@sarmat54: Реальные новости. #новости #события #европа #жара #франция #хорватия #греция #германия #румыния #венгрия #россия #путин #

💥SARMAT💥
💥SARMAT💥
Open In TikTok:
Region: BY
Tuesday 25 August 2026 15:12:48 GMT
39166
1192
53
91

Music

Download

Comments

velmirkhasanov
Вельмир Хасанов :
даже природа за Россию
2026-08-25 17:46:12
49
user7135503093808
Андрей :
2026-08-26 04:23:26
15
user4481947358671
Белорусский ПАРТИЗАН :
главное что-бы дождь не пошел
2026-08-25 17:54:42
16
kokosanka78
Елена :
Бог на стороне России 🇷🇺🇷🇺🇷🇺🙏🏻
2026-08-26 04:39:12
11
irinakarimova487
Irina Karа :
и тут Путин стал виноват🤣
2026-08-26 03:10:35
11
user65413551803374
Александр :
Плавятся рельсы??
2026-08-26 03:23:54
10
user584766175306
Лариса Трифонова :
Пофиг, аж неудобно
2026-08-26 14:55:01
6
ya20932
ya :
😳😳😳
2026-08-25 16:48:45
2
trecer85
user8545889986148 :
Надо уважать природу, терпение тоже не вечное
2026-08-26 04:58:42
5
arifjan8760
Arifjan :
👍👍👍👍👍👍👍👍👍👍
2026-08-26 21:20:36
0
bigmenwen
ЧеловекЧеловечности :
2026-08-26 11:41:23
0
olga71590
Olga☺️ :
Ну не знаю у нас в Минске сейчас +20
2026-08-26 17:06:03
0
rt.16_16
D_716 :
а потом скажите что Путин не известен по всему миру. Путин уже и погодой командует.
2026-08-26 04:44:52
6
rust63i
Рустик 63 :
2026-08-26 11:17:40
2
user4219281023938
Адидас :
санкции в помощь
2026-08-26 01:23:05
7
lion83370
♾️LION♾️ :
2026-08-26 12:22:10
0
vladislav.vvv7
Vladislav Vvv :
Уи правительства думки на счет Украины, а местные дела им не интересны😂😂😂😂😂😂
2026-08-26 09:59:58
1
user3813241723919
Иван Житнюк :
им то генерал мороз то госпожа жара не угодиш блин ,,капризные"
2026-08-25 20:07:49
6
vovavovik770
где :
а вам говорили вода дороже золота будет
2026-08-25 20:38:46
10
tatiana.crilova
Tatiana Crilova :
Европа сама виновата надо было готовиться к этому природному явлению а не помогать Украине оружеем
2026-08-25 18:22:03
19
user2290711067926
Сергей Редькин :
ваще по Х.. ю
2026-08-25 17:45:06
9
lubovsll
любовь :
фигня,главное украина не в чем себе не отказывада
2026-08-26 00:53:15
6
tatiana.crilova
Tatiana Crilova :
а причем тут Россия она разбераеться с Украиной а не с Европой
2026-08-25 18:20:49
3
To see more videos from user @sarmat54, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

