@sophie.chinese3: CHƯƠNG 3: NGƯỜI MUỐN RỜI ĐI Dunk đã từng nghĩ rằng điều khó nhất trên đời là thừa nhận mình yêu một người không yêu mình. Sau đó cậu mới hiểu, khó hơn thế rất nhiều là vẫn phải gặp người ấy mỗi ngày, vẫn phải đứng bên cạnh người ấy trước ánh đèn, vẫn phải mỉm cười khi người khác gọi họ là một đôi hoàn hảo, trong khi chính mình đang từng chút một học cách rút khỏi cuộc đời người ấy. Những ngày sau đó, Dunk sống bằng một thứ kỷ luật gần như tàn nhẫn. Cậu không cho phép mình nhìn Joong quá lâu. Không ngồi cạnh anh ngay cả khi còn một chiếc ghế trống khác bên cạnh. Không chờ anh sau buổi tập. Không nhắn tin trước. Không còn vô thức quay sang tìm anh giữa đám đông. Những việc ấy thoạt nhìn chẳng có gì khó khăn. Chỉ là vài thói quen nhỏ, vài động tác tưởng như không đáng kể. Nhưng với Dunk, mỗi lần cưỡng lại một thói quen đều giống như tự tay gỡ một sợi chỉ đã được may vào da thịt mình suốt năm năm. Có những buổi sáng, cậu bước vào phòng tập và bắt gặp Joong đang ngồi ở chiếc ghế quen thuộc. Chỉ một thoáng thôi, chân cậu đã muốn đi về phía đó. Rồi Dunk chợt nhớ ra, cậu ngay lập tức dừng lại, đổi hướng và ngồi xuống một chỗ khác. Joong luôn nhìn thấy hành động đó, nhưng anh không hỏi Dunk, có lẽ bởi vì anh cảm thấy tức giận, tức giận vì mình bị gạt ra khỏi cuộc đời của người ấy một cách quá nhanh, không một lý do, không một lời giải thích hay cãi vã. Hoặc có lẽ vì anh sợ câu trả lời. Chiều hôm ấy, buổi tập kéo dài hơn dự kiến. Không khí trong phòng nóng lên bởi ánh đèn và tiếng nhạc. Mọi người đã thấm mệt, nhưng vẫn phải tập lại một đoạn vũ đạo vì đội hình chưa đủ chính xác. Dunk đứng ở vị trí mới, Narin ở ngay bên cạnh cậu. Joong đứng phía đối diện. Trong lúc nghỉ, Narin đưa cho Dunk một chai nước. “Uống đi. Từ nãy đến giờ em chưa uống gì.” “Cảm ơn anh.” Joong luôn dõi theo những hành động đó, sự quan tâm dường như quá đỗi nhỏ nhoi đó đáng nhẽ sẽ phải là anh, chứ không phải người nào kia. Ánh mắt anh dừng lại trên chai nước trong tay Dunk lâu hơn mức cần thiết. Anh biết Dunk uống nước gì. Biết cậu không thích nước quá lạnh. Biết lúc mệt cậu thường không muốn ăn. Biết khi căng thẳng cậu sẽ vô thức cắn môi. Những hiểu biết nhỏ bé ấy từng khiến Joong cảm thấy giữa hai người có một sợi dây đặc biệt mà không ai khác chạm tới được. Nhưng bây giờ Narin cũng biết, thậm chí còn biết nhanh đến mức khiến Joong khó chịu. Anh tự hỏi từ bao giờ Dunk bắt đầu kể cho người khác những điều trước đây chỉ có anh biết. Rồi ngay lập tức, Joong thấy mình vô lý. Dunk có quyền nói với bất kỳ ai, Dunk không thuộc về anh. Ý nghĩ ấy khiến ngực anh nhói lên. Anh quay mặt đi, nhưng chỉ vài giây sau lại nhìn sang. Dunk đang cười, không phải nụ cười lớn. Chỉ là một nụ cười mỉm ở khóe môi khi Narin nói gì đó. Vậy mà Joong thấy trong lòng mình nóng lên. Một cảm giác vừa cay vừa chua, giống như có thứ gì đang từ từ bóp lấy lồng ngực. Buổi tập vừa kết thúc. Những người khác lần lượt rời khỏi phòng, tiếng nói chuyện xa dần theo hành lang. Dunk không đi ngay. Cậu ngồi lại một lúc, cúi đầu thu dọn đồ đạc thật chậm, như thể chỉ cần kéo