@mama.cua.tieu.tri: PHÓ CHU《Có Em Bình Yên, Có Anh An Lòng》- 01 Đây là Transfic, bản dịch thuộc sở hữu của cho Zhi một viên kẹo, nghiêm cấm copy dưới mọi hình thức, bản dịch được sử dụng cho hình thức phi thương mại, chưa có sự đồng ý của tác giả gốc ---- Rồi vô truyện nè ----- “Được rồi, được rồi, hôm nay đến đây thôi.” Huấn luyện viên vỗ vỗ lên tấm bảng chiến thuật. “Mọi người vất vả rồi, giải tán đi.” Đèn trong nhà thi đấu bóng rổ vẫn còn sáng. Lâm Thanh Nguyên liếc nhìn đồng hồ: “Gần chín giờ rồi đấy! Trời ơi, tớ sắp chết đói rồi, từ nãy đến giờ vẫn chưa ăn gì cả.” Cố Thần Dương đang cúi xuống buộc dây giày, Lý Hạo Vũ ngồi xổm dưới đất tu ừng ực mấy ngụm nước. Phó Bân Ngôn đứng trước bảng chiến thuật, tiện tay vẽ một con rùa lên đó. Chu Dương cất bình nước xong, ngẩng đầu nhìn một lượt: “Mấy cậu đều chưa ăn gì đúng không? Hay là đến nhà tôi đi. Hôm nay mẹ tôi tăng ca, không có ở nhà. Trong tủ lạnh chắc vẫn còn đồ ăn.” Lâm Thanh Nguyên là người đầu tiên bật dậy: “Chu Dương ca, anh đúng là vị thần của em——” “Vừa nãy chẳng phải còn gọi anh ấy là Chu Dương sao? Sao giờ đã đổi sang gọi anh rồi?” Lý Hạo Vũ đứng dậy, nhét chai nước vào trong cặp. “Có cơm ăn thì gọi anh có gì sai!” Cố Thần Dương buộc xong dây giày cũng đứng lên: “Còn chẳng biết trong tủ lạnh có gì mà đã mời khách rồi.” Chu Dương bật cười: “Đến rồi thì biết.” Lâm Thanh Nguyên đã chạy thẳng về phía cửa, nhưng bị Lý Hạo Vũ túm quai cặp kéo ngược trở lại: “Cậu biết đường không mà đã chạy?” “Cứ đi theo là được chứ gì!” “Thế thì cậu bảo Chu Dương đi trước đi.” Cả đám vừa cười đùa vừa rời khỏi nhà thi đấu. Phó Bân Ngôn đi sau cùng. Cậu kẹp tấm bảng chiến thuật dưới nách, lặng lẽ nhìn bóng lưng Chu Dương phía trước một thoáng, rồi không nói gì, chỉ bước theo. --- Phòng khách nhà Chu Dương không lớn. Năm người chen chúc bên chiếc bàn trà ăn lẩu, hơi nóng nghi ngút. Đũa của Lâm Thanh Nguyên gần như chẳng lúc nào ngừng lại. Lý Hạo Vũ vừa tranh thịt với cậu ta vừa mắng: “Đúng là quỷ đói đầu thai.” Cố Thần Dương thì gắp một miếng rau xanh bỏ vào bát, chậm rãi nhai. Chu Dương bận rộn gắp thức ăn bỏ vào nồi cho mọi người. Mấy viên thịt vừa được gắp lên còn chưa kịp đặt xuống đĩa đã bị Lâm Thanh Nguyên dùng đũa gắp mất. Lý Hạo Vũ ở bên cạnh lập tức “ê” một tiếng, rồi quay sang Phó Bân Ngôn: “Anh quản cậu ta đi.” Phó Bân Ngôn đang cúi đầu bỏ từng lát khoai tây vào nồi, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Cậu ấy có phải người của tôi đâu, tôi quản cậu ấy làm gì.” Động tác gắp thức ăn của Chu Dương khựng lại. Hai vành tai hơi nóng lên, cậu cúi đầu giả vờ như đang bận gắp đồ ăn. Lâm Thanh Nguyên nhồm nhoàm thịt trong miệng, mơ hồ hỏi: “Thế ai là người của Phó học trưởng?” Cố Thần Dương thò chân từ dưới bàn đạp cho cậu ta một cái. “Á!” Lý Hạo Vũ giơ đũa lên, cười toe: “Đạp hay lắm.” Cả đám ăn mất gần một tiếng. Trên bàn trà, những chiếc đĩa trống chất cao ngất mà chẳng ai buồn dọn. Lâm Thanh Nguyên là người đầu tiên lăn ra ghế sofa, lôi điện thoại từ trong túi ra: “Năm phút, chỉ năm phút thôi.” Lý Hạo Vũ cũng nằm sang một bên, lấy điện thoại ra mở game: “Chơi một ván không?” “Chơi!” Hai người chụm đầu vào nhau bắt đầu chơi game. Những chiếc đĩa trống trên bàn trà vẫn chất đầy mà chẳng ai quan tâm. Cố Thần Dương đứng dậy, im lặng gom bát đũa lại với nhau rồi bưng vào bếp. Chu Dương đang định đi theo thì Cố Thần Dương chẳng buồn quay đầu lại, chỉ nói: “Anh ngồi đi.” “Bát nhiều thế này, cậu……” “Cơm anh nấu mà.” Chu Dương đứng ở cửa bếp mất hai giây, Phó Bân Ngôn khẽ kéo tay áo cậu từ phía sau. Cậu quay đầu lại. Phó Bân Ngôn đã gom hết những chai nước uống còn lại trên bàn bỏ vào túi rác, rồi hất cằm về phía sofa: “Ngồi đi.” --- còn tiếp dưới cmt #vuonglokiet_wanglujie_王橹杰 #duongbacvan_yangbowen_杨博文 #付周 #thoidainienthieucuachungta2 #tffamily_4th_generation