@marcusmarques.oficial | A principal diferença entre as leis trabalhistas do Brasil e dos Estados Unidos está na base do sistema. Enquanto no Brasil a CLT é protecionista e garante um pacote unificado de direitos pelo Estado, os Estados Unidos operam sob o livre mercado. Lá impera a regra do emprego à vontade. A relação foca na autonomia dos contratos, permitindo que a empresa demita ou o funcionário saia a qualquer momento, sem necessidade de aviso prévio ou justificativa. No que diz respeito a férias e bônus, o contraste é enorme. O trabalhador brasileiro tem direito a trinta dias de férias remuneradas com acréscimo de um terço do salário, além do décimo terceiro obrigatório. Já nos Estados Unidos, não há exigência federal para dias de férias remuneradas ou bônus anuais. Tudo isso é negociado em contrato, sendo comum as empresas oferecerem alguns dias de descanso e bônus baseados apenas no desempenho do funcionário. A segurança financeira em caso de demissão também funciona de forma oposta. No Brasil, existe o FGTS e multas rescisórias pesadas, além do seguro-desemprego e aviso prévio. No sistema americano não existe multa rescisória padrão. A aposentadoria costuma ser planejada através de fundos opcionais privados, onde empregado e empresa podem contribuir juntos, e a perda do emprego acontece de forma imediata, sem as mesmas redes de proteção estatais. Por fim, benefícios como licença-maternidade e saúde expõem bem essa diferença.  No Brasil, a licença é longa e remunerada e a saúde tem o suporte do sistema público. Nos Estados Unidos, a lei federal garante apenas doze semanas de licença não remunerada e a saúde do trabalhador depende quase totalmente do seguro médico oferecido pela empresa. Por isso, os benefícios lá são usados pelas empresas como ferramentas para reter talentos, e não como uma garantia do governo. #marcusmarquescy
@marcusmarques.oficial | A principal diferença entre as leis trabalhistas do Brasil e dos Estados Unidos está na base do sistema. Enquanto no Brasil a CLT é protecionista e garante um pacote unificado de direitos pelo Estado, os Estados Unidos operam sob o livre mercado. Lá impera a regra do emprego à vontade. A relação foca na autonomia dos contratos, permitindo que a empresa demita ou o funcionário saia a qualquer momento, sem necessidade de aviso prévio ou justificativa. No que diz respeito a férias e bônus, o contraste é enorme. O trabalhador brasileiro tem direito a trinta dias de férias remuneradas com acréscimo de um terço do salário, além do décimo terceiro obrigatório. Já nos Estados Unidos, não há exigência federal para dias de férias remuneradas ou bônus anuais. Tudo isso é negociado em contrato, sendo comum as empresas oferecerem alguns dias de descanso e bônus baseados apenas no desempenho do funcionário. A segurança financeira em caso de demissão também funciona de forma oposta. No Brasil, existe o FGTS e multas rescisórias pesadas, além do seguro-desemprego e aviso prévio. No sistema americano não existe multa rescisória padrão. A aposentadoria costuma ser planejada através de fundos opcionais privados, onde empregado e empresa podem contribuir juntos, e a perda do emprego acontece de forma imediata, sem as mesmas redes de proteção estatais. Por fim, benefícios como licença-maternidade e saúde expõem bem essa diferença. No Brasil, a licença é longa e remunerada e a saúde tem o suporte do sistema público. Nos Estados Unidos, a lei federal garante apenas doze semanas de licença não remunerada e a saúde do trabalhador depende quase totalmente do seguro médico oferecido pela empresa. Por isso, os benefícios lá são usados pelas empresas como ferramentas para reter talentos, e não como uma garantia do governo. #marcusmarquescy
