@abdullahhasanbek: باختصار..🤦‍♂️🥺 #الشعب_الصيني_ماله_حل😂😂 #اكسبلور #سوريا #اكسبلورexplore #تركيا

Abdullah Hasan Bek
Abdullah Hasan Bek
Open In TikTok:
Region: TR
Monday 24 August 2026 17:34:26 GMT
65273
870
83
1182

Music

Download

Comments

sobhi_taj
صبحي تاج :
فكرة حلوة تابع
2026-08-25 10:35:05
2
omeer_1905
Ömer🦁1905 :
لو ما فرجيت ضو الشارع كنت سدقتك 😂
2026-08-24 19:01:17
5
mehyo93
إبداعات محمد محيو :
كتير حلو
2026-08-26 12:18:06
1
mulhem222
ملهم :
فعلا
2026-08-25 03:42:37
2
ibrahim.syria.25
İbrahim Ali :
هلق المصايب مو نفسها البلاوي 😁
2026-08-26 04:41:53
1
7maa5
🇸🇾7mas🇩🇪 :
حلوة
2026-08-27 07:07:40
1
rameramee777
انيق الكلام :
فكرة ولا اروع
2026-08-25 15:04:27
1
ahmadrauygp
Ahmad :
هههههه يسعد ربك 😂😂😂
2026-08-27 12:16:30
1
yaman_tailor
يمان الخياط :
😂😂😂😂 احييك
2026-08-25 08:40:15
1
userotjxq9wdf2
الهدى للصحية :
😂😂
2026-08-25 20:45:57
1
ahmadhindavi
احمد هنداوي :
حطيت ايدك على الوجع
2026-08-24 19:25:51
1
alheba.5
ALHAEBA 🖤 :
شيل نجاح وحط زواج معلقه عندي😂🙂
2026-08-25 16:36:25
1
muhammed.v.r
Muhammed v r :
الحمد لله ع كل حال الحمد لله بالمال معلش الحمد لله الذي عافانا في أبداننا وأطفالنا والباقي كلو بيتعوض يا أخي ❤
2026-08-28 16:22:40
1
m554407
ﺂٖبــوصٖــطــيـٓــف :
انا طفت عندي تلات مرحلي 😂
2026-08-24 23:34:24
1
jr.galad.bubge
من مغترب سوري تحية لبلدي 🇸🇾 :
هاد الكاس لكل سوريا شربو يعني صرنا اخوة بالهموم بس قصت النجاح اخر مرحلة 😌😌😌 امممم مااعتقد
2026-08-25 20:51:52
1
cipqys
faygjkl :
فكرة اسطوري كوميدي سوداء فيها معانيييي جدا شكر لك
2026-08-24 18:52:45
1
mustafamamelli5
Mustafa Mamelli :
لسا في حرايق وزلزال
2026-08-25 23:02:02
1
amyr929
😇مصطفى شبلي 🌝(^:^) ❤️✨ :
اخري عل هل مصالح😅😅
2026-08-25 11:01:24
1
ali..2293
ali .229 :
😁😁😁
2026-08-25 06:09:11
1
hasan.bek51
Hasan Bek :
😂😂😂😂😂
2026-08-24 21:12:00
1
zl25818
☠︻╦̵̵͇̿̿̿̿╤──☠ IBO CAN :
😂😂😂
2026-08-24 19:56:56
1
userotjxq9wdf2
الهدى للصحية :
😅😅😅
2026-08-24 18:10:17
1
To see more videos from user @abdullahhasanbek, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