dài thêm vài phút, lòng mình sẽ có đủ thời gian để bình tĩnh trở lại. Một tháng nay, cậu đã quen với việc tránh Joong. Quen với việc không nhìn anh. Quen với việc nghe thấy tiếng anh gọi tên mình rồi giả vờ như không nghe. Quen với việc trong một căn phòng đông người, giữa hàng chục ánh mắt, cậu vẫn phải cố gắng không để ánh mắt mình tìm đến người đã từng là điểm dừng tự nhiên nhất của nó. Nhưng có một điều cậu vẫn chưa quen được. Đó là cảm giác đau mỗi khi Joong nhìn mình. Nó khiến Dunk nhớ đến những ngày trước đây. Những ngày mà chỉ cần Joong nhìn sang, cậu đã có thể cười. Những ngày mà một câu “Đi ăn không?” của Joong đủ khiến cậu vui cả buổi. Những ngày mà cậu chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày phải học cách tránh ánh mắt ấy. “Dunk.” Cậu ngẩng lên. Narin đang đứng ở cửa. “Về chưa?” Dunk nhìn đồng hồ. “Ừ.” Cậu đứng dậy, khoác túi lên vai.Hai người cùng đi ra ngoài. Không ai để ý rằng ở cuối hành lang, Joong vẫn chưa rời khỏi phòng tập. #fiction #joongdunk #dunknatachai

Sophie Nguyen
Sophie Nguyen
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 24 August 2026 15:26:40 GMT
3177
278
12
11

Music

Download

Comments

sophie.chinese3
Sophie Nguyen :
P3: Nhưng nếu chỉ là công việc, tại sao lồng ngực anh lại nặng đến mức khó thở? Nếu chỉ là partner, tại sao ý nghĩ từ nay Dunk sẽ đứng cạnh một người khác lại khiến anh không chịu nổi? Joong không nghe thấy câu trả lời. Bởi Dunk không nói. Cậu chỉ đứng dậy. “Em về trước.” Narin cũng đứng lên. “Anh đưa em về.” “Không cần đâu.” “Muộn rồi.” Dunk nhìn anh vài giây rồi gật đầu. “Ừ.” Hai người cùng rời đi. Joong vẫn đứng sau bức tường. Anh nhìn bóng lưng Dunk khuất dần. Lần đầu tiên trong năm năm, anh cảm thấy mình không còn hiểu người bạn thân nhất của mình. Joong tìm Dunk ở bãi xe. “Dunk.” Cậu dừng lại khi nghe tiếng gọi. Joong đứng ở cuối hành lang. Ánh mắt hai người chạm nhau. Dunk lập tức hiểu. Anh đã nghe thấy. Cậu không hỏi. Joong cũng không vòng vo. “Mày muốn tách CP với tao?” Giọng anh rất bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức Dunk thấy đau. Cậu im lặng vài giây. Rồi gật đầu. “Ừ.” Chỉ một tiếng. Joong nhìn cậu. “Vì sao?” Dunk cúi mắt. “Không có gì.” “Không có gì mà mày muốn tách?” “Ừ.” Joong bật cười. Nhưng tiếng cười ấy khô khốc. “Dunk, mày nghĩ tao sẽ tin à?” Dunk không trả lời. Joong bước tới gần. “Ít nhất cũng phải cho tao một lý do.” Dunk siết chặt quai túi. “Không có lý do.” “Vậy là mày không muốn làm CP với tao nữa?” Dunk nhắm mắt. Đây chính là điều cậu sợ nhất. Nếu Joong cứ hỏi, cậu sẽ không giữ được bí mật. Cậu sẽ nói hết. Rằng cậu yêu anh. Rằng cậu đã đau. Rằng cậu đã nhìn thấy anh hôn người khác. Rằng cậu không thể tiếp tục đứng bên cạnh một người mà mình không thể có được. Nhưng cuối cùng, Dunk chỉ nói: “Ừ.” Joong đứng im. Một khoảng im lặng kéo dài giữa hai người. “Được.” Anh nói. Nhưng giọng anh không giống người vừa đồng ý. Nó giống giọng của một người đang cố nuốt xuống thứ gì đó quá lớn. “Vậy từ giờ…” Joong nhìn Dunk. “Chúng ta không còn là CP nữa?” Dunk không nhìn anh. “Ừ.” Joong gật đầu. “Được.”