Có những ngày đi qua lịch sử không chỉ được nhớ bằng một con số, mà được khắc ghi bằng cả niềm tự hào của một dân tộc. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, giữa Quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, trịnh trọng tuyên bố trước đồng bào và thế giới sự ra đời của một nước Việt Nam độc lập. Từ khoảnh khắc ấy, hai tiếng Việt Nam bước sang một trang sử mới — trang sử của độc lập, tự do và ý chí tự quyết của một dân tộc đã đi qua biết bao mất mát để được làm chủ vận mệnh của chính mình. Hôm nay, giữa lòng Hà Nội, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay bên Lăng Người, ta càng hiểu rằng màu cờ ấy chưa bao giờ chỉ là một biểu tượng. Trong đó có màu của máu, của những năm tháng chiến tranh; có màu của tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường; có cả những ước vọng mà biết bao thế hệ đã đánh đổi cả cuộc đời để gìn giữ. Từ mùa thu năm 1945, những con người đã làm nên lịch sử lần lượt trở thành một phần của lịch sử. Có Chủ tịch Hồ Chí Minh — người dành trọn cuộc đời cho khát vọng về một nước Việt Nam độc lập, tự do. Có Đại tướng Võ Nguyên Giáp — người cùng dân tộc đi qua những năm tháng khốc liệt nhất, từ những ngày đầu của chính quyền cách mạng đến những chiến thắng làm nên những trang sử hào hùng của đất nước. Và rồi thời gian tiếp tục chảy. Những người đã dành cả cuộc đời cho Tổ quốc lần lượt trở về với đất mẹ. Nhưng lý tưởng, trách nhiệm và tình yêu dành cho quê hương chưa bao giờ khép lại cùng một thế hệ. Từ Bác Hồ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến những thế hệ tiếp nối, trong đó có Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, ngọn lửa ấy vẫn được trao truyền — bằng những cách khác nhau, trong những thời đại khác nhau, nhưng cùng hướng về một điều: một Việt Nam độc lập, vững mạnh và trường tồn. Bởi lịch sử chưa bao giờ chỉ thuộc về quá khứ. Lịch sử còn là những gì thế hệ hôm nay được thừa hưởng và có trách nhiệm viết tiếp. Thế hệ trước đã cầm súng để giành và giữ độc lập. Thế hệ hôm nay có thể không còn phải bước vào chiến trường, nhưng vẫn có những mặt trận của riêng mình: học tập, lao động, sáng tạo, cống hiến và dựng xây. Mỗi người, dù ở bất cứ vị trí nào, đều có thể góp một phần nhỏ bé để hai tiếng Việt Nam ngày càng trở nên đáng tự hào hơn. Bởi độc lập không chỉ là một dấu mốc được ghi trong sách sử. Độc lập là cuộc sống bình yên mà hôm nay chúng ta đang có. Là lá cờ được tự do tung bay trên bầu trời quê hương. Là tiếng Việt ta nói mỗi ngày. Là quyền được mơ ước, được lựa chọn tương lai và được lớn lên trên chính mảnh đất của cha ông mình. Và vì thế, tôi chưa bao giờ hối hận vì mình là người Việt Nam. Tôi tự hào vì được sinh ra trên mảnh đất hình chữ S. Tự hào vì trong huyết quản mình có chung một dòng máu với những con người đã từng đứng lên khi Tổ quốc cần, đã từng hy sinh khi đất nước gọi tên. Tự hào vì phía sau lá cờ đỏ sao vàng hôm nay là cả một chiều dài lịch sử — có mất mát, có đau thương, có những mùa thu máu lửa, nhưng cũng có ý chí, nghị lực và một sức sống chưa bao giờ khuất phục. 81 năm đã đi qua kể từ mùa thu năm 1945. Đất nước đã đổi thay. Thế giới đã đổi thay. Những thế hệ làm nên lịch sử cũng dần trở thành ký ức. Nhưng một dòng máu vẫn chảy. Một ngọn lửa vẫn được truyền. Một niềm tự hào vẫn còn nguyên vẹn. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ hôm qua đến hôm nay, và từ hôm nay đến mai sau — người Việt Nam sẽ tiếp tục viết câu chuyện của dân tộc mình bằng chính đôi tay, trí tuệ và lòng tự hào của mình. 🇻🇳 Tự hào là người Việt Nam. Tự hào về Tổ quốc Việt Nam. Tự hào vì được sinh ra trong một đất nước có lịch sử để nhớ, hiện tại để trân trọng và tương lai để cùng nhau viết tiếp. Chúc mừng Quốc khánh nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. 🇻🇳 02.09.1945 — 02.09.2026 🇻🇳 #vietnamtoiyeu #quockhanh2026 #vietnam #toilathaison