(Full) Một tháng sau khi ly hôn, tôi phát hiện bản thân đã mang thai. Xét theo tình hình hiện tại, đứa trẻ này đáng lẽ không nên được giữ lại. Thế nhưng, khi nhìn chằm chằm vào tờ siêu âm trong tay, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại nhớ đến gương mặt của chồng cũ. Mày rậm, mắt to, sống mũi cao thẳng. Mỗi lần bước ra đường, tỷ lệ người quay đầu nhìn anh gần như đạt một trăm phần trăm. Trong suốt cuộc đời này, điều duy nhất ở anh khiến tôi vừa mắt chính là gương mặt ấy. Tôi nghiến răng, quả quyết: “Sinh! Bộ gen tốt như vậy, không giữ lại thì phí quá.” Ba năm sau, con trai tôi lớn lên, trở thành phiên bản “cún con” thu nhỏ của chồng cũ. Đi đến đâu, thằng bé cũng được mọi người khen đẹp như búp bê. Một lần, tôi dẫn con đi siêu thị. Nó cất giọng lanh lảnh: “Mẹ ơi, con muốn ăn kẹo mút!” Lời vừa dứt, một bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn tôi một bước, lấy cây kẹo xuống. 01 Ngày cầm giấy chứng nhận ly hôn bước ra khỏi Cục Dân chính, bên ngoài trời đang mưa. Tôi nhét cuốn sổ đỏ vào túi rồi ngẩng đầu nhìn Lục Văn Cảnh. Anh đứng dưới bậc thềm, chiếc ô đen được hạ xuống rất thấp. Góc nghiêng khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt. Nói thật, dù xuất hiện trong hoàn cảnh ly hôn, gương mặt ấy vẫn đủ sức khiến người khác mê mẩn. Chỉ tiếc rằng, đẹp trai không thể thay cơm ăn. Càng không thể đứng ra che chắn giúp tôi trước những nh/á/t d/a/o đến từ mẹ anh. Ngụy Phượng Cầm vội vàng đuổi theo, nhét một chiếc vòng cũ vào tay Lục Văn Cảnh. “Văn Cảnh, đừng để lại cho cô ta bất cứ thứ gì làm kỷ niệm. Loại phụ nữ kết hôn ba năm mà bụng vẫn chẳng có động tĩnh như cô ta, đáng lẽ phải rời đi từ lâu rồi.” Lục Văn Cảnh hơi nhíu mày, nhưng vẫn im lặng. Tôi nhìn anh, kiên nhẫn chờ đợi ba giây. Ba giây trôi qua, tôi bật cười. “Được thôi. Chúc nhà các người sớm ngày có cháu để bế.” Ngụy Phượng Cầm lập tức cười khẩy. “Nhà họ Lục chúng tôi không thiếu phụ nữ chịu sinh con.” Tôi khẽ gật đầu. “Vậy sau này đừng tìm đến tôi.” Dứt lời, tôi xoay người bỏ đi. Phía sau vang lên giọng nói của Lục Văn Cảnh: “Khương Nghi.” Tôi không hề quay đầu lại. Mưa rơi xuống mặt ô, phát ra từng tiếng lộp bộp liên hồi. Tôi nghĩ, mọi chuyện cuối cùng cũng đã chấm dứt. Cuộc hôn nhân ấy chẳng khác nào một căn phòng kín không có cửa sổ. Lục Văn Cảnh luôn bận rộn với công việc. Còn Ngụy Phượng Cầm thì quản lý mọi chuyện trong nhà. Bà ta quản tôi thức dậy lúc mấy giờ, mặc quần áo gì, thậm chí đến cả việc thẻ lương của tôi được cất ở đâu cũng phải can thiệp. Tôi đã nhẫn nhịn suốt ba năm. Lần tranh cãi cuối cùng xảy ra khi Ngụy Phượng Cầm thẳng tay ném tờ kết quả khám sức khỏe vào mặt tôi. “Bác sĩ đã nói cơ thể cô mang tính hàn, vậy mà cô vẫn không chịu thừa nhận mình không thể sinh con sao?” Tôi quay sang nhìn Lục Văn Cảnh. Anh chỉ lạnh nhạt nói một câu: “Đừng cãi nhau nữa.” Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng cuộc hôn nhân này đã không còn lý do để tiếp tục. Một tháng sau khi ly hôn, tôi chuyển đến sống trong căn hộ nhỏ của cô bạn Tề Duyệt. Ban ngày tôi đi làm, buổi tối lại tăng ca. Cuộc sống trở nên sạch sẽ, nhẹ nhõm, giống như vừa được giặt sạch để bắt đầu lại từ đầu. Cho đến buổi sáng hôm ấy, vừa ngửi thấy mùi sữa đậu nành, tôi đã lập tức lao vào nhà vệ sinh, n/ô/n đến mức nước mắt chảy ròng ròng. Tề Duyệt đứng ngoài cửa, trên tay vẫn còn cầm chiếc bánh quẩy. “Khương Nghi, cậu đừng làm tớ sợ.” Tôi chống hai tay lên bồn rửa mặt, đầu óc trống rỗng trong một giây. Chiều hôm đó, tôi đến bệnh viện. Bên ngoài phòng khám có rất nhiều người đang ngồi chờ. Có người được chồng nắm tay, cũng có người cầm phiếu xét nghiệm, trên mặt tràn đầy vui vẻ. Chỉ có tôi ngồi một mình trong góc. Trong điện thoại vẫn còn lưu lại lịch sử chuyển khoản của Lục Văn Cảnh vào ngày chúng tôi ly hôn. Năm trăm nghìn tệ. Anh nói đó là khoản tiền bồi thường dành cho tôi. Tôi đã nhận. Không lấy thì phí. Y tá gọi tên, tôi đứng dậy bước vào phòng khám. Đến khi trở ra, trong tay tôi đã có thêm một tờ siêu âm. #giomuaha🕊️ #tieuthuyet #xuhuong #fyp #foryou
(Full) Một tháng sau khi ly hôn, tôi phát hiện bản thân đã mang thai. Xét theo tình hình hiện tại, đứa trẻ này đáng lẽ không nên được giữ lại. Thế nhưng, khi nhìn chằm chằm vào tờ siêu âm trong tay, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại nhớ đến gương mặt của chồng cũ. Mày rậm, mắt to, sống mũi cao thẳng. Mỗi lần bước ra đường, tỷ lệ người quay đầu nhìn anh gần như đạt một trăm phần trăm. Trong suốt cuộc đời này, điều duy nhất ở anh khiến tôi vừa mắt chính là gương mặt ấy. Tôi nghiến răng, quả quyết: “Sinh! Bộ gen tốt như vậy, không giữ lại thì phí quá.” Ba năm sau, con trai tôi lớn lên, trở thành phiên bản “cún con” thu nhỏ của chồng cũ. Đi đến đâu, thằng bé cũng được mọi người khen đẹp như búp bê. Một lần, tôi dẫn con đi siêu thị. Nó cất giọng lanh lảnh: “Mẹ ơi, con muốn ăn kẹo mút!” Lời vừa dứt, một bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn tôi một bước, lấy cây kẹo xuống. 01 Ngày cầm giấy chứng nhận ly hôn bước ra khỏi Cục Dân chính, bên ngoài trời đang mưa. Tôi nhét cuốn sổ đỏ vào túi rồi ngẩng đầu nhìn Lục Văn Cảnh. Anh đứng dưới bậc thềm, chiếc ô đen được hạ xuống rất thấp. Góc nghiêng khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt. Nói thật, dù xuất hiện trong hoàn cảnh ly hôn, gương mặt ấy vẫn đủ sức khiến người khác mê mẩn. Chỉ tiếc rằng, đẹp trai không thể thay cơm