2026-08-24 15:28:41
3
huongly0900
Lee with JD 🫶🌻✨ :
Uisss nó suy thì thoii nhé sốp oii 🥹
2026-08-24 16:08:11
1
baq.traan
Tờ Rân :
khóc tới nơi😭😭😭😭😭
2026-08-25 14:23:07
1
sophie.chinese3
Sophie Nguyen :
P2: Cậu không có vẻ tức giận. Cũng không có vẻ nhẹ nhõm. Chỉ có một sự mệt mỏi rất sâu nằm trong đôi mắt. “Có chuyện gì xảy ra à?” Dunk lắc đầu. “Không.” “Vậy tại sao?” Dunk im lặng. Cậu không thể nói. Không thể nói rằng cậu đã nhìn thấy Joong hôn một người con gái khác. Không thể nói rằng năm năm qua, mỗi lần Joong ôm cậu, mỗi lần Joong nhìn cậu, mỗi lần anh vô thức tìm cậu giữa đám đông, cậu đều đã tự cho phép mình hy vọng. Không thể nói rằng chính những điều nhỏ bé ấy đã khiến cậu yêu anh sâu đến mức bây giờ muốn rời đi cũng phải đau đến như vậy. Càng không thể nói rằng người khiến cậu muốn tách CP cũng chính là người mà cậu vẫn muốn được ở bên cạnh nhất. Vì vậy Dunk chỉ lắc đầu. “Không có lý do gì đặc biệt.” Narin nhìn cậu. “Em không muốn nói thì anh không hỏi nữa.” Dunk khẽ gật đầu. “Cảm ơn anh.” Narin dựa lưng vào ghế. Một lúc sau mới hỏi: “Joong biết chưa?” Dunk nhìn xuống hai bàn tay. “Chưa.” “Em định khi nào nói với cậu ấy?” “Em chưa biết.” Narin im lặng. Rồi anh nói: “Dù sao đây cũng là chuyện của hai người. Em nên tự nói với cậu ấy.” Dunk khẽ cười. Một nụ cười rất nhạt. “Em biết.” Ở phía sau bức tường cách đó không xa, một người đứng bất động. Joong. Anh vốn chỉ định đi tìm Dunk. Không có lý do cụ thể. Chỉ là muốn hỏi xem ngày mai cậu có đến sớm không. Muốn nói với cậu về lịch tập. Muốn tìm một lý do để được nói chuyện. Nhưng anh không ngờ mình lại nghe thấy câu ấy. Em muốn tách CP. Bốn chữ. Rất ngắn. Nhưng trong đầu Joong, chúng như vang lên hết lần này đến lần khác. Tách CP. Dunk muốn tách CP với anh. Joong đứng đó. Không bước tới. Không lên tiếng. Anh không biết tại sao mình lại không thể bước ra. Có lẽ bởi anh muốn nghe tiếp. Có lẽ bởi trong một khoảnh khắc nào đó, anh vẫn hy vọng mình nghe nhầm. Nhưng rồi giọng Dunk lại vang lên. “Em đã quyết định rồi.” Joong cúi đầu. Bàn tay đang cầm điện thoại từ từ siết lại. Anh không hiểu. Tại sao? Tại sao Dunk lại muốn tách? Và tại sao anh lại thấy đau đến thế? Đó chỉ là một CP. Một partner. Một công việc. Anh đã từng nói với chính mình như vậy.
2026-08-24 15:28:05
3
sophie.chinese3
Sophie Nguyen :
P5: Joong cúi đầu. Lần đầu tiên trong năm năm, anh cảm thấy sợ một ngày mai không có Dunk bên cạnh. Và anh không biết phải làm gì để ngăn ngày mai ấy đến.
