@davidorin: wait till you see number 3! #snakes

David Orin
David Orin
Open In TikTok:
Region: US
Monday 24 August 2026 21:45:57 GMT
628819
23582
1143
4553

Music

Download

Comments

ryder162013
Ryder🏊🏻‍♂️ :
Bro in danger❌ bro is danger✅
2026-08-24 22:07:27
1394
akuciianne
🦋| ~ [ kanao tsuyuri ] ~ |🦋 :
the first snake bit so cute😭
2026-08-25 00:49:25
0
bimaaryaprawirase
DENZELLLLLL :
kebal crownd control
2026-08-25 00:48:47
0
tony_tony_chopper14
Raphael :
hognose was calm
2026-08-25 00:49:16
0
pacarfelixsayang
s4sya🥕🐰 :
dude be careful
2026-08-25 00:45:12
0
bjorn.son.of.jand
TAU-5 (SAMSARA) NANKU :
That dont even have teeth
2026-08-25 00:47:58
0
emilyrazoilumin
💕Sophia💕 :
Me be like
2026-08-25 00:49:11
0
arukucing
ARU :
is your tangan not cenat cenut?
2026-08-24 23:48:42
303
adnanrasyi
ADNAN :
dia yang megang aku yang ketakutan
2026-08-24 23:28:43
1790
zvika_aj
౨ৎ_🧚🏻‍♀️ :
ompong mungkin ularnya
2026-08-25 00:36:17
32
.6701382
✨ ⁶⁷ น้ำผึ้ง ⁶⁷ 🌼 :
ตกใจหมดนึกว่างู
2026-08-24 23:18:31
24
skuba_6788
《Radiyt》 :
🐍:kok gk bisa di gigit yah?
2026-08-25 00:06:30
130
mamas.azzam222
AL-RIVA :
etlis gua punya gigi💜
2026-08-25 00:05:28
248
news_name1
indh :
yah urar nya ompong👁️👄👁️
2026-08-24 23:55:13
31
raxzzdoglek4
ramrama77 :
lu makan apaan dah kok bisa kebal jir
2026-08-24 23:11:36
5858
alwaysyann6
13Years :
lah itu ular gaada gigi?? 🗿
2026-08-24 23:26:38
894
siapaa_yaa015
Ocean🪼🐾 :
ular aja takut ama lu bang😌
2026-08-24 23:57:09
57
lembu_40
➢☆♥✦𝑫𝑨𝑵𝒁✦♥☆➢ :
ular nya aja ompong😭
2026-08-25 00:34:48
31
tandauao
hkhanggg🚀 :
thg này kháng độc hả
2026-08-24 23:05:12
53
momibailah
🇮🇩FATIKH@/fatikh :
padahal udah di cakot apa gak sakit
2026-08-25 00:09:29
5
_geolhollicc_
nopii pake n😋🌀 :
abng nya makan apa yh ko bisa kebal sihhh jadi suka dehh bisa pegang ular gitu
2026-08-24 23:49:45
17
To see more videos from user @davidorin, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chẳng ai sinh ra đã biết cách đứng vững trước giông gió. Có những bước chân từng rất nhỏ, từng chần chừ trước một cánh cửa, từng sợ hãi trước những điều chưa biết phía sau. Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi, những mùa mưa lần lượt đi qua, và đôi chân ấy vẫn somehow bước đến được hôm nay. Một hạt giống nằm sâu dưới lòng đất đâu biết trước ngày nào sẽ gặp ánh sáng. Chỉ có những ngày âm thầm bén rễ, chịu sức nặng của đất, đón từng giọt nước rồi chờ một mùa đủ ấm. Đến khi mầm non nhô lên, phía sau đó đã là cả một quãng đường dài chẳng ai nhìn thấy. Con người cũng có những đoạn trưởng thành như thế. Có những lần tưởng như không thể bước tiếp, cuối cùng vẫn tìm được một bước nhỏ. Có những ngày lòng đầy hoang mang, nhưng sáng hôm sau vẫn thức dậy, vẫn làm những điều cần làm, vẫn tiếp tục cuộc sống theo cách bình thường nhất. Không phải ngày nào cũng đủ mạnh mẽ, chỉ là mỗi ngày trôi qua lại vô tình để lại thêm một chút sức chịu đựng, một chút kinh nghiệm và một chút can đảm. Dũng cảm đôi khi không mang dáng vẻ của những điều lớn lao. Có thể chỉ là bước ra khỏi một căn phòng sau rất nhiều ngày muốn trốn trong im lặng. Là bắt đầu lại sau một lần thất vọng. Là đặt xuống một điều từng cố giữ. Là tiếp tục tin vào những điều tốt đẹp dù đã từng gặp không ít chuyện khiến lòng nghi ngờ. Một dòng sông không cần biết trước toàn bộ hành trình mới có thể chảy. Chỉ cần vượt qua khúc đá trước mắt, rồi lại tìm một lối đi khác khi gặp ghềnh. Mỗi đoạn đường mở ra một chút, mỗi bước chân cũng đủ để đưa ngày hôm nay gần hơn với ngày mai. Vì vậy, những ngày từng yếu lòng cũng không nhất thiết phải bị xem là những ngày vô ích. Những lần sợ hãi cũng chẳng cần trở thành điều