@tianxuday: ဆေးရုံအုပ်ကြီးမှာ မင်းမျိုးဆက်ကို ရွာသာယာက ကျန်းမာရေးဆေးခန်းလေးအစား ဆေးရုံသို့ခေါ်ထားချင်ပေမယ့် မင်းမျိုးဆက်ပြန်ပြောသည့် စကားတစ်ခွန်းက "ဆရာဝန်မရောက်တဲ့နေရာကို ဆရာဝန်သွားမယ်" ထိုစကားတစ်ခွန်းထဲနဲ့တင် မင်းမျိုးဆက်ကို တားမရသလို၊ မည်သူမျှချုပ်ကိုင်လို့မရဘူးဆိုတာ သဘောပေါက်ပြီးဖြစ်သည်။ fic - မြူမှိုင်းရိပ်ဝေ မေတ္တာသက်သေ author - Sunday_27 #fypシ゚viral #wattpad #fyp #fiction #tiktokviral

𝐒𝐮𝐧𝐝𝐚𝐲
𝐒𝐮𝐧𝐝𝐚𝐲
Open In TikTok:
Region: MM
Tuesday 25 August 2026 13:19:41 GMT
14712
2397
19
45

Music

Download

Comments

nattawat_lover41
𝑯𝒎𝒐𝒏𝒆 𝑵𝒂𝒕𝒕𝒂𝒘𝒂𝒕 𐙚 :
တတိယလူပါမမဒေးရာ😭💙
2026-08-25 13:31:54
2
tulipmay_28
Tulip _May :
ဒုတိယလူပေါ့
2026-08-25 13:31:16
1
loon_tulip27
𝓣𝓾𝓵𝓲𝓹𝓦𝓪𝓲 :
ရွာသာယာ တဲ့လား ကိုယ်နေတဲ့ရွာက ရွာသာ
2026-08-26 00:49:48
7
phuuphuuu7
phoophoo7 :
[Sticker] first ကွ
2026-08-25 13:24:56
1
cherryxnn9
cherry cherry 🍒 :
name
2026-08-26 06:03:31
1
kmm2679
Mé Mé Tūñ🍏 :
တောင်ပေါ်သွားပြီး အမျိုးသားတွေကိုသွားရှာခဲ့ပေမဲ့ တယောက်မှမ တွေ့ခဲ့ဘူးရှင်😑
2026-08-26 03:15:14
1
tlefirstone77
Beanကိုunlimitedလိုချင်တယ်လို့ :
ဒါလဲပထမမရပြန်ဖူးဗျာ😭
2026-08-25 14:01:07
1
chuuchuu09_pgk
Pann :
စတုတ္ထလူဖြစ်ဝါးပြီဒေးရေ😭
2026-08-25 13:51:27
1
moe_nya_phyu_onlineshop
Hnin Yu Wai :
nameလေး
2026-08-26 07:49:06
1
aria_11_23
Amelia :
first မရပြန်ဘူးရယ်
2026-08-25 14:11:39
1
pond.phu.win.fan.2
Gl or bl fan girl🤟 :
ဘယ်ficလည်း😁
2026-08-26 06:41:40
0
hein.win.kyaw6
Amphelisia :
wp linkလေးပေးပါလား blဆို🥺
2026-08-26 01:35:31
0
thunhyati09
T8V :
linkလေး😞
2026-08-26 11:54:44
0
khone21580
ပန်ချီဝါရဲ့ မျက်မှန်လေး👀 :
complete ဖြစ်ပြီးသားလားဟင်
2026-08-26 14:40:02
0
yadanar2451995
Baby Girl :
Author & fic name လေး...
