@jose022_0: #operaciontuntun #Conas#Trenes #comandos #GN

José 🥷
José 🥷
Open In TikTok:
Region: VE
Wednesday 26 August 2026 16:30:17 GMT
105718
3219
296
318

Music

Download

Comments

montanez77
William Montañez :
No meten miedo ni prendidos en candela!!!!!!
2026-08-28 00:39:23
57
marcosbonilla2200
marcos de jesus :
I donde estaban el 3de enero
2026-08-28 01:26:37
38
user32458738632
Championstc03 :
tum tum no. es Trump , Trump!
2026-08-29 04:15:14
5
abdemaacosta885
balentin acosta :
soy exmilitar de 55 años puedo ingresar
2026-08-27 17:08:43
3
jak.jak_b
jakelin :
se burlan mucho de los funcionarios no respetan ojalá se pueda buscar los que están fuera de Venezuela también
2026-08-27 18:11:16
13
braulio.reyes44a
@ Braulio reyes :
yo pensé q operación tun tun se había acabado y resulta q todavía está activo 😂😂😂😂
2026-08-27 21:37:55
9
yoargezabala
yoargezabala :
Ya quemé todas esas etapas, ya descansando en casa jubilado, 34 años de servicios, Comisario General del DGCIM, nadie me va a contar cuentos.
2026-08-28 00:00:26
4
luis.fernandez8796
Luis Fernandez :
xq no van a buscar el comandante del comando sur que son los que acabaron con eso loco
2026-08-29 16:25:06
10
manolo.r2
Manolo. R :
recuerdo quesntesdel DGCIM en los 80 era DIM y para entrar hacer curso tenías que haber pagado servicio militar y ningún civil sabía que eras del DIM era algo muy reservado
2026-08-29 19:46:59
1
user3497507956543
xavier González :
cicpc reconocida a nivel mundial papá
2026-08-27 18:58:41
2
user680424949426
user680424949426 :
y eso q son funcionarios públicos q para protejer el pueblo será para jodernos
2026-08-27 23:01:58
9
gallo.amarillo0
Gallo Amarillo :
eso va a cambiar.
2026-08-27 20:25:09
1
user641824077
luis Rodriguez :
el mensaje puede ser al contrario
2026-08-30 00:13:42
1
mabdposti
, :
colectivos disen que ellos mandan a la policia
2026-08-30 19:53:35
1
yorma.jowe
Yosmmmr :
irán a meter presos a Venezuela completa
2026-08-27 18:50:59
12
joseluisgallando
Jose luis Gallando :
atrapen a cabello que ese si tiene todo tomado
2026-08-27 20:40:11
15
.salazar0203
Salazar :
porque no salieron el 3 enero
2026-08-27 19:43:38
10
gonchecheche01
PITHER :
el 3 de enero no los ví a ninguno
2026-08-28 02:12:11
4
willover.ramos
Willover Ramos :
si si estoy asustado de miedo eso era antes que metí miedo
2026-08-29 12:11:10
0
user5210084484829
Johan Medina1781 :
Cuando llegaron los gringos ninguno salió
2026-08-28 02:14:46
4
yonathan_vi
Yonathan :
van a buscar. los marines en Caracas jajaja
2026-08-27 18:27:06
2
jhonbasanta130
jhon terry :
donde se ubican soy bachiller
2026-08-27 12:36:39
1
user815931002326
Arístides :
buenas tardes porque pasan eso no deberían permitir eso, los cuerpos de seguridad son para proteger no para inducir miedo a la gente
2026-08-29 21:14:33
2
jesusrodriguez78297
jesus rodriguez :
porqué no van por los que han saqueado el país, tienen todas las pruebas 😡
2026-08-28 02:48:02
2
jairo.1234m
Jairo 1234m :
Pregúntale a Maduro .... jjjjjj...
2026-08-27 18:27:10
3
To see more videos from user @jose022_0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cả đời này,em chưa từng muốn tranh giành điều gì vớiai  Chỉ riêng anh, là ngoại lệ duy nhất khiến em trở nên cố chấp đến như vậy. Em không phải kiểu người tham lam, cũng không giỏi giữ lấy một ai. Em quen với việc đến rồi đi, quen với chuyện buông tay khi mọi thứ không còn thuộc về mình. Nhưng từ khoảnh khắc anh bước vào cuộc đời em, em bỗng muốn ích kỷ một lần. Muốn giữ chặt Muốn giấu anh khỏi những cơn gió lạc lối của đời người. Em không dám nói mình yêu anh đúng cách. Chỉ biết là yêu rất thật. Yêu bằng một trái tim không hề để sẵn cho mình bất kỳ lối lui nào. Yêu đến mức, nếu một