Có những ngày đi qua lịch sử không chỉ được nhớ bằng một con số, mà được khắc ghi bằng cả niềm tự hào của một dân tộc. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, giữa Quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, trịnh trọng tuyên bố trước đồng bào và thế giới sự ra đời của một nước Việt Nam độc lập. Từ khoảnh khắc ấy, hai tiếng Việt Nam bước sang một trang sử mới — trang sử của độc lập, tự do và ý chí tự quyết của một dân tộc đã đi qua biết bao mất mát để được làm chủ vận mệnh của chính mình. Hôm nay, giữa lòng Hà Nội, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay bên Lăng Người, ta càng hiểu rằng màu cờ ấy chưa bao giờ chỉ là một biểu tượng. Trong đó có màu của máu, của những năm tháng chiến tranh; có màu của tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường; có cả những ước vọng mà biết bao thế hệ đã đánh đổi cả cuộc đời để gìn giữ. Từ mùa thu năm 1945, những con người đã làm nên lịch sử lần lượt trở thành một phần của lịch sử. Có Chủ tịch Hồ Chí Minh — người dành trọn cuộc đời cho khát vọng về một nước Việt Nam độc lập, tự do. Có Đại tướng Võ Nguyên Giáp — người cùng dân tộc đi qua những năm tháng khốc liệt nhất, từ những ngày đầu của chính quyền cách mạng đến những chiến thắng làm nên những trang sử hào hùng của đất nước. Và rồi thời gian tiếp tục chảy. Những người đã dành cả cuộc đời cho Tổ quốc lần lượt trở về với đất mẹ. Nhưng lý tưởng, trách nhiệm và tình yêu dành cho quê hương chưa bao giờ khép lại cùng một thế hệ. Từ Bác Hồ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến những thế hệ tiếp nối, trong đó có Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, ngọn lửa ấy vẫn được trao truyền — bằng những cách khác nhau, trong những thời đại khác nhau, nhưng cùng hướng về một điều: một Việt Nam độc lập, vững mạnh và trường tồn. Bởi lịch sử chưa bao giờ chỉ thuộc về quá khứ. Lịch sử còn là những gì thế hệ hôm nay được thừa hưởng và có trách nhiệm viết tiếp. Thế hệ trước đã cầm súng để giành và giữ độc lập. Thế hệ hôm nay có thể không còn phải bước vào chiến trường, nhưng vẫn có những mặt trận của riêng mình: học tập, lao động, sáng tạo, cống hiến và dựng xây. Mỗi người, dù ở bất cứ vị trí nào, đều có thể góp một phần nhỏ bé để hai tiếng Việt Nam ngày càng trở nên đáng tự hào hơn. Bởi độc lập không chỉ là một dấu mốc được ghi trong sách sử. Độc lập là cuộc sống bình yên mà hôm nay chúng ta đang có. Là lá cờ được tự do tung bay trên bầu trời quê hương. Là tiếng Việt ta nói mỗi ngày. Là quyền được mơ ước, được lựa chọn tương lai và được lớn lên trên chính mảnh đất của cha ông mình. Và vì thế, tôi chưa bao giờ hối hận vì mình là người Việt Nam. Tôi tự hào vì được sinh ra trên mảnh đất hình chữ S. Tự hào vì trong huyết quản mình có chung một dòng máu với những con người đã từng đứng lên khi Tổ quốc cần, đã từng hy sinh khi đất nước gọi tên. Tự hào vì phía sau lá cờ đỏ sao vàng hôm nay là cả một chiều dài lịch sử — có mất mát, có đau thương, có những mùa thu máu lửa, nhưng cũng có ý chí, nghị lực và một sức sống chưa bao giờ khuất phục. 81 năm đã đi qua kể từ mùa thu năm 1945. Đất nước đã đổi thay. Thế giới đã đổi thay. Những thế hệ làm nên lịch sử cũng dần trở thành ký ức. Nhưng một dòng máu vẫn chảy. Một ngọn lửa vẫn được truyền. Một niềm tự hào vẫn còn nguyên vẹn. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ hôm qua đến hôm nay, và từ hôm nay đến mai sau — người Việt Nam sẽ tiếp tục viết câu chuyện của dân tộc mình bằng chính đôi tay, trí tuệ và lòng tự hào của mình. 🇻🇳 Tự hào là người Việt Nam. Tự hào về Tổ quốc Việt Nam. Tự hào vì được sinh ra trong một đất nước có lịch sử để nhớ, hiện tại để trân trọng và tương lai để cùng nhau viết tiếp. Chúc mừng Quốc khánh nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. 🇻🇳 02.09.1945 — 02.09.2026 🇻🇳 #vietnamtoiyeu #quockhanh2026 #vietnam #toilathaison

About