ăn. Càng không thể đứng ra che chắn giúp tôi trước những nh/á/t d/a/o đến từ mẹ anh. Ngụy Phượng Cầm vội vàng đuổi theo, nhét một chiếc vòng cũ vào tay Lục Văn Cảnh. “Văn Cảnh, đừng để lại cho cô ta bất cứ thứ gì làm kỷ niệm. Loại phụ nữ kết hôn ba năm mà bụng vẫn chẳng có động tĩnh như cô ta, đáng lẽ phải rời đi từ lâu rồi.” Lục Văn Cảnh hơi nhíu mày, nhưng vẫn im lặng. Tôi nhìn anh, kiên nhẫn chờ đợi ba giây. Ba giây trôi qua, tôi bật cười. “Được thôi. Chúc nhà các người sớm ngày có cháu để bế.” Ngụy Phượng Cầm lập tức cười khẩy. “Nhà họ Lục chúng tôi không thiếu phụ nữ chịu sinh con.” Tôi khẽ gật đầu. “Vậy sau này đừng tìm đến tôi.” Dứt lời, tôi xoay người bỏ đi. Phía sau vang lên giọng nói của Lục Văn Cảnh: “Khương Nghi.” Tôi không hề quay đầu lại. Mưa rơi xuống mặt ô, phát ra từng tiếng lộp bộp liên hồi. Tôi nghĩ, mọi chuyện cuối cùng cũng đã chấm dứt. Cuộc hôn nhân ấy chẳng khác nào một căn phòng kín không có cửa sổ. Lục Văn Cảnh luôn bận rộn với công việc. Còn Ngụy Phượng Cầm thì quản lý mọi chuyện trong nhà. Bà ta quản tôi thức dậy lúc mấy giờ, mặc quần áo gì, thậm chí đến cả việc thẻ lương của tôi được cất ở đâu cũng phải can thiệp. Tôi đã nhẫn nhịn suốt ba năm. Lần tranh cãi cuối cùng xảy ra khi Ngụy Phượng Cầm thẳng tay ném tờ kết quả khám sức khỏe vào mặt tôi. “Bác sĩ đã nói cơ thể cô mang tính hàn, vậy mà cô vẫn không chịu thừa nhận mình không thể sinh con sao?” Tôi quay sang nhìn Lục Văn Cảnh. Anh chỉ lạnh nhạt nói một câu: “Đừng cãi nhau nữa.” Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng cuộc hôn nhân này đã không còn lý do để tiếp tục. Một tháng sau khi ly hôn, tôi chuyển đến sống trong căn hộ nhỏ của cô bạn Tề Duyệt. Ban ngày tôi đi làm, buổi tối lại tăng ca. Cuộc sống trở nên sạch sẽ, nhẹ nhõm, giống như vừa được giặt sạch để bắt đầu lại từ đầu. Cho đến buổi sáng hôm ấy, vừa ngửi thấy mùi sữa đậu nành, tôi đã lập tức lao vào nhà vệ sinh, n/ô/n đến mức nước mắt chảy ròng ròng. Tề Duyệt đứng ngoài cửa, trên tay vẫn còn cầm chiếc bánh quẩy. “Khương Nghi, cậu đừng làm tớ sợ.” Tôi chống hai tay lên bồn rửa mặt, đầu óc trống rỗng trong một giây. Chiều hôm đó, tôi đến bệnh viện. Bên ngoài phòng khám có rất nhiều người đang ngồi chờ. Có người được chồng nắm tay, cũng có người cầm phiếu xét nghiệm, trên mặt tràn đầy vui vẻ. Chỉ có tôi ngồi một mình trong góc. Trong điện thoại vẫn còn lưu lại lịch sử chuyển khoản của Lục Văn Cảnh vào ngày chúng tôi ly hôn. Năm trăm nghìn tệ. Anh nói đó là khoản tiền bồi thường dành cho tôi. Tôi đã nhận. Không lấy thì phí. Y tá gọi tên, tôi đứng dậy bước vào phòng khám. Đến khi trở ra, trong tay tôi đã có thêm một tờ siêu âm. #giomuaha🕊️ #tieuthuyet #xuhuong #fyp #foryou

About