2026-08-26 03:30:05
0
myatmmt.yizhanfan.bjyx85
Myat M M T 🐢YiZhan fan BJYXSZ :
🥰🥰🥰
2026-08-27 01:01:22
0
To see more videos from user @tianxuday, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Khó khăn lắm tôi mới có thể trải qua những ngày tháng tốt đẹp được vài năm, vậy mà giờ lại đột nhiên mất sạch ký ức. “Không có vợ?” Tôi quay đầu chất vấn tên mập. Tên mập lập tức quay mặt đi, huýt sáo như không có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn không có ý định trả lời. Nhưng phải mất một lúc tôi mới phản ứng lại. “Ngàn dặm truy phu” là cái quái gì? Vợ tôi? Đây là thời đại nào rồi mà còn có kiểu gọi chồng mình là “phu quân” thế này? Đúng lúc ấy, Muộn Du Bình lại bưng nước ấm và thuốc đến. Tôi không khỏi rơi vào trầm tư. Nếu tôi không có vợ, vậy Muộn Du Bình cũng đâu phải đại cữu tử của tôi. Thế thì việc anh ta chăm sóc tôi kỹ càng như vậy…Có phải hơi quá mức tình huynh đệ rồi không? Giải Vũ Thần và Hắc Hạt Tử ngồi thêm một lúc. Thấy tôi ngoài sốt ra thì không có vấn đề gì nghiêm trọng, họ đoán rằng sau khi hạ sốt, có lẽ tôi sẽ khôi phục được ký ức. Trước khi đi, Hắc Hạt Tử còn quay đầu lại, nở một nụ cười đầy ẩn ý với Muộn Du Bình: “Người già cũng phải biết tiết chế. Tiểu Ngô Tà đáng yêu thế này, đừng có nhốt trong chăn rồi tự mình vui vẻ đấy nhé.” Rầm! Muộn Du Bình chẳng khách sáo đóng sầm cửa lại. Tôi nhất thời không hiểu anh ta đang nói gì, nhưng chẳng hiểu sao cứ cảm thấy từng câu từng chữ đều toát ra một vẻ… đáng khinh. Tôi uống thuốc, uống hết cốc nước. Đầu óc vẫn choáng váng. Đo nhiệt độ lại một lần, vẫn duy trì ở mức 39 độ. Tôi quay sang hỏi tên mập: “Sao không đưa tôi đến bệnh viện?” Tên mập vừa rửa bát vừa trả lời: “Là cậu không muốn đi. Cơ thể cậu còn phản ứng dữ dội nữa. Bọn tôi đã gọi bác sĩ ở phòng y tế đến khám tại nhà. Chỉ là bị nhiễm lạnh dẫn đến sốt do virus thôi, hạ sốt là được.” Tôi “ồ” một tiếng. Quay đầu lại, tôi thấy Muộn Du Bình đang ngồi bóc bưởi. Tôi hỏi anh ta: “Có thể đưa quyển nhật ký cho tôi xem không?” Anh ta gật đầu, lấy quyển sổ trên nóc tủ lạnh xuống rồi đưa cho tôi. “Chỉ xem một lúc.” Tôi lập tức gật đầu lia lịa, háo hức lật từng trang. Không thể không nói, văn của tôi quả thật khá ổn. Những ngọn núi cao, hồ nước, tuyết sơn, sa mạc… qua từng câu chữ cứ như hiện ra ngay trước mắt, sống động đến mức tôi có cảm giác mình thật sự đang đứng ở đó. Nhưng càng đọc, tôi dần nhận ra…Tên mập đang lừa tôi. Tôi căn bản không có vợ! Mà nội dung trong nhật ký cũng dần khiến tôi lạnh sống lưng. Hóa ra Muộn Du Bình cũng từng mất trí nhớ. Hóa ra Tam thúc đưa tôi xuống đấu hết lần này đến lần khác cũng chẳng phải tình cờ. Nhìn lại toàn bộ quá trình, gần như mọi thứ đều được bao phủ bởi những âm mưu và toan tính. Từ Thất Tinh Lỗ Vương Cung, đến hang ổ của Tây Vương Mẫu, rồi Quỷ Tỷ, Khách