@nixxse_: Ngày Chaeyoung mất đi ánh sáng, Lisa đã khóc rất lâu bên giường bệnh Cô nắm chặt lấy bàn tay nàng, giọng run lên vì sợ hãi pha lẫn áy náy “Chaeyoung… chị xin lỗi. Tất cả là lỗi của chị.” Nàng nằm im, đôi mắt nhắm lại mãi mãi chìm trong một màn đêm không còn lối ra. Nhưng bàn tay vẫn lần tìm bàn tay Lisa Một lúc lâu sau đó,Chaeyoung nhẹ nhàng cất tiếng “Chị còn ở đây không?” Lisa lập tức nắm lấy tay nàng “Chị đây.” “Vậy là được rồi…” Chaeyoung mỉm cười nhạt “Tuy em không nhìn thấy nữa ...” "Nhưng em yên tâm nhé" Lisa ôm nàng vào lòng, nước mắt thấm ướt mái tóc “Chị sẽ chăm sóc em cả đời. Chị sẽ là đôi mắt của em.” Chaeyoung im lặng,nàng không biết phải làm gì tiếp theo,nói không buồn,không suy sụp là nói dối nhưng nàng chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười chứa vạn điều không tên Ngày ấy, lời hứa ấy đẹp đến mức Chaeyoung tin rằng dù mình đã mất đi ánh sáng, nàng vẫn còn một người để dựa vào. Và nàng đã yêu Lisa bằng tất cả những gì mình còn có. Những ngày đầu , Lisa thật sự dịu dàng Cô nắm tay nàng qua từng con đường Cô ghi nhớ từng món đồ trong nhà. Mỗi khi Chaeyoung sợ hãi, cô đều ôm nàng vào lòng “Đừng sợ.” “Có chị ở đây.” Chaeyoung từng nghĩ, chỉ cần câu nói ấy còn tồn tại, bóng tối cũng chẳng đáng sợ đến thế. Nhưng rồi thời gian trôi qua. Những điều Lisa từng làm bằng tình yêu dần trở thành nghĩa vụ Bàn tay từng chủ động nắm lấy nàng bắt đầu buông ra Những câu “chị đây” dần biến thành những tiếng thở dài Có một tối, Chaeyoung đứng bên cửa chờ Lisa về Nghe tiếng khóa cửa, nàng lập tức mỉm cười “Lisa, chị về rồi.” “Ừ.” “Em có để phần cơm cho chị…” “Không đói" Nàng khựng lại. “Vậy chị có mệt không?” Lisa im lặng vài giây “Chaeyoung, em có thể đừng hỏi nữa được không?” Nụ cười trên môi nàng tắt đi “Em chỉ…” “Chị mệt.” Lisa tháo áo khoác, giọng lạnh hơn “Chị đi làm cả ngày đã đủ mệt rồi. Về nhà còn phải lo cho em.” Chaeyoung đứng yên Nàng không nhìn thấy nét mặt Lisa Nhưng nàng nghe được từng chữ Và đôi khi, không nhìn thấy lại khiến người ta đau hơn Bởi nàng chỉ có thể đoán Có phải Lisa đang cau mày? Có phải cô đang khó chịu? Có phải cô thật sự đã chán mình rồi? “Em xin lỗi…” Nàng khẽ nói “Em không cố ý làm chị mệt.” Lisa không trả lời Từ hôm đó, Chaeyoung bắt đầu sợ làm phiền cô Lisa về muộn, nàng không hỏi Lisa đi đâu, nàng không hỏi Lisa không còn nắm tay, nàng cũng không dám đưa tay ra tìm kiếm Có những đêm, nàng ngồi một mình trên giường, hai tay ôm lấy đầu gối Căn phòng tối vốn đã im lặng Bây giờ còn im lặng hơn Nàng từng có một người để gọi Nhưng giờ ngay cả việc gọi tên người ấy cũng khiến nàng sợ,sợ cô nói nàng phiền “Lisa…” Nàng thì thầm “Em có làm chị mệt lắm không?” Không ai trả lời Nước mắt lặng lẽ rơi xuống Chaeyoung đưa tay lau đi Nàng không muốn khóc Bởi nếu Lisa nhìn thấy, có lẽ cô lại càng thấy nàng phiền phức Một buổi tối khác, Chaeyoung lấy hết can đảm “Lisa…” “chuyện gì nữa? chị đang rất bận" “Chị còn yêu em không?” Lisa đang mệt Cô không quay lại “Em đừng hỏi những chuyện như vậy nữa.” “Nhưng em…” “Chị đã làm cho em quá nhiều rồi.” Chaeyoung chết lặng Lisa tiếp tục: “Chị cũng muốn có cuộc sống của chị.” Từng chữ rơi xuống như những mảnh thủy tinh Chaeyoung cúi đầu “Em hiểu.” Nàng cười rất khẽ “Em sẽ không làm phiền chị nữa.” Đêm ấy, Chaeyoung ngồi bên cửa sổ rất lâu Nàng không nhìn thấy bầu trời Không biết hôm nay trăng có sáng hay không Nhưng nàng vẫn đưa tay ra trước mặt “Ngày trước…” Nàng thì thầm “Em từng nghĩ chỉ cần có chị thì bóng tối cũng không đáng sợ.” Một giọt nước mắt rơi xuống “Nhưng hình như… em đã nhầm.” Sáng hôm sau, Chaeyoung rời đi Nàng không mang theo lời trách móc nào Chỉ mang theo trái tim đã mỏi mệt vì cố gắng trở thành một người không gây phiền hà cho người mình yêu. Lisa vẫn nghĩ nàng sẽ quay về Cô không biết rằng lần này, Chaeyoung đã thật sự thôi chờ #xh #fyp #blackpink #licheang #pov
nixxse_
Region: VN
Sunday 23 August 2026 03:04:40 GMT
Music
Download
Comments
AZH :
xh rou đó bà
2026-08-23 03:39:23
0
To see more videos from user @nixxse_, please go to the Tikwm
homepage.