2026-08-24 15:31:31
4
sophie.chinese3
Sophie Nguyen :
P4: Anh lùi lại một bước. Dunk muốn nói gì đó. Muốn gọi anh lại. Nhưng cổ họng cậu nghẹn cứng. Joong quay người. Anh đi được vài bước rồi dừng lại. Không quay đầu. “Dunk.” “Ừ?” “Có phải vì Narin không?” Dunk sững lại. “Không.” Câu trả lời đến rất nhanh. Joong khẽ nhắm mắt. Anh không biết mình nên thấy nhẹ nhõm hay đau hơn. “Vậy thì tốt.” Anh nói. Giọt nước mắt lăn rời trên khóe mắt, chỉ một giây Joong đã lấy tay gạt phắt đi. Rồi bước đi. Dunk đứng lại phía sau. Giọt nước mắt như mũi dao nhọn găm chặt vào tim cậu, khiến cậu đau đớn. Cậu nhìn bóng lưng anh. Một khoảng cách chỉ vài mét. Nhưng lần này, cậu không chạy theo. Joong đi vào phòng thay đồ. Anh đóng cửa. Đứng trước gương rất lâu. Trong gương là một người mà anh gần như không nhận ra. Anh đã tưởng mình sẽ tức giận. Nhưng không. Thứ đầu tiên xuất hiện lại là cảm giác trống rỗng. Một khoảng trống rất lớn. Đến mức anh không biết phải đặt nó vào đâu. Anh nhớ những lần Dunk ngồi bên cạnh mình trong xe. Nhớ những lần cả hai cùng cười đến mức không thở nổi. Nhớ những buổi phỏng vấn mà chỉ cần nhìn nhau là biết người kia sắp nói gì. Nhớ những lần Dunk ngủ quên trên vai anh. Nhớ những lần cậu gọi: “Joong.” Chỉ một tiếng gọi bình thường. Nhưng bây giờ anh đã bắt đầu sợ rằng mình sẽ không còn được nghe nó theo cách ấy nữa. Điện thoại rung. Một tin nhắn từ quản lý. “Ngày mai chúng ta trao đổi chính thức về việc tách CP.” Joong nhìn màn hình. Bàn tay anh run lên rất nhẹ. Tách CP. Không còn Dunk bên cạnh. Không còn những lịch trình chung. Không còn đứng cạnh nhau trước máy quay. Không còn được người khác mặc nhiên gọi hai người là một cặp. Anh tự nhủ rằng đó chỉ là công việc. Chỉ là một sự thay đổi trong nghề nghiệp. Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy xuất hiện, anh đã biết mình đang nói dối. Bởi thứ khiến anh sợ không phải là mất một CP. Mà là mất Dunk. Chỉ là Joong vẫn chưa đủ can đảm để gọi đúng tên cảm giác ấy. Và có lẽ, đau đớn nhất chính là việc Dunk đang cố rời khỏi anh vì một lý do mà anh hoàn toàn không biết. Anh không biết mình đã làm gì. Không biết từ khi nào cậu bắt đầu đau. Không biết tại sao cậu không còn nhìn anh. Không biết tại sao một người từng luôn đứng bên cạnh mình lại có thể bình tĩnh nói: “Em muốn tách CP.”
2026-08-24 15:29:23
3
sophie.chinese3
Sophie Nguyen :
P1: Anh đứng trước bàn, cúi xuống thu dọn vài món đồ. Nhưng thật ra, từ lúc Dunk đứng dậy, anh đã để ý. Anh luôn để ý. Chỉ là gần đây, anh không còn biết phải tiến về phía Dunk như thế nào nữa. Narin đưa Dunk đến khu vực nghỉ phía sau công ty. Nơi đó yên tĩnh hơn, chỉ có vài chiếc ghế dài và một khoảng sân nhỏ nhìn ra hàng cây. Dunk ngồi xuống. Narin ngồi bên cạnh. Một lúc lâu, cả hai không nói gì. Cuối cùng Dunk lên tiếng. “Anh Narin.” “Ừ?” “Em có chuyện muốn nói.” Narin quay sang nhìn cậu. “Chuyện gì?” Dunk cúi đầu. Những ngón tay đan vào nhau rất chặt. Cậu đã suy nghĩ về chuyện này nhiều ngày. Không phải một quyết định nhất thời. Cũng không phải vì giận dữ. Cậu đã suy nghĩ trong những đêm gần như không ngủ, trong những chuyến xe một mình, trong những khoảng thời gian đứng trước gương mà ngay cả bản thân cũng không nhận ra người trong đó. Cuối cùng, cậu đã đi đến một quyết định. “Em đã nói chuyện với quản lý.” Narin hơi bất ngờ. “Về việc gì?” Dunk im lặng vài giây. “Em muốn tách CP.” Narin nhìn cậu. Không hỏi ngay. Có lẽ anh cũng hiểu, câu nói ấy không phải chuyện có thể tùy tiện nói ra. “Em chắc chứ?” “Ừ.” “Đã quyết định rồi?” “Ừ.” Narin nhìn gương mặt Dunk.
2026-08-24 15:27:29
1
chanhleonek3
user1861968488197 :
🥰🥰
2026-08-25 00:43:03
1
oanhhoangthi35
Oanh Hoang Thi35 :
😳😳
2026-08-25 01:49:25
1
To see more videos from user @sophie.chinese3, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About