Sạn Tân Nguyệt … Quá nhiều thông tin ập đến cùng một lúc khiến tôi nhất thời không thể tiếp nhận nổi. Hai bên thái dương bắt đầu âm ỉ đau. Tôi không khỏi rùng mình khi nghĩ đến những năm tháng trong tương lai, khi tôi đã phải trải qua nhiều âm mưu và tính toán đến vậy. Quyển nhật ký đầu tiên tôi đọc rất nhanh. Trong lúc đó, Muộn Du Bình mấy lần định lấy lại quyển sổ, nhưng tôi đều từ chối. Không lay chuyển được tôi, anh ta chỉ có thể để tôi đọc thêm một lúc. Đến đoạn cuối, cả người tôi đã ướt đẫm mồ hôi. Trong lòng dường như đã lờ mờ hiểu ra điều gì đó, nhưng mọi thứ lại giống như hoa trong gương, trăng dưới nước, nhìn thế nào cũng chẳng thể thấy rõ. Đầu đau như muốn nứt ra. Tôi khép quyển nhật ký lại. Bên ngoài trời đã tối, đèn trong phòng cũng đã được bật lên. Muộn Du Bình rút quyển nhật ký khỏi tay tôi. Tôi đưa tay xoa huyệt thái dương, cố gắng tiêu hóa tất cả những thông tin vừa đọc được. Nói thật, ban đầu tôi cứ có cảm giác mình đang đọc câu chuyện của một người khác. Nhưng mỗi khi nghĩ đến việc đó lại chính là ký ức của mình, trong lòng tôi lại dâng lên một thôi thúc mãnh liệt muốn nhớ lại tất cả. Muộn Du Bình đưa tay sờ trán tôi, rồi dán cho tôi một miếng hạ sốt. Sau đó anh ta ngồi xuống bên cạnh, lặng lẽ nhìn tôi. Nhìn rất lâu. Đột nhiên, anh ta lên tiếng: “Xin lỗi.” Tôi sững người, ngẩng đầu nhìn anh ta. “Vì sao lại xin lỗi?” Muộn Du Bình mím môi, ánh mắt khẽ dao động, nhưng không nói gì. (Tiếp cmt) #binhta #ngota #truongkhoilinh #dammy #fanfic
Khó khăn lắm tôi mới có thể trải qua những ngày tháng tốt đẹp được vài năm, vậy mà giờ lại đột nhiên mất sạch ký ức. “Không có vợ?” Tôi quay đầu chất vấn tên mập. Tên mập lập tức quay mặt đi, huýt sáo như không có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn không có ý định trả lời. Nhưng phải mất một lúc tôi mới phản ứng lại. “Ngàn dặm truy phu” là cái quái gì? Vợ tôi? Đây là thời đại nào rồi mà còn có kiểu gọi chồng mình là “phu quân” thế này? Đúng lúc ấy, Muộn Du Bình lại bưng nước ấm và thuốc đến. Tôi không khỏi rơi vào trầm tư. Nếu tôi không có vợ, vậy Muộn Du Bình cũng đâu phải đại cữu tử của tôi. Thế thì việc anh ta chăm sóc tôi kỹ càng như vậy…Có phải hơi quá mức tình huynh đệ rồi không? Giải Vũ Thần và Hắc Hạt Tử ngồi thêm một lúc. Thấy tôi ngoài sốt ra thì không có vấn đề gì nghiêm trọng, họ đoán rằng sau khi hạ sốt, có lẽ tôi sẽ khôi phục được ký ức. Trước khi đi, Hắc Hạt Tử còn quay đầu lại, nở một nụ cười đầy ẩn ý với Muộn Du Bình: “Người già cũng phải biết tiết chế. Tiểu Ngô Tà đáng yêu thế này, đừng có nhốt trong chăn rồi tự mình vui vẻ đấy nhé.” Rầm! Muộn Du Bình chẳng khách sáo đóng sầm cửa lại. Tôi nhất thời không hiểu anh ta đang nói gì, nhưng chẳng hiểu sao cứ cảm thấy từng câu từng chữ đều toát ra một vẻ… đáng khinh. Tôi uống thuốc, uống