@imkimjkp: William biết mình sắp chết. Bác sĩ nói với cậu rằng thời gian còn lại không nhiều. Có thể vài tháng. Có thể ngắn hơn. Ngày bước ra khỏi bệnh viện, William đứng dưới cơn mưa rất lâu. Cậu không khóc. Chỉ nghĩ đến Est. Người đã ở bên cậu suốt những năm tháng đẹp nhất. Người luôn nói rằng: “Sau này dù có chuyện gì, anh cũng sẽ ở bên em.” William từng tin. Cho đến khi cậu biết mình không thể ở bên anh lâu đến thế. ⸻ Est nhận ra William thay đổi từ những ngày đầu tiên. Tin nhắn thưa dần. Những cuộc hẹn bị hủy. Những cái ôm trở nên gượng gạo. Một tối, Est đứng trước cửa nhà cậu. “Em đang tránh anh?” William không nhìn anh. “Không.” “Vậy tại sao cả tuần em không gọi cho anh?” “Bận.” “Bận đến mức không thể trả lời một tin nhắn?” William im lặng. Est nhìn cậu. “Em có chuyện gì à?” William siết tay. Cậu muốn nói. Muốn chạy đến ôm anh. Muốn nói rằng mình sợ. Rằng cậu không muốn chết. Rằng người duy nhất cậu không nỡ rời bỏ chính là anh. Nhưng cuối cùng William chỉ nói: “Em chán rồi.” Est khựng lại. “Chán gì?” “Chán anh.” Căn phòng im lặng. William không dám nhìn anh. Nếu nhìn, cậu biết mình sẽ không thể nói tiếp. “Em nghĩ chúng ta nên dừng lại.” Est nhìn cậu rất lâu. “Em nói thật?” “Ừ.” “Em hết yêu anh rồi?” William cắn chặt môi. “Ừ.” Một chữ. Nhưng gần như xé nát cả hai người. Est gật đầu. “Anh hiểu.” Anh quay người. Đến cửa, Est dừng lại. “William.” Cậu không quay lại. “Anh không biết mình đã làm gì sai.” Giọng anh rất nhẹ. “Nếu có thể sửa…” Est nghẹn lại. “…em nói cho anh biết được không?” William nhắm mắt. “Không cần sửa gì cả.” “Vì em không còn yêu anh.” Cánh cửa đóng lại. William ngồi xuống sàn. Đến khi chắc chắn Est đã đi, cậu mới đưa tay che miệng để ngăn tiếng khóc. ⸻ Sau đó, William trở nên lạnh lùng hơn. Est nhắn: “Anh nhớ em.” William trả lời: “Đừng nhắn nữa.” Est: “Anh chỉ muốn gặp em một chút.” William: “Em không muốn gặp anh.” Est: “Em thật sự hết yêu anh rồi sao?” William nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Nước mắt rơi xuống màn hình. Cậu gõ: “Ừ. Hết rồi.” Rồi tắt điện thoại. Bên kia màn hình, Est ngồi một mình. Anh không biết rằng ngay sau khi gửi tin nhắn đó, William đã phải nhập viện. Không biết rằng đêm ấy cậu sốt đến mê man. Không biết rằng trong điện thoại của William vẫn còn hàng trăm tin nhắn chưa gửi. Em nhớ anh. Em xin lỗi. Em không muốn rời xa anh. Anh đừng ghét em. Em sợ lắm. Nhưng chẳng tin nào được gửi đi. ⸻ Một tuần sau, William nhập viện lần cuối. Cậu biết mình không còn nhiều thời gian. Điện thoại nằm bên gối. Màn hình vẫn là tấm ảnh cũ của hai người. William nhìn nó. Khẽ cười. “Anh hạnh phúc là được.” Cậu nhắm mắt. “Vậy là đủ rồi.” Nhưng trước khi ngủ, William vẫn mở khung chat với Est. Cậu gõ: “Anh à, em nhớ anh.” Rồi xóa. Gõ lại: “Em xin lỗi.” Lại xóa. Cuối cùng chỉ còn một câu. “Chúc anh hạnh phúc.” William nhìn nó. Một giọt nước mắt rơi xuống. Cậu không gửi. ⸻ Ngày William mất, Est nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Anh không biết tại sao mình lại thấy bất an đến vậy. Cho đến khi người ở đầu dây bên kia nói: “Xin lỗi… anh là Est phải không?” “Vâng.” “William…” Giọng nói bên kia dừng lại. “Cậu ấy mất rồi.” Est đứng chết lặng. “Anh nói gì?” “William mất sáng nay.” Điện thoại rơi xuống sàn. Est không nghe thấy những gì người kia nói tiếp. Trong đầu anh chỉ còn một câu. William mất rồi. Không thể nào. Ba tháng trước cậu vẫn còn đứng trước mặt anh. Vẫn lạnh lùng nói rằng không còn yêu anh. Vẫn bảo anh hãy đi. Vậy tại sao… tại sao người rời đi lại là cậu? #williamjkp #est_rvp #williamest
Kim
Region: VN
Sunday 23 August 2026 11:01:59 GMT
Music
Download
Comments
Kim :
2. Đêm đó, Est mở lại điện thoại của William.
Tin nhắn cuối cùng cậu từng gửi cho anh vẫn còn đó.
“Ừ. Hết rồi.”
Est nhìn dòng chữ ấy.
Rồi nước mắt rơi xuống.
Anh kéo lên.
Những tin nhắn cũ vẫn còn nguyên.
Est: Anh nhớ em.
William: Đừng nhắn nữa.
Est kéo xuống tiếp.
Est: Anh chỉ muốn gặp em.
William: Em không muốn gặp anh.
Rồi đến những tin nhắn William chưa bao giờ gửi.
“Em nhớ anh.”
“Em xin lỗi.”
“Em không muốn anh ghét em.”
“Em sợ lắm.”
Est ôm điện thoại vào ngực.
Anh khóc đến mức không thể thở nổi.
“Em ngốc quá…”
“Em có thể nói với anh mà…”
“Anh đâu cần em phải khỏe mạnh.”
“Anh đâu cần em phải ở bên anh cả đời…”
Est cúi đầu, nước mắt rơi xuống màn hình.
“Anh chỉ cần em thôi.”
Căn phòng im lặng.
Không còn ai trả lời anh nữa.
Est run rẩy mở tin nhắn cuối cùng.
Một dòng chưa bao giờ được gửi.
“Chúc anh hạnh phúc.”
Anh nhìn nó rất lâu.
Rồi khẽ nói:
“Không có em…”
Est nghẹn lại.
“…anh hạnh phúc thế nào được?”
Nhưng người anh muốn nghe câu trả lời nhất đã vĩnh viễn không thể nghe thấy nữa.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa.
Est vẫn ngồi đó, ôm chiếc điện thoại của William trong tay.
Lần đầu tiên anh hiểu rằng có những lời nói dối không phải vì hết yêu.
Mà vì yêu quá nhiều.
William đã dùng những lời đau nhất để đẩy anh ra xa.
Để anh có thể tiếp tục sống.
Chỉ là cậu không biết rằng…
đối với Est, một cuộc đời không còn William chưa bao giờ là cuộc đời mà anh muốn.
— Hết —
2026-08-23 11:02:39
3
Thithanhtuyen Tran :
m🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-08-23 15:58:07
0
Bounboun :
clm vừa mới khóc như chó vì coi rạng đông vừa onl tik thì gặp ngay bài này bây muốn t sống sao đây😞😭
2026-08-23 11:51:20
0
To see more videos from user @imkimjkp, please go to the Tikwm
homepage.