ngày phải mất đi,em cũng không còn đủ can đảm để bắt đầu lại với một người khác. Từ khi có anh,em mới hiểu hóa ra con người ta có thể vì một người mà trở nên mong manh đến thế. Em bắt đầu sợ. Sợ mất. Sợ xa. Sợ chỉ cần chậm một nhịp thôi, anh sẽ rẽ sang con đường khác, nơi không còn em đứng đợi. Em yêu anh, không phải vì anh hoàn hảo, mà vì khi ở bên anh, em được phép là chính mình. Có những ngày, em chỉ muốn ngồi cạnh anh, không nói gì cả. Chỉ cần nghe nhịp thở của nhau cũng đủ khiến lòng em dịu lại giữa một đời quá nhiều mỏi mệt. Nhưng rồi cũng có những ngày, em nhận ra khoảng cách giữa chúng ta không đến từ không gian,mà đến từ sự đổi thay trong lòng người. Anh vẫn ở đó, vẫn cười, vẫn nói. Nhưng ánh mắt không còn tìm em như trước. Còn em thì vẫn đứng nguyên một chỗ, chờ đợi, như một kẻ cố chấp tin rằng chỉ cần mình kiên nhẫn thêm một chút thôi, mọi thứ sẽ lại trở về như ban đầu. Em đã từng tự trách mình rất nhiều. Rằng có phải em yêu quá nhiều nên anh không còn trân trọng. Rằng có phải em luôn ở đó nên anh không còn sợ mất em nữa. Nhưng nếu được quay lại, em vẫn sẽ yêu anh như vậy. Vẫn đặt anh lên trước bản thân mình. Vẫn chọn ở lại, dù biết có thể sẽ đau rất lâu. Bởi vì khi yêu anh, em không biết tính toán. Không biết giữ cho mình một con đường rút lui. Em chỉ biết rằng, nếu hôm nay còn có thể yêu, thì em sẽ yêu cho trọn vẹn. Có những đêm rất dài, em thức. Không phải để chờ một tin nhắn, mà để tự hỏi liệu trong lòng anh, em còn giữ được một vị trí nào hay không. Cảm giác ấy không ồn ào, không dữ dội,nhưng âm ỉ. Đau đến mức chỉ cần chạm nhẹ thôi là nước mắt đã rơi. Em sợ nhất là khi anh im lặng. Không phải vì em không chịu được cô đơn, mà vì em hiểu sự im lặng ấy không còn là bình yên, mà là khoảng cách đang lớn dần lên từng chút một. Em từng ước giá như mình có thể bớt yêu lại một chút, để lòng không đau nhiều đến thế. Nhưng rồi em nhận ra, yêu là thứ không thể cân đo. Càng cố kìm nén, nó càng tràn ra nhiều hơn. Giữa thế gian rộng lớn này, hai người tìm thấy nhau đã là điều hiếm hoi. Nhưng giữ được nhau, lại là chuyện khó hơn gấp bội. Em không trách số phận. Cũng không trách anh. Chỉ là đôi lúc em mệt vì luôn phải làm người hiểu chuyện. Mệt vì lúc nào cũng là người nhường nhịn. Mệt vì luôn sợ nếu mình nói ra nỗi buồn, anh sẽ rời đi. Thế nên em chọn im lặng. Ôm lấy những tổn thương của mình. Giấu thật sâu và vẫn mỉm cười với anh, như thể em vẫn ổn. Em đã từng nghĩ, chỉ cần được ở bên anh, dù dưới bất kỳ danh nghĩa nào, em cũng chấp nhận. Nhưng rồi em hiểu,có những yêu thương, nếu không còn được đáp lại, thì ở lại chỉ khiến cả hai cùng tổn thương. Nếu một ngày anh không còn yêu em nữa, xin hãy nói thật. Đừng để em trở thành người phải tự đoán, tự hiểu ra trong lặng lẽ và tuyệt vọng. Bởi vì em đã yêu anh bằng tất cả những gì dịu dàng nhất, và cũng bằng tất cả những gì mong manh nhất. Cả đời này,em chỉ cho phép trái tim mình yếu đuối như vậy một lần. Yêu đến mức quên mất cách bảo vệ bản thân Yêu đến mức nếu mất đi,em cũng không còn gì để tiếc. Nếu cuối cùng chúng ta không thể đi cùng nhau đến hết con đường, thì xin anh hãy nhớ đã từng có một người yêu anh rất sâu, rất thật, và rất lâu. Một người từng xem anh là nơi để trở về. Là điều duy nhất muốn giữ lại giữa một đời đầy những đổi thay. Và nỗi đau lớn nhất của em không phải là chia xa, mà là việc em đã từng tin chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi... #pdm_mee99
