@brokalasmari: #الرياض #foryou #لايك #المعلمين #foryoupage

👨‍🏫Brokتيتشر
👨‍🏫Brokتيتشر
Open In TikTok:
Region: SA
Wednesday 26 August 2026 16:51:12 GMT
309895
3942
850
1090

Music

Download

Comments

v_xzg
F. :
المدرسين في الحصة
2026-08-26 17:36:45
391
mnoo19957
Manal 🇸🇦 :
طيب امسح الدولاب مغبر وشيل الكتاب ورصها زين
2026-08-26 18:12:13
134
user7830549416009
shosh2023 :
كانت تلحقني الدورية كل اسبوعين واشتري ب٢٥٠ واتجمل معهم ، ولما يجي الدور عليهن يجيوها من اول الصباح واجي الفسحة قد خلصوها وقد هم يتخللون بعود الاسنان او ماعاد الا فتات او مكشوف قد برد ، وبكل وساعة وجه مافيه حياء الا ماندر ، صرت اجيب قهوتي واكلي الصحي معي من بيتي واخلي قروشي في جيبي تنفعني للبنزين
2026-08-27 06:22:26
22
zms_48
iiz :
اخس نوع كيك نحول و طعمه الله يكرم النعمه فيه افضل منه
2026-08-26 19:37:51
24
besso125
أستاذة / ابتسام راشد 👩🏻‍🏫 :
أنا بمدرسة بنجران اول ماجيت ع بالي قطه طلع كل يوم الفطور على وحده من المعلمات تسويه من بيتها وتجيبه وصواني وقهوه وحلى وحلفو علينا ما يخصصون لنا يوم من (الكرررررررم )لان مسافة الخط ساعه عن المدرسه وهم من أهل القريه ، لكن مستحيل نجي بيدنا فاضيه صرنا كل احد نجيب اكل معانا .
2026-08-27 02:32:51
16
nmalh66
نُ :
انا مدري وش عاجبكم بنحول زيت وسكر حرقااان
2026-08-27 02:16:15
208
am00n200
amoon :
الصراحة أنا افطر لحالي الفطور الجماعي دمار للصحه و الراتب 😂 ما يناسبني ، أنا فطوري مافيه سكريات و كارب 🚶‍♀️لا تقولون بخيله ترا راتبي ٣٠٠٠ 🚶‍♀️🚶‍♀️🚶‍♀️
2026-08-26 20:20:35
16
geeda86
RG🍋‍🟩🍋 :
القطه تتحول قبل ولا بعد؟ سؤال ملقوفي
2026-08-26 18:41:35
16
stiii_95
𓆩s𓆪 :
ماشاءلله على فسحتهم احسن من المدرسات بواجدددد
2026-08-26 18:17:18
16
sa707.a
𝚂𝙰𝚄𝙳🏅 :
اذكر مدرسين المتوسط مايفطرون الا ذبايح ولا مقلقل كل يوم
2026-08-26 18:51:47
12
nawafwabs
Eng. Nawaf :
بالبداية كنت اقط معهم 300 ولكن الصدق ماعجبني الفطور خبز ابيض واكل مو بس يرفع السكر الا يعدم المعده ، وصرت اخذ فطور من البيت معي وسناكات للجوع والحمدلله مرتاح 👍🏻
2026-08-27 05:34:47
11
turkialmutairi8
TURKI :
مافيها ولا شي صحي.. انا اقترح تعاقد مع اسره منتجه كل يوم تعبي اربع محافظ وتوصلها
2026-08-27 02:09:15
5
s.444s1
شريفه العنزي :
ليش كله من الرخيص 🥲 خذ من الغالي 🫠 و احذف النحول من القائمة 😵‍💫
2026-08-26 19:39:30
6
xno_90_
N. :
بالعافية يا استاذ… احنا الفطور كل يوم وحدة تطلب لنا ، فطور عادي ي نواشف او فول وتميس او طعمية ومرات نطلب حاجات ندلع نفسنا .. بالعقل لا افراط ولا تفريط