@majiasu_: #高校生 #青春 #恋愛

本気出すのは明日から。
本気出すのは明日から。
Open In TikTok:
Region: JP
Sunday 23 August 2026 09:05:58 GMT
86003
4361
60
21

Music

Download

Comments

user3732638117791
トッシー🧃🌼 :
高校生だもん、たくさん食べて😊 元気な荒木さんは、みんなの人気者👍
2026-08-23 09:18:19
56
un0482
たくり0925 :
モグモグは男子みんな好きだよねぇ😁 「え"っ」て喜びの驚きが可愛いすぎて🤣 楽しそうで幸せな時間をありがとう😊
2026-08-23 10:30:22
37
user7368884798534
あかね :
2人の時に荒木呼びしたのに動揺しすぎて怒られてない😂
2026-08-23 10:05:03
14
pomupomu.kodomo.ha.marui
霞(かすみ)ハオ🐣🍅 :
もぐもぐ荒木さん。可愛い
2026-08-23 09:32:43
22
k7228690
k :
庄司も一緒に食べや
2026-08-23 10:05:07
10
user6060550810319
府中の辰🐩🐩🐩 :
咲楽ちゃん、いっぱい食べる子の方が健康的で好印象なんだよ😊 だから気にせず涼也くんに甘えちゃいな〜
2026-08-24 06:56:22
2
ko825794
りくお :
食欲旺盛な荒木さんは今日も可愛い!
2026-08-23 09:12:15
11
nomichin516
👑nomichin516🌹 :
アレ⁈2人の時は咲楽じゃなったけ🫢
2026-08-23 09:33:27
8
ghiro091
hiro :
すっかりカレカノですね😊
2026-08-23 10:35:39
6
tachikawakoji
食いしん坊タクドラ :
いっぱい食べる女子可愛いすぎる🥰😍
2026-08-23 10:11:06
5
kinkin_423
きんきん🌱💤🍠 :
隠すより食べながら振り向くところが見たかった
2026-08-23 10:36:01
5
user2377560247446
🌸🤍りょう🌸🤍 :
いっぱい食べるキミが好き🥰🥰🥰
2026-08-23 10:24:33
3
usaklnfhp
Yuki :
かわいすぎる荒木幸せそうやなぁ🥰🥰🥰
2026-08-23 09:17:44
6
yosshii_boy
よっしぃ :
食欲旺盛な荒木ちゃんも可愛いですね、彼女想いの庄司くんとの関係性も仲良しで平和デスね。
2026-08-23 10:18:02
3
at_.i37
Y :
きっと庄司くんは美味しそうに食べてる咲楽ちゃんを見て可愛いって思ってるよ!!
2026-08-23 09:21:56
11
user5820407538803
ミュージカル狐さんのトマト🦊🍅🎤 :
さくら可愛いな〜
2026-08-23 09:48:50
3
sakura_k.t_99
さくら💭 :
いっぱい食べる荒木ちゃんが好き♡
2026-08-23 11:09:46
2
201ke
ホッタン :
食べてる荒木さん可愛い🥰
2026-08-23 10:58:18
4
user2882055026779
みほこ :
庄司荒木さんのことだいぶわかってきた やん😁💖💖💖 おにぎりエスコート素晴らしい!😆✨
2026-08-23 10:09:45
7
smiley8743
隠れ桃尻 SmileyAgain :
小杉怜子ちゃん、反則すぎるくらい可愛いなぁー!😳一杯、食べる君が、好き〜朝も昼も夜も〜!
2026-08-23 10:52:43
5
user2148179127633
りんご :
おにぎりをカバンに隠す荒木さん可愛すぎやろ🥰
2026-08-23 11:18:58
5
mashi0912
マーシー :
いっぱい食べる君が好き😊by庄司
2026-08-23 09:58:43
7
user8113014266324
トマト :
やっぱり庄司はやさしいな〜🥰🥰荒木さん庄司のまえでは素直になるのいいよね!😁😁
2026-08-23 10:13:49
6
ryu.juna
Ryu :
サンドイッチという選択がないのも善哉👍✨
2026-08-23 10:00:58
3
soiphon.kobushi_factory
そいふぉん :
好き笑笑
2026-08-23 09:48:41
2
To see more videos from user @majiasu_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cựu chiến binh Lý Hùng vốn là một chiến sĩ đặc công trinh sát ở chiến trường Campuchia. Nhưng trong một trận đánh vào căn cứ, nhiều đồng đội của anh Lý Hùng bị quân Khmer Đỏ tấn công dã man, từ khi chứng kiến những cảnh ấy, người cựu chiến binh này sang chấn nặng nề. Khi trở về, anh trở thành một con người khác hẳn, anh thường cởi trần chuồng, đập phá đồ đạc nên người nhà phải nhốt anh vào một cái cũi, trói chân bằng xích. Chiến tranh không phải chỉ là câu chuyện chiến thắng, niềm vui hay những trận chiến oanh liệt, những hy sinh phi thường. Bên cạnh đó, còn biết bao nhiêu con người đang sống mà chỉ như tồn tại do họ bị rối loạn tâm lý hậu sang chấn (PTSD). Nhưng, nhiều người vẫn hay gọi một cách bỗ bã là cựu chiến binh tâm thần.  Trong Nghỉ hè sợ nghỉ hưu, câu chuyện xoay quanh cựu chiến binh Tư Thời chiến đấu ở Mặt trận Tây Ninh, đây là mặt trận ác liệt bậc nhất trong kháng chiến. Trong thời chiến, người ta hy sinh theo nhiều cách khác nhau, người bị nát chân, người bị cụt đầu, người thì không còn bất cứ hài cốt gì cả, những anh em từng đồng cam cộng khổ dần dần nằm xuống… CCB Tư Thời cũng như CCB Lý Hùng bên trên, ông tự trói vào xích, cứ đập phá linh tinh, hành hạ con cái, tự cào cấu gương mặt mình…  Năm ngoái, chúng ta được thấy Sen (Mưa Đỏ) bị tâm thần ngay trong cuộc chiến thì ông Tư Thời lại phải vật lộn thời hậu chiến. Trong thời chiến, Sen có anh em đồng đội, nhưng ông Tư Thời thì phải sống trong cô độc, dằn vặt.  