@lnha.2705: Xứ Huế Phần 3 Từ ngày Linh Linh học tiếng Huế, chiếc ghế bên xe chè của Mỹ Linh tự nhiên thành chỗ quen. Chiều nào cô cũng tới. Học được vài chữ, nói sai vài câu, bị Mỹ Linh cười cho một trận, rồi lại xắn tay áo đứng bên xe chè phụ em. “Cô múc ít thôi, khách ăn chi mà đầy vun rứa?” “Ít quá khách tưởng tôi keo.” “Rứa múc vừa thôi.” “Vừa là bao nhiêu?” “Răng cô hỏi nhiều rứa?” “Thích nghe cô cự nự.” “…” Mỹ Linh quay mặt đi, giấu nụ cười. Linh Linh cứ vậy mà ở bên em. Ban ngày phụ bán chè, chiều học tiếng Huế, tối về căn phòng trọ nhỏ, cô lại ngồi dưới ngọn đèn vàng, viết từng trang giấy. Có những đêm, cô viết rất lâu. Viết về Huế. Viết về mưa. Viết về sông Hương. Và nhiều hơn hết, viết về một cô gái bán chè có đôi mắt mơ màng, miệng thì cộc cằn mà lòng lại mến thương cô nhà văn xứ lạ. Mỹ Linh cũng chẳng biết từ khi mô, mình đã quen với tiếng bước chân của người phương Nam ngoài đầu ngõ. Quen với câu: “Chiều mai tôi lại tới nhé?” Quen với nụ cười hiền mỗi khi Linh Linh bưng chè ra cho khách. Quen cả cái giọng Sài Gòn nhẹ tênh, nghe khác hẳn tiếng Huế của mình. Có khi Mỹ Linh đang cúi đầu múc chè, Linh Linh chỉ đứng bên cạnh nhìn. “Cô nhìn chi?” “Nhìn cô.” “Có chi mà nhìn?” “Không biết.” “Rứa nhìn hoài không chán hả?” “Chưa.” Mỹ Linh chẳng nói nữa. Nhưng tối về, nằm một mình, em lại nhớ cái câu “chưa” ấy. Rồi tự nhiên thấy lòng mình kỳ lạ. Em thương người ta lúc mô chẳng biết. Thương vì người ta nói chuyện dịu dàng. Thương vì người ta nhìn ai cũng bằng ánh mắt tử tế. Thương cả cái cách người ta chưa bao giờ lớn tiếng với em, dù em có cộc cằn đến mấy. Và thương nhất là những buổi chiều, Linh Linh đứng bên xe chè, mỉm cười với từng vị khách như thể ai bước vào quán cũng là một người đáng được đối đãi bằng dịu dàng. Mỹ Linh nghĩ— Chắc mình thương cổ rồi. Cho tới một chiều nọ. “Mỹ Linh.” “Chi?” “Tui sắp dìa lại Sài Gòn rồi.” Tay em đang xếp chén bỗng khựng lại. “Cô nói cái chi rứa?” “Tôi sắp về.” “Về rồi hỉ?” “Ừm. Tôi viết xong rồi. Còn phải về gửi cho tòa soạn để xuất bản.” Mỹ Linh im lặng. Một lúc sau mới hỏi: “Rứa… mô ra nữa?” Linh Linh nhìn em. “Chắc lâu lắm.” Chỉ bốn chữ. Mà Mỹ Linh thấy cả buổi chiều bỗng vắng đi. Em cúi xuống, tiếp tục xếp chén. “Ừ.” Không hỏi thêm. Không trách. Chỉ có bàn tay đang cầm chiếc chén hơi run. Ngày trước hôm Linh Linh về Sài Gòn, Mỹ Linh dẫn cô đi dạo. Huế về đêm dịu dàng đến lạ. Đèn phố trải dài trên những con đường cũ. Gió từ sông Hương thổi qua, mang theo hơi nước mát lạnh. Hai người đi cạnh nhau. Không ai nói gì. Cho đến khi Mỹ Linh dừng dưới một gốc phượng vĩ già bên đường. Tán cây rộng, cành lá đan vào nhau, phía trên còn sót lại những chùm hoa đỏ cuối mùa. Em ngẩng đầu nhìn rất lâu. Linh Linh đứng bên cạnh. “Cô thấy đẹp hong?” “Đẹp.” “Rứa…” Mỹ Linh vẫn nhìn cây. “Muốn ngắm nhiều hông?” Linh Linh nhìn em. “Có chứ.” Cô khẽ cười. “Một cuốn sách hay thì ai lại chỉ đọc một lần.” Mỹ Linh quay sang. Ánh mắt hai người chạm nhau dưới tán cây. Em im một lúc, rồi hỏi rất khẽ: “Rứa… nhớ ra.” “Hửm?” “Ra ngắm cây.” Linh Linh bật cười. Có lẽ cô đã hiểu. Hiểu câu nói vòng vo của một cô gái Huế. Hiểu cả cái tình được giấu sau hai chữ “ngắm cây”. Cô nhìn lên tán phượng. “Rứa cây có đợi không?” Mỹ Linh nhìn cô. “Nếu cây chịu đợi, thì tui ra.” “Đợi chớ.” Em đáp ngay. Nhanh đến mức chính mình cũng giật mình. Linh Linh cười. “Vậy tôi sẽ ra.” “Ừm.” “Cô nhớ dạy tôi thêm tiếng Huế.” Mỹ Linh khẽ cười. “Cô học chưa hết mô.” Hai người lại bước tiếp. Một người sắp trở về phương Nam. Một người ở lại bên dòng Hương Giang. Chẳng ai nói một lời thương. Nhưng giữa cái đêm Huế dịu dàng ấy, có lẽ cả hai đều đã hiểu. Người Huế thì thương tiếng Nam. Người Nam lại thương một giọng Huế. Và có những cuộc gặp gỡ vốn tưởng chỉ là khách qua đường— lại khiến người ta muốn quay về, chỉ để nhìn một cái cây đã có người đứng dưới đó chờ mình. #lingorm #pov #xh #wlw #AomRin
Aom Rin
Region: VN
Tuesday 25 August 2026 11:02:35 GMT
Music
Download
Comments
người ồn bất tỉnk 🫦 :
Đỉnh qua tr oiiii toi mún đọc một tỷ bộ
2026-08-25 11:19:39
1
trmy :
truyện Huế, nhạc cũng Huế luôn👀👀
2026-08-25 12:14:32
2
Hương :
🥰🥰🥰
2026-08-25 11:15:00
1
To see more videos from user @lnha.2705, please go to the Tikwm
homepage.