@user4524686371545:

ቅመሟ
ቅመሟ
Open In TikTok:
Region: ET
Monday 24 August 2026 20:58:45 GMT
321
107
42
1

Music

Download

Comments

mamaru.man3
Mamaru Man :
አም♥️♥️♥️♥️
2026-08-26 07:56:49
0
user431582129254
ጎጃሜዉ :
💚💚💚💚💚💚💚💚💚 💛💛 🕊 ሰላም 🕊 💛💛 ❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-08-26 09:52:51
0
user5981466036781
Hana :
የኔልዩ
2026-08-25 10:53:09
1
user8797734336157
በዉቀት :
ታምሪለሽ
2026-08-25 14:35:04
0
user9768047058514
የጋይቱ፣ቀብራራ :
የኔ፣ስስት💋💋💋💋💋💋💋💋💋🤙🤙🤙🤙🤙
2026-08-25 17:04:50
0
user4176396270291
ውቤ ተስፈኘዋ :
ማር❤️❤️❤️
2026-08-24 21:10:31
0
user1608675272790
የጎጃሙ፣፣መብረቅ :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-08-25 13:51:34
0
demeke5893
ጎጃሜዉ ነኝ 🇨🇬💪🤔 :
🥰🥰🥰
2026-08-26 12:25:06
0
tebelu6
አተ የዋህ ልቤ ❤️ :
❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-08-25 14:29:21
1
tilhunayanaw
tila🎻🔥 :
❤🔥🔥
2026-08-25 18:04:46
0
yordanosyordi279
❤️❤️❤️❤️🌹 :
😖😖🥰🥰🥰
2026-08-25 16:13:01
1
jemal.weleyew2
jemal weleyew :
🥰🥰🥰
2026-08-25 16:04:37
1
user94811827787086
simex :
🥰🥰🥰🥰🥰
2026-08-25 13:47:05
1
user5824165743384
endalk follse life :
2026-08-25 10:25:13
0
lamesgen.27
lamesgen @27 :
🌹
2026-08-25 08:02:24
0
betesifa.zel
Betesifa Zel :
🥰🥰🥰
2026-08-25 07:03:03
0
user5598695961046
ትንሹ🗡⚔️⚔️⚔️🔭🍓🍓🦅🦅 :
❤️❤️❤️❤️❤️
2026-08-25 06:26:59
1
aman12245
𝔞𝔪𝔞𝔫 ⚔️🚫🤪 :
👌👌👌
2026-08-25 04:56:06
0
a7602655
🔑➷Aቡሻ➣💝🔑 :
❤️❤️❤️
2026-08-24 21:02:01
0
To see more videos from user @user4524686371545, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Đêm đó, Hùng chỉ định về quê chơi vài hôm. Hùng là người ở thành phố Huế, tính tình hiền lành, có phần ngây thơ. Vừa về đến quê, cậu đã nghe mấy người lớn trong làng dặn: “Đừng đi vào khu rừng phía sau làng lúc trời tối.” Hùng chỉ cười. “Cháu đi một tí thôi mà.” Chiều hôm đó, Hùng xách theo một gói kẹo rồi đi về phía khu rừng sau làng. Ban đầu, mọi thứ vẫn rất bình thường. Tiếng chim. Tiếng gió. Tiếng lá cây xào xạc. Nhưng càng đi sâu, những âm thanh ấy càng biến mất. Đến khi Hùng quay đầu lại… Con đường lúc nãy không còn nữa. “Ủa?” Hùng đứng chết lặng giữa những thân cây đen sì. Cậu lấy điện thoại ra. Không có sóng. Trời tối nhanh đến mức kỳ lạ. Hùng bắt đầu lo lắng. “Chắc mình… lạc thật rồi.” Đúng lúc ấy Cạch… cạch… cạch… Có tiếng bước chân vang lên phía sau. Hùng quay phắt lại. Một chàng trai đang đứng cách cậu khoảng mười mét. Áo quần cũ kỹ. Mái tóc ướt rũ xuống trán. Khuôn mặt trắng bệch như người đã chết từ lâu. Và đôi mắt… Đen đến mức gần như không