hết cốc nước. Đầu óc vẫn choáng váng. Đo nhiệt độ lại một lần, vẫn duy trì ở mức 39 độ. Tôi quay sang hỏi tên mập: “Sao không đưa tôi đến bệnh viện?” Tên mập vừa rửa bát vừa trả lời: “Là cậu không muốn đi. Cơ thể cậu còn phản ứng dữ dội nữa. Bọn tôi đã gọi bác sĩ ở phòng y tế đến khám tại nhà. Chỉ là bị nhiễm lạnh dẫn đến sốt do virus thôi, hạ sốt là được.” Tôi “ồ” một tiếng. Quay đầu lại, tôi thấy Muộn Du Bình đang ngồi bóc bưởi. Tôi hỏi anh ta: “Có thể đưa quyển nhật ký cho tôi xem không?” Anh ta gật đầu, lấy quyển sổ trên nóc tủ lạnh xuống rồi đưa cho tôi. “Chỉ xem một lúc.” Tôi lập tức gật đầu lia lịa, háo hức lật từng trang. Không thể không nói, văn của tôi quả thật khá ổn. Những ngọn núi cao, hồ nước, tuyết sơn, sa mạc… qua từng câu chữ cứ như hiện ra ngay trước mắt, sống động đến mức tôi có cảm giác mình thật sự đang đứng ở đó. Nhưng càng đọc, tôi dần nhận ra…Tên mập đang lừa tôi. Tôi căn bản không có vợ! Mà nội dung trong nhật ký cũng dần khiến tôi lạnh sống lưng. Hóa ra Muộn Du Bình cũng từng mất trí nhớ. Hóa ra Tam thúc đưa tôi xuống đấu hết lần này đến lần khác cũng chẳng phải tình cờ. Nhìn lại toàn bộ quá trình, gần như mọi thứ đều được bao phủ bởi những âm mưu và toan tính. Từ Thất Tinh Lỗ Vương Cung, đến hang ổ của Tây Vương Mẫu, rồi Quỷ Tỷ, Khách Sạn Tân Nguyệt … Quá nhiều thông tin ập đến cùng một lúc khiến tôi nhất thời không thể tiếp nhận nổi. Hai bên thái dương bắt đầu âm ỉ đau. Tôi không khỏi rùng mình khi nghĩ đến những năm tháng trong tương lai, khi tôi đã phải trải qua nhiều âm mưu và tính toán đến vậy. Quyển nhật ký đầu tiên tôi đọc rất nhanh. Trong lúc đó, Muộn Du Bình mấy lần định lấy lại quyển sổ, nhưng tôi đều từ chối. Không lay chuyển được tôi, anh ta chỉ có thể để tôi đọc thêm một lúc. Đến đoạn cuối, cả người tôi đã ướt đẫm mồ hôi. Trong lòng dường như đã lờ mờ hiểu ra điều gì đó, nhưng mọi thứ lại giống như hoa trong gương, trăng dưới nước, nhìn thế nào cũng chẳng thể thấy rõ. Đầu đau như muốn nứt ra. Tôi khép quyển nhật ký lại. Bên ngoài trời đã tối, đèn trong phòng cũng đã được bật lên. Muộn Du Bình rút quyển nhật ký khỏi tay tôi. Tôi đưa tay xoa huyệt thái dương, cố gắng tiêu hóa tất cả những thông tin vừa đọc được. Nói thật, ban đầu tôi cứ có cảm giác mình đang đọc câu chuyện của một người khác. Nhưng mỗi khi nghĩ đến việc đó lại chính là ký ức của mình, trong lòng tôi lại dâng lên một thôi thúc mãnh liệt muốn nhớ lại tất cả. Muộn Du Bình đưa tay sờ trán tôi, rồi dán cho tôi một miếng hạ sốt. Sau đó anh ta ngồi xuống bên cạnh, lặng lẽ nhìn tôi. Nhìn rất lâu. Đột nhiên, anh ta lên tiếng: “Xin lỗi.” Tôi sững người, ngẩng đầu nhìn anh ta. “Vì sao lại xin lỗi?” Muộn Du Bình mím môi, ánh mắt khẽ dao động, nhưng không nói gì. (Tiếp cmt) #binhta #ngota #truongkhoilinh #dammy #fanfic

About