cho Zhi một viên kẹo🍬
Region: VN
Monday 24 August 2026 04:59:57 GMT
Music
Download
Comments
Bạch Tri Dư :
Coi phim xong cái lụy một cách vất thường, coi vd eđit mà cười như ... [wronged]
2026-08-24 09:11:52
7
𝑃𝑎𝑖𝑙𝑒𝑛𝑛𝑜. :
ĐÃ QUÁ LÀNG NƯỚC ƠIII😭😭😭
2026-08-24 05:11:46
5
𝗸𝗿𝗶𝘄𝗵𝗲𝗻𝘁𝗮𝗶. :
SÂU RĂNG RỒI TR ƠI😭
2026-08-24 05:24:15
2
⋆.˚✮𝑲.𝒉𝒂̂𝒏✮˚.⋆ :
tình vãi
2026-08-24 07:30:34
2
azl.zeh :
Hay quá tr chị ơiiiiii
2026-08-24 05:34:47
1
NHUNG HỒNG :
t để ý nha phim boy hood 2 này mấy bạn nào edit mấy cảnh kiệt văn này dống phim boy love hơn là phim học đường á bây 🥰🥰🥰
2026-08-24 10:57:38
0
yuki :
ngọt quá đi thôi 😍😍😍
2026-08-24 10:23:10
0
Mei_ilys✨ :
Tui xin 2 vd ổng Văn khóc đc ko ah
2026-08-24 09:20:35
0
𝑃𝑎𝑖𝑙𝑒𝑛𝑛𝑜. :
ULTR NGỌT QUÁ ALOOO
2026-08-24 05:22:13
1
Yanyan_TNT🍿 :
học trưởng Phó lại quản người r🤭
2026-08-24 10:49:10
0
𝓛𝓸𝓽𝓾𝓼 𝓢𝓾̛́𝓪 𓂃 𝑾𝑳𝑱 :
ôi đuma đọc xong mà sướng điên người, tình vailin😭😭
2026-08-24 09:31:52
3
Hạ Mộc_夏沐🌿 :
Chu Dương nhìn cậu, đột nhiên cảm thấy trong lòng như được lấp đầy bởi một thứ gì đó. Cậu quay trở lại sofa, đúng lúc ấy, Lý Hạo Vũ vừa chơi xong một ván, thua một trận, bực bội chửi một câu rồi ném điện thoại sang bên.
“Thua rồi?” Chu Dương hỏi.
“Đồng đội phế quá.”
“Phế bằng cậu được à?” Giọng Phó Bân Ngôn vọng lại từ phía bàn ăn.
Bát đũa đã rửa xong. Cố Thần Dương từ trong bếp đi ra, phủi phủi nước trên tay: “Đi thôi.”
Cậu bước đến trước sofa, nhìn hai người vẫn đang nằm dài trên đó: “Dậy.”
Lâm Thanh Nguyên vẫn còn mải mê trong game: “Khoan, khoan, ván này—”
Cố Thần Dương cúi người túm cổ áo cậu ta kéo đứng dậy, tay còn lại rút chiếc điện thoại mà Lý Hạo Vũ đang cầm, khóa màn hình rồi nhét vào túi: “Lau bàn rồi hẵng đi.”
Lý Hạo Vũ ngẩng đầu nhìn cậu: “……Cậu là mẹ tôi à, Cố Thần Dương?”
“Mẹ cậu bảo tôi trông chừng cậu đấy.”
Lâm Thanh Nguyên bị kéo đứng dậy, nhận mệnh rút mấy tờ khăn giấy ra bắt đầu lau bàn. Lý Hạo Vũ cũng lề mề đứng lên thu dọn rác, miệng vẫn lẩm bẩm: “Cố Thần Dương quản còn kỹ hơn mẹ tôi.”
Cố Thần Dương chẳng buồn để ý đến cậu ta, chỉ đứng ở cửa đi giày. Đến khi xong xuôi, cậu quay đầu nhìn về phía phòng khách — Chu Dương đang dựa vào sofa nhìn bọn họ, Phó Bân Ngôn thì đứng bên cạnh bàn ăn thu dọn túi rác. Vị trí của hai người bọn họ gần như cách nhau nửa căn phòng, nhưng chẳng biết từ lúc nào ánh mắt lại vô tình chạm phải nhau, rồi cả hai cùng lảng đi.
Cố Thần Dương buộc dây giày xong, kéo cửa hé ra một khoảng: “Đi thôi.”
Phòng khách bỗng im xuống.
Chu Dương đứng dậy khỏi sofa, vươn vai một cái: “Dọn chỗ thức ăn còn thừa vào đi, không để hỏng.”
Phó Bân Ngôn đã buộc gọn túi rác, bước tới giúp cậu mang những chiếc đĩa trên bàn vào bếp. Hai người mỗi người một tay chuyền đồ cho nhau. Chẳng ai nói gì, thỉnh thoảng lúc lướt qua vai nhau, hai người chỉ khẽ chạm phải nhau rồi lại vờ như không có chuyện gì.
Dọn dẹp xong, Chu Dương đứng bên cửa sổ hít một hơi thật sâu: “Xuống dưới đi bộ nhé, no căng bụng rồi.”
Phó Bân Ngôn khoác áo khoác ngoài, khẽ đáp: “Ừm.”
còn tiếp...
2026-08-24 05:03:02
6
To see more videos from user @mama.cua.tieu.tri, please go to the Tikwm
homepage.