nhìn thấy lòng trắng. Hùng nuốt nước bọt. “Bạn… cũng bị lạc à?” Chàng trai im lặng rất lâu. Sau đó mới khẽ đáp: “Ừ.” “Tôi là Hùng.” “Dương.” Hùng thở phào. “May quá! Có người rồi!” Cậu chạy lại gần. Dương chỉ đứng yên nhìn Hùng. Hùng không nhận ra rằng… Dưới chân Dương không hề có bóng. Hai người cùng đi trong rừng. Dương đi phía trước. Hùng lẽo đẽo theo sau, vừa đi vừa nói đủ thứ chuyện. “Nhà tôi ở Huế.” “Ừ.” “Tôi về quê chơi.” “Ừ.” “Còn cậu?” Dương không trả lời. Một lúc sau, Hùng lấy gói kẹo trong túi ra. “Dương, ăn không?” Dương dừng lại. Cậu nhìn gói kẹo rất lâu. “Cậu… cho tôi?” “Ừ.” Dương nhận lấy một viên. Ngay khi viên kẹo chạm vào tay cậu— Rắc! Một cành cây phía sau Hùng bất ngờ gãy xuống. Hùng giật mình quay lại. Không có ai. “Chắc con gì đó.” Dương nhìn vào bóng tối. Ánh mắt cậu bỗng trở nên lạnh lẽo. “Ừ…” Hùng không để ý. Cậu bóc thêm một viên kẹo. “Ăn nữa đi.” Dương khẽ hỏi: “Cậu tốt với người lạ như vậy sao?” Hùng cười. “Bạn bè mà.” Dương sững người. Hai chữ ấy khiến gương mặt cậu thay đổi. Bạn bè. Đã bao lâu rồi… Không ai gọi cậu như vậy? Đêm càng sâu. Khu rừng càng im lặng. Bỗng Hùng nhận ra có điều gì đó không đúng. “Dương…” “Ừ?” “Sao từ nãy tới giờ tôi không nghe tiếng chân cậu vậy?” Dương dừng lại. Hùng cúi xuống nhìn. Dưới ánh trăng mờ nhạt… Chỉ có một đôi chân đang để lại dấu trên nền đất. Là chân của Hùng. Dương không có dấu chân. Hùng chớp mắt. “Dương…” Dương từ từ quay lại. Một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. “Cuối cùng cậu cũng nhận ra.” “Nhận ra cái gì?” Dương bước tới. Hùng lùi lại. Một bước. Hai bước. Rồi— Cạch. Cổ Dương nghiêng sang một bên. Không phải nghiêng như người bình thường. Mà giống như xương cổ đã gãy từ rất lâu. Khuôn mặt trắng bệch của Dương tiến sát lại. Hơi lạnh phả vào tai Hùng. “Tôi chết ở đây…” Dương thì thầm. “…mười năm rồi.” Hùng đứng chết lặng. “Cậu…” Giọng Hùng run lên. “Cậu là ma?” Dương không trả lời. Cậu chỉ nhìn xuống gói kẹo trong tay Hùng. “Nhưng…” Dương nói rất nhỏ. “Tôi chưa từng được ai chia kẹo cho.” Hùng nhìn Dương. Nỗi sợ trong lòng dần biến thành thương cảm. Cậu chìa cả gói kẹo ra. “Vậy… tôi cho cậu hết.” Dương nhìn Hùng rất lâu. Rồi lần đầu tiên… Cậu mỉm cười. Một nụ cười buồn đến mức khiến Hùng không biết rằng mình vừa làm một điều đáng sợ nhất trong đời. Dương dẫn Hùng đi tiếp. Lần này, Hùng không hỏi gì nữa. Cậu chỉ lặng lẽ đi bên cạnh Dương. Gần sáng, phía trước xuất hiện ánh đèn. Là ánh