Cả đời này,em chưa từng muốn tranh giành điều gì vớiai Chỉ riêng anh, là ngoại lệ duy nhất khiến em trở nên cố chấp đến như vậy. Em không phải kiểu người tham lam, cũng không giỏi giữ lấy một ai. Em quen với việc đến rồi đi, quen với chuyện buông tay khi mọi thứ không còn thuộc về mình. Nhưng từ khoảnh khắc anh bước vào cuộc đời em, em bỗng muốn ích kỷ một lần. Muốn giữ chặt Muốn giấu anh khỏi những cơn gió lạc lối của đời người. Em không dám nói mình yêu anh đúng cách. Chỉ biết là yêu rất thật. Yêu bằng một trái tim không hề để sẵn cho mình bất kỳ lối lui nào. Yêu đến mức, nếu một ngày phải mất đi,em cũng không còn đủ can đảm để bắt đầu lại với một người khác. Từ khi có anh,em mới hiểu hóa ra con người ta có thể vì một người mà trở nên mong manh đến thế. Em bắt đầu sợ. Sợ mất. Sợ xa. Sợ chỉ cần chậm một nhịp thôi, anh sẽ rẽ sang con đường khác, nơi không còn em đứng đợi. Em yêu anh, không phải vì anh hoàn hảo, mà vì khi ở bên anh, em được phép là chính mình. Có những ngày, em chỉ muốn ngồi cạnh anh, không nói gì cả. Chỉ cần nghe nhịp thở của nhau cũng đủ khiến lòng em dịu lại giữa một đời quá nhiều mỏi mệt. Nhưng rồi cũng có những ngày, em nhận ra khoảng cách giữa chúng ta không đến từ không gian,mà đến từ sự đổi thay trong lòng người. Anh vẫn ở đó, vẫn cười, vẫn nói. Nhưng ánh mắt không còn tìm em như trước. Còn em thì vẫn đứng nguyên một chỗ, chờ đợi, như một kẻ cố chấp tin rằng chỉ cần mình kiên nhẫn thêm một chút thôi, mọi thứ sẽ lại trở về như ban đầu. Em đã từng tự trách mình rất nhiều. Rằng có phải em yêu quá nhiều nên anh không còn trân trọng. Rằng có phải em luôn ở đó nên anh không còn sợ mất em nữa. Nhưng nếu được quay lại, em vẫn sẽ yêu anh như vậy. Vẫn đặt anh lên trước bản thân mình. Vẫn chọn ở lại, dù biết có thể sẽ đau rất lâu. Bởi vì khi yêu anh, em không biết tính toán. Không biết giữ cho mình một con đường rút lui. Em chỉ biết rằng, nếu hôm nay còn có thể yêu, thì em sẽ yêu cho trọn vẹn. Có những đêm rất dài, em thức. Không phải để chờ một tin nhắn, mà để tự hỏi liệu trong lòng anh, em còn giữ được một vị trí nào hay không. Cảm giác ấy không ồn ào, không dữ dội,nhưng âm ỉ. Đau đến mức chỉ cần chạm nhẹ thôi là nước mắt đã rơi. Em sợ nhất là khi anh im lặng. Không phải vì em không chịu được cô đơn, mà vì em hiểu sự im lặng ấy không còn là bình yên, mà là khoảng cách đang lớn dần lên từng chút một. Em từng ước giá như mình có thể bớt yêu lại một chút, để lòng không đau nhiều đến thế. Nhưng rồi em nhận ra, yêu là thứ không thể cân đo. Càng cố kìm nén, nó càng tràn ra nhiều hơn. Giữa thế gian rộng lớn này, hai người tìm thấy nhau đã là điều hiếm hoi. Nhưng giữ được nhau, lại là chuyện khó hơn gấp bội. Em không trách số phận. Cũng không trách anh. Chỉ là đôi lúc em mệt vì luôn phải làm người hiểu chuyện. Mệt vì lúc nào cũng là người nhường nhịn. Mệt vì luôn sợ nếu mình nói ra nỗi buồn, anh sẽ rời đi. Thế nên em chọn im lặng. Ôm lấy những tổn thương của mình. Giấu thật sâu và vẫn mỉm cười với anh, như thể em vẫn ổn. Em đã từng nghĩ, chỉ cần được ở bên anh, dù dưới bất kỳ danh nghĩa nào, em cũng chấp nhận. Nhưng rồi em hiểu,có những yêu thương, nếu không còn được đáp lại, thì ở lại chỉ khiến cả hai cùng tổn thương. Nếu một ngày anh không còn yêu em nữa, xin hãy nói thật. Đừng để em trở thành người phải tự đoán, tự hiểu ra trong lặng lẽ và tuyệt vọng. Bởi vì em đã yêu anh bằng tất cả những gì dịu dàng nhất, và cũng bằng tất cả những gì mong manh nhất. Cả đời này,em chỉ cho phép trái tim mình yếu đuối như vậy một lần. Yêu đến mức quên mất cách bảo vệ bản thân Yêu đến mức nếu mất đi,em cũng không còn gì để tiếc. Nếu cuối cùng chúng ta không thể đi cùng nhau đến hết con đường, thì xin anh hãy nhớ đã từng có một người yêu anh rất sâu, rất thật, và rất lâu. Một người từng xem anh là nơi để trở về. Là điều duy nhất muốn giữ lại giữa một đời đầy những đổi thay. Và nỗi đau lớn nhất của em không phải là chia xa, mà là việc em đã từng tin chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi... #pdm_mee99

About