Tôi rất ấn tượng với một tình tiết mà phim dám đề cập thẳng và thật, đó là “yêu nước theo trào lưu”. Năm ngoái, khi A50 diễn ra, nhiều người cầm lá cờ xanh đỏ nhưng không hiểu về ý nghĩa lá cờ ấy. Thậm chí đến gần đây, khi có người đăng tưởng nhớ “Cộng hòa miền Nam Việt Nam” thì người này bị chửi rất nặng nề vì dân mạng nhầm sang Việt Nam Cộng Hòa. Câu chuyện trong phim không chỉ đề cập đến rối loạn tâm lý hậu sang chấn, mà còn mở rộng về cách mà mỗi thành viên trong gia đình nhìn nhận như thế nào, các thế hệ sau khi nghĩ về “căn bệnh” ấy, là sự sợ hãi, là tôn trọng, là anh hùng hay là một kẻ điên? Nếu là bạn, bạn có sẵn sàng chung sống với người bố mà cứ tối đến là đập phá, đánh con cháu, gào rú như người rừng? Nếu là một người cháu, bạn có dám kể cho các bạn nghe về chiến công của người ông anh hùng nhưng cũng là một lão khùng lúc nửa đêm?  Tôi vẫn nhớ đến câu nói của một bác cựu chiến binh:
Cựu chiến binh Lý Hùng vốn là một chiến sĩ đặc công trinh sát ở chiến trường Campuchia. Nhưng trong một trận đánh vào căn cứ, nhiều đồng đội của anh Lý Hùng bị quân Khmer Đỏ tấn công dã man, từ khi chứng kiến những cảnh ấy, người cựu chiến binh này sang chấn nặng nề. Khi trở về, anh trở thành một con người khác hẳn, anh thường cởi trần chuồng, đập phá đồ đạc nên người nhà phải nhốt anh vào một cái cũi, trói chân bằng xích. Chiến tranh không phải chỉ là câu chuyện chiến thắng, niềm vui hay những trận chiến oanh liệt, những hy sinh phi thường. Bên cạnh đó, còn biết bao nhiêu con người đang sống mà chỉ như tồn tại do họ bị rối loạn tâm lý hậu sang chấn (PTSD). Nhưng, nhiều người vẫn hay gọi một cách bỗ bã là cựu chiến binh tâm thần. Trong Nghỉ hè sợ nghỉ hưu, câu chuyện xoay quanh cựu chiến binh Tư Thời chiến đấu ở Mặt trận Tây Ninh, đây là mặt trận ác liệt bậc nhất trong kháng chiến. Trong thời chiến, người ta hy sinh theo nhiều cách khác nhau, người bị nát chân, người bị cụt đầu, người thì không còn bất cứ hài cốt gì cả, những anh em từng đồng cam cộng khổ dần dần nằm xuống… CCB Tư Thời cũng như CCB Lý Hùng bên trên, ông tự trói vào xích, cứ đập phá linh tinh, hành hạ con cái, tự cào cấu gương mặt mình… Năm ngoái, chúng ta được thấy Sen (Mưa Đỏ) bị tâm thần ngay trong cuộc chiến thì ông Tư Thời lại phải vật lộn thời hậu chiến. Trong thời chiến, Sen có anh em đồng đội, nhưng ông Tư Thời thì phải sống trong cô độc, dằn vặt. Tôi rất ấn tượng với một tình tiết mà phim dám đề cập thẳng và thật, đó là “yêu nước theo trào lưu”. Năm ngoái, khi A50 diễn ra, nhiều người cầm lá cờ xanh đỏ nhưng không hiểu về ý nghĩa lá cờ ấy. Thậm chí đến gần đây, khi có người đăng tưởng nhớ “Cộng hòa miền Nam Việt Nam” thì người này bị chửi rất nặng nề vì dân mạng nhầm sang Việt Nam Cộng Hòa. Câu chuyện trong phim không chỉ đề cập đến rối loạn tâm lý hậu sang chấn, mà còn mở rộng về cách mà mỗi thành viên trong gia đình nhìn nhận như thế nào, các thế hệ sau khi nghĩ về “căn bệnh” ấy, là sự sợ hãi, là tôn trọng, là anh hùng hay là một kẻ điên? Nếu là bạn, bạn có sẵn sàng chung sống với người bố mà cứ tối đến là đập phá, đánh con cháu, gào rú như người rừng? Nếu là một người cháu, bạn có dám kể cho các bạn nghe về chiến công của người ông anh hùng nhưng cũng là một lão khùng lúc nửa đêm? Tôi vẫn nhớ đến câu nói của một bác cựu chiến binh: "Tự do, hòa bình không phải dễ. Có được bây giờ, cố mà giữ"

About