đèn của làng. Hùng mừng rỡ. “Ra rồi!” Cậu quay sang. Dương vẫn đứng dưới tán cây. Hùng cười: “Dương, ra ngoài cùng tôi đi!” Dương lắc đầu. “Tôi không thể.” “Vậy mai tôi lại vào.” “Đừng.” “Tại sao?” Dương nhìn Hùng. Đôi mắt đen của cậu bỗng sâu hun hút. “Vì lần sau…” Dương ngừng lại. “…có thể tôi sẽ không để cậu đi.” Hùng im lặng. Một cơn gió lạnh thổi qua. Hùng chớp mắt. Dương biến mất. Chỉ còn gói kẹo nằm trên nền đất. Một năm trôi qua. Hùng vẫn không quên Dương. Dù sợ, cậu vẫn luôn tự hỏi: Dương có còn ở đó không? Tối hôm ấy, Hùng trở lại khu rừng. Trên tay cậu là một gói kẹo mới. Hùng đứng trước rừng rất lâu. Rồi khẽ gọi: _Tập 1_ #duonghung #QuangHungMasterDTinhHaSayHi #QuangHungMasterD #muzik #viraltiktok
Đêm đó, Hùng chỉ định về quê chơi vài hôm. Hùng là người ở thành phố Huế, tính tình hiền lành, có phần ngây thơ. Vừa về đến quê, cậu đã nghe mấy người lớn trong làng dặn: “Đừng đi vào khu rừng phía sau làng lúc trời tối.” Hùng chỉ cười. “Cháu đi một tí thôi mà.” Chiều hôm đó, Hùng xách theo một gói kẹo rồi đi về phía khu rừng sau làng. Ban đầu, mọi thứ vẫn rất bình thường. Tiếng chim. Tiếng gió. Tiếng lá cây xào xạc. Nhưng càng đi sâu, những âm thanh ấy càng biến mất. Đến khi Hùng quay đầu lại… Con đường lúc nãy không còn nữa. “Ủa?” Hùng đứng chết lặng giữa những thân cây đen sì. Cậu lấy điện thoại ra. Không có sóng. Trời tối nhanh đến mức kỳ lạ. Hùng bắt đầu lo lắng. “Chắc mình… lạc thật rồi.” Đúng lúc ấy Cạch… cạch… cạch… Có tiếng bước chân vang lên phía sau. Hùng quay phắt lại. Một chàng trai đang đứng cách cậu khoảng mười mét. Áo quần cũ kỹ. Mái tóc ướt rũ xuống trán. Khuôn mặt trắng bệch như người đã chết từ lâu. Và đôi mắt… Đen đến mức gần như không nhìn thấy lòng trắng. Hùng nuốt nước bọt. “Bạn… cũng bị lạc à?” Chàng trai im lặng rất lâu. Sau đó mới khẽ đáp: “Ừ.” “Tôi là Hùng.” “Dương.” Hùng thở phào. “May quá! Có người rồi!” Cậu chạy lại gần. Dương chỉ đứng yên nhìn Hùng. Hùng không nhận ra rằng… Dưới chân Dương không hề có bóng. Hai người cùng đi trong rừng. Dương đi phía trước. Hùng lẽo đẽo theo sau, vừa đi vừa nói đủ thứ chuyện. “Nhà tôi ở Huế.” “Ừ.” “Tôi về quê chơi.” “Ừ.” “Còn cậu?” Dương không trả lời. Một lúc sau, Hùng lấy gói kẹo trong túi ra. “Dương, ăn không?” Dương dừng lại. Cậu nhìn gói kẹo rất lâu. “Cậu… cho tôi?” “Ừ.” Dương nhận lấy một viên. Ngay khi viên kẹo chạm vào tay cậu— Rắc! Một cành cây phía sau Hùng bất ngờ gãy xuống. Hùng giật mình quay lại. Không có ai. “Chắc con gì đó.” Dương nhìn vào bóng tối. Ánh mắt cậu bỗng trở nên lạnh lẽo. “Ừ…” Hùng không để ý. Cậu bóc thêm một viên kẹo. “Ăn nữa đi.” Dương khẽ hỏi: “Cậu tốt với người lạ như vậy sao?” Hùng cười. “Bạn bè mà.” Dương sững người. Hai chữ ấy khiến gương mặt cậu thay đổi. Bạn bè. Đã bao lâu rồi… Không ai gọi cậu như vậy? Đêm càng sâu. Khu rừng càng im lặng. Bỗng Hùng nhận ra có điều gì đó không đúng. “Dương…” “Ừ?” “Sao từ nãy tới giờ tôi không nghe tiếng chân cậu vậy?” Dương dừng lại. Hùng cúi xuống nhìn. Dưới ánh trăng mờ nhạt… Chỉ có một đôi chân đang để lại dấu trên nền đất. Là chân của Hùng. Dương không có dấu chân. Hùng chớp mắt. “Dương…” Dương từ từ quay lại. Một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. “Cuối cùng cậu cũng nhận ra.” “Nhận ra cái gì?” Dương bước tới. Hùng lùi lại. Một bước. Hai bước. Rồi— Cạch. Cổ Dương nghiêng sang một bên. Không phải nghiêng như người bình thường. Mà giống như xương cổ đã gãy từ rất lâu. Khuôn mặt trắng bệch của Dương tiến sát lại. Hơi lạnh phả vào tai Hùng. “Tôi chết ở đây…” Dương thì thầm. “…mười năm rồi.” Hùng đứng chết lặng. “Cậu…” Giọng Hùng run lên. “Cậu là ma?” Dương không trả lời. Cậu chỉ nhìn xuống gói kẹo trong tay Hùng. “Nhưng…” Dương nói rất nhỏ. “Tôi chưa từng được ai chia kẹo cho.” Hùng nhìn Dương. Nỗi sợ trong lòng dần biến thành thương cảm. Cậu chìa cả gói kẹo ra. “Vậy… tôi cho cậu hết.” Dương nhìn Hùng rất lâu. Rồi lần đầu tiên… Cậu mỉm cười. Một nụ cười buồn đến mức khiến Hùng không biết rằng mình vừa làm một điều đáng sợ nhất trong đời. Dương dẫn Hùng đi tiếp. Lần này, Hùng không hỏi gì nữa. Cậu chỉ lặng lẽ đi bên cạnh Dương. Gần sáng, phía trước xuất hiện ánh đèn. Là ánh đèn của làng. Hùng mừng rỡ. “Ra rồi!” Cậu quay sang. Dương vẫn đứng dưới tán cây. Hùng cười: “Dương, ra ngoài cùng tôi đi!” Dương lắc đầu. “Tôi không thể.” “Vậy mai tôi lại vào.” “Đừng.” “Tại sao?” Dương nhìn Hùng. Đôi mắt đen của cậu bỗng sâu hun hút. “Vì lần sau…” Dương ngừng lại. “…có thể tôi sẽ không để cậu đi.” Hùng im lặng. Một cơn gió lạnh thổi qua. Hùng chớp mắt. Dương biến mất. Chỉ còn gói kẹo nằm trên nền đất. Một năm trôi qua. Hùng vẫn không quên Dương. Dù sợ, cậu vẫn luôn tự hỏi: Dương có còn ở đó không? Tối hôm ấy, Hùng trở lại khu rừng. Trên tay cậu là một gói kẹo mới. Hùng đứng trước rừng rất lâu. Rồi khẽ gọi: _Tập 1_ #duonghung #QuangHungMasterDTinhHaSayHi #QuangHungMasterD #muzik #viraltiktok

About