@joryc5:

joryy
joryy
Open In TikTok:
Region: US
Saturday 22 August 2026 23:28:59 GMT
533
81
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @joryc5, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Điều bạn lan tỏa ra thế giới không phải là những gì bạn nói hay làm, mà chính là trạng thái bạn đang là. Một người bất an không thể tạo ra hòa bình, một người thiếu vắng niềm vui không thể mang lại niềm vui cho bất kỳ ai. Vì vậy, nếu thật sự quan tâm đến cuộc đời này, việc đầu tiên không phải là sửa thế giới, mà là chuyển hóa chính mình thành một nguồn sống tràn đầy. Thực ra, niềm vui chưa từng là thứ cần tìm kiếm. Nó là bản chất nguyên sơ đã có sẵn. Khi còn nhỏ, bạn không cần lý do để hạnh phúc, bạn đơn giản là hạnh phúc. Về sau, bạn học cách đánh đổi niềm vui ấy lấy những điều kiện bên ngoài, rồi lại quay sang đi tìm chính thứ mình đã đánh mất. Toàn bộ cuộc chạy đuổi ấy bắt nguồn từ một hiểu lầm: tưởng rằng hạnh phúc nằm ở phía trước, trong khi nó luôn nằm ở bên trong. Hãy nhìn cuộc sống một cách đúng đắn. Mặt trời vẫn mọc, cây vẫn lớn, vũ trụ vẫn vận hành một cách hoàn hảo. Nhưng chỉ một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cũng đủ khiến bạn tin rằng hôm nay là một ngày tồi tệ. Không phải cuộc đời có vấn đề, mà là cách bạn nhìn cuộc đời đã bị bóp méo. Khi những tạo tác nhỏ bé trong tâm trí trở nên quan trọng hơn toàn bộ thực tại đang diễn ra, khổ đau liền xuất hiện. Cái mà bạn gọi là tâm trí của mình thực chất chỉ là một kho chứa những thứ bạn thu thập từ bên ngoài. Người khác nói gì, xã hội nghĩ gì, ký ức tích lũy ra sao, tất cả đều được nhét vào đó. Nếu không biết sử dụng, nó trở thành một bãi rác hỗn loạn; nếu biết nhìn, nó chỉ là công cụ phục vụ cho việc sinh tồn, không phải bản chất thật của bạn. Con đường sâu xa hơn không nằm ở việc cải thiện tâm trí, mà là bước ra khỏi nó. Đó là sự chuyển dịch từ thế giới tâm lý sang thế giới hiện sinh. Tâm lý là những gì bạn nghĩ và cảm; hiện sinh là cái đang là, không cần diễn giải. Khi bạn thấy rõ rằng suy nghĩ và cảm xúc không phải là chân lý, sự chú ý tự nhiên rút ra khỏi chúng, và bạn bắt đầu tiếp xúc trực tiếp với thực tại. Khổ đau không phải thứ được áp đặt từ bên ngoài. Nó được sản xuất ra, từng khoảnh khắc, trong chính bạn. Khi bạn nhận ra điều này, điều cần làm không phải là sửa chữa từng vấn đề, mà là dừng lại toàn bộ cơ chế tạo ra vấn đề. Khi không còn tiếp nhiên liệu cho những phản ứng vô thức, nhà máy khổ đau tự khắc tắt lịm. Cũng chính vì vậy, việc theo đuổi hạnh phúc là một sai lầm tinh vi. Bạn càng chạy theo, nó càng lùi xa. Những khoảnh khắc đẹp nhất trong đời không phải khi bạn đạt được điều gì đó, mà là khi bạn tự nhiên tràn ra niềm vui mà không cần lý do. Niềm vui không phải thứ để tích trữ, mà là thứ để biểu lộ. Những gì bạn giữ lại sẽ chết trong bạn; những gì bạn trao đi mới trở thành phẩm chất sống. Ngay cả một hành động nhỏ như mỉm cười cũng có thể trở thành một cánh cửa. Không phải mỉm cười vì ai, mà vì bạn vẫn còn sống. Rất nhiều người đã ngủ đêm qua nhưng không còn thức dậy nữa. Bạn thì có. Chỉ riêng điều đó đã là một phép màu. Khi bạn thật sự thấy được điều này, nụ cười không còn là một hành vi, mà là một phản ứng tự nhiên của sự sống. Nhưng con người rất dễ quên. Chỉ một lúc sau, họ lại quay về với những thói quen cũ, lại bị cuốn vào những phản ứng vô thức. Vì vậy, cần nhắc mình quay lại, không phải bằng ép buộc, mà bằng sự nhớ lại giá trị của việc được sống ngay lúc này. Chất lượng cuộc sống chưa từng phụ thuộc vào những gì bạn sở hữu. Nó phụ thuộc vào cách bạn tồn tại trong chính mình. Một người có tất cả vẫn có thể khổ đau, một người không có gì vẫn có thể an vui. Bởi vì điều quyết định không phải là hoàn cảnh, mà là trạng thái nội tâm. Phần lớn nỗi khổ không đến từ thiếu thốn, mà đến từ so sánh. Bạn nhìn người khác và tự biến mình thành kẻ thiếu thốn. Trong khi đó, luôn có người nhìn bạn và thấy bạn đã đủ đầy. Trò chơi này không có điểm kết thúc, vì nó được nuôi bằng ảo tưởng. Khi bạn ngừng so sánh, ngừng chạy theo, và quay về với chính mình, một điều rất đơn giản xảy ra: bạn trở nên trọn vẹn. #phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp
Điều bạn lan tỏa ra thế giới không phải là những gì bạn nói hay làm, mà chính là trạng thái bạn đang là. Một người bất an không thể tạo ra hòa bình, một người thiếu vắng niềm vui không thể mang lại niềm vui cho bất kỳ ai. Vì vậy, nếu thật sự quan tâm đến cuộc đời này, việc đầu tiên không phải là sửa thế giới, mà là chuyển hóa chính mình thành một nguồn sống tràn đầy. Thực ra, niềm vui chưa từng là thứ cần tìm kiếm. Nó là bản chất nguyên sơ đã có sẵn. Khi còn nhỏ, bạn không cần lý do để hạnh phúc, bạn đơn giản là hạnh phúc. Về sau, bạn học cách đánh đổi niềm vui ấy lấy những điều kiện bên ngoài, rồi lại quay sang đi tìm chính thứ mình đã đánh mất. Toàn bộ cuộc chạy đuổi ấy bắt nguồn từ một hiểu lầm: tưởng rằng hạnh phúc nằm ở phía trước, trong khi nó luôn nằm ở bên trong. Hãy nhìn cuộc sống một cách đúng đắn. Mặt trời vẫn mọc, cây vẫn lớn, vũ trụ vẫn vận hành một cách hoàn hảo. Nhưng chỉ một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cũng đủ khiến bạn tin rằng hôm nay là một ngày tồi tệ. Không phải cuộc đời có vấn đề, mà là cách bạn nhìn cuộc đời đã bị bóp méo. Khi những tạo tác nhỏ bé trong tâm trí trở nên quan trọng hơn toàn bộ thực tại đang diễn ra, khổ đau liền xuất hiện. Cái mà bạn gọi là tâm trí của mình thực chất chỉ là một kho chứa những thứ bạn thu thập từ bên ngoài. Người khác nói gì, xã hội nghĩ gì, ký ức tích lũy ra sao, tất cả đều được nhét vào đó. Nếu không biết sử dụng, nó trở thành một bãi rác hỗn loạn; nếu biết nhìn, nó chỉ là công cụ phục vụ cho việc sinh tồn, không phải bản chất thật của bạn. Con đường sâu xa hơn không nằm ở việc cải thiện tâm trí, mà là bước ra khỏi nó. Đó là sự chuyển dịch từ thế giới tâm lý sang thế giới hiện sinh. Tâm lý là những gì bạn nghĩ và cảm; hiện sinh là cái đang là, không cần diễn giải. Khi bạn thấy rõ rằng suy nghĩ và cảm xúc không phải là chân lý, sự chú ý tự nhiên rút ra khỏi chúng, và bạn bắt đầu tiếp xúc trực tiếp với thực tại. Khổ đau không phải thứ được áp đặt từ bên ngoài. Nó được sản xuất ra, từng khoảnh khắc, trong chính bạn. Khi bạn nhận ra điều này, điều cần làm không phải là sửa chữa từng vấn đề, mà là dừng lại toàn bộ cơ chế tạo ra vấn đề. Khi không còn tiếp nhiên liệu cho những phản ứng vô thức, nhà máy khổ đau tự khắc tắt lịm. Cũng chính vì vậy, việc theo đuổi hạnh phúc là một sai lầm tinh vi. Bạn càng chạy theo, nó càng lùi xa. Những khoảnh khắc đẹp nhất trong đời không phải khi bạn đạt được điều gì đó, mà là khi bạn tự nhiên tràn ra niềm vui mà không cần lý do. Niềm vui không phải thứ để tích trữ, mà là thứ để biểu lộ. Những gì bạn giữ lại sẽ chết trong bạn; những gì bạn trao đi mới trở thành phẩm chất sống. Ngay cả một hành động nhỏ như mỉm cười cũng có thể trở thành một cánh cửa. Không phải mỉm cười vì ai, mà vì bạn vẫn còn sống. Rất nhiều người đã ngủ đêm qua nhưng không còn thức dậy nữa. Bạn thì có. Chỉ riêng điều đó đã là một phép màu. Khi bạn thật sự thấy được điều này, nụ cười không còn là một hành vi, mà là một phản ứng tự nhiên của sự sống. Nhưng con người rất dễ quên. Chỉ một lúc sau, họ lại quay về với những thói quen cũ, lại bị cuốn vào những phản ứng vô thức. Vì vậy, cần nhắc mình quay lại, không phải bằng ép buộc, mà bằng sự nhớ lại giá trị của việc được sống ngay lúc này. Chất lượng cuộc sống chưa từng phụ thuộc vào những gì bạn sở hữu. Nó phụ thuộc vào cách bạn tồn tại trong chính mình. Một người có tất cả vẫn có thể khổ đau, một người không có gì vẫn có thể an vui. Bởi vì điều quyết định không phải là hoàn cảnh, mà là trạng thái nội tâm. Phần lớn nỗi khổ không đến từ thiếu thốn, mà đến từ so sánh. Bạn nhìn người khác và tự biến mình thành kẻ thiếu thốn. Trong khi đó, luôn có người nhìn bạn và thấy bạn đã đủ đầy. Trò chơi này không có điểm kết thúc, vì nó được nuôi bằng ảo tưởng. Khi bạn ngừng so sánh, ngừng chạy theo, và quay về với chính mình, một điều rất đơn giản xảy ra: bạn trở nên trọn vẹn. #phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp

About