu ít hơn một chút, bình thản hơn một chút, liệu khi em rời đi, anh có thôi đau lòng không. Nhưng rồi anh hiểu ra, người làm ta đau nhất thường là người ta đã từng tin sẽ ở lại mãi mãi. Và có lẽ, đó là lý do dù em chưa từng thuộc về anh, anh vẫn nhớ em như nhớ một phần đời đã chết…

About