đáng xấu hổ. Bởi nếu chưa từng run rẩy, có lẽ cũng khó nhận ra một bước chân bình tĩnh hôm nay đã khác rất nhiều so với ngày đầu tiên. Nhìn lại mới thấy, đã có quá nhiều cơn mưa từng nghĩ sẽ chẳng thể đi qua. Quá nhiều đêm từng tưởng như dài vô tận. Quá nhiều chuyện từng khiến lòng chao đảo, vậy mà thời gian vẫn đưa tất cả về phía sau. Và rồi hôm nay vẫn ở đây. Không cần phải trở thành một người không biết sợ. Có lẽ chỉ cần trong những lúc sợ hãi nhất, vẫn còn một phần rất nhỏ muốn bước tiếp. Chẳng ai sinh ra đã dũng cảm. Sự dũng cảm có thể được góp nhặt từ những lần đứng dậy, những lần tự lau khô một ngày nhiều mưa, những lần chọn tiếp tục dù chưa biết phía trước sẽ thế nào. Nếu đã đi được đến ngày hôm nay, phía trước có lẽ vẫn còn đủ ánh sáng cho một vài bước nữa. Chậm cũng được. Mệt thì nghỉ một chút. Nhưng đừng vội quên rằng, chính những bước chân từng run rẩy ấy đã đưa hành trình đi xa hơn rất nhiều so với những gì từng nghĩ.
Chẳng ai sinh ra đã biết cách đứng vững trước giông gió. Có những bước chân từng rất nhỏ, từng chần chừ trước một cánh cửa, từng sợ hãi trước những điều chưa biết phía sau. Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi, những mùa mưa lần lượt đi qua, và đôi chân ấy vẫn somehow bước đến được hôm nay. Một hạt giống nằm sâu dưới lòng đất đâu biết trước ngày nào sẽ gặp ánh sáng. Chỉ có những ngày âm thầm bén rễ, chịu sức nặng của đất, đón từng giọt nước rồi chờ một mùa đủ ấm. Đến khi mầm non nhô lên, phía sau đó đã là cả một quãng đường dài chẳng ai nhìn thấy. Con người cũng có những đoạn trưởng thành như thế. Có những lần tưởng như không thể bước tiếp, cuối cùng vẫn tìm được một bước nhỏ. Có những ngày lòng đầy hoang mang, nhưng sáng hôm sau vẫn thức dậy, vẫn làm những điều cần làm, vẫn tiếp tục cuộc sống theo cách bình thường nhất. Không phải ngày nào cũng đủ mạnh mẽ, chỉ là mỗi ngày trôi qua lại vô tình để lại thêm một chút sức chịu đựng, một chút kinh nghiệm và một chút can đảm. Dũng cảm đôi khi không mang dáng vẻ của những điều lớn lao. Có thể chỉ là bước ra khỏi một căn phòng sau rất nhiều ngày muốn trốn trong im lặng. Là bắt đầu lại sau một lần thất vọng. Là đặt xuống một điều từng cố giữ. Là tiếp tục tin vào những điều tốt đẹp dù đã từng gặp không ít chuyện khiến lòng nghi ngờ. Một dòng sông không cần biết trước toàn bộ hành trình mới có thể chảy. Chỉ cần vượt qua khúc đá trước mắt, rồi lại tìm một lối đi khác khi gặp ghềnh. Mỗi đoạn đường mở ra một chút, mỗi bước chân cũng đủ để đưa ngày hôm nay gần hơn với ngày mai. Vì vậy, những ngày từng yếu lòng cũng không nhất thiết phải bị xem là những ngày vô ích. Những lần sợ hãi cũng chẳng cần trở thành điều đáng xấu hổ. Bởi nếu chưa từng run rẩy, có lẽ cũng khó nhận ra một bước chân bình tĩnh hôm nay đã khác rất nhiều so với ngày đầu tiên. Nhìn lại mới thấy, đã có quá nhiều cơn mưa từng nghĩ sẽ chẳng thể đi qua. Quá nhiều đêm từng tưởng như dài vô tận. Quá nhiều chuyện từng khiến lòng chao đảo, vậy mà thời gian vẫn đưa tất cả về phía sau. Và rồi hôm nay vẫn ở đây. Không cần phải trở thành một người không biết sợ. Có lẽ chỉ cần trong những lúc sợ hãi nhất, vẫn còn một phần rất nhỏ muốn bước tiếp. Chẳng ai sinh ra đã dũng cảm. Sự dũng cảm có thể được góp nhặt từ những lần đứng dậy, những lần tự lau khô một ngày nhiều mưa, những lần chọn tiếp tục dù chưa biết phía trước sẽ thế nào. Nếu đã đi được đến ngày hôm nay, phía trước có lẽ vẫn còn đủ ánh sáng cho một vài bước nữa. Chậm cũng được. Mệt thì nghỉ một chút. Nhưng đừng vội quên rằng, chính những bước chân từng run rẩy ấy đã đưa hành trình đi xa hơn rất nhiều so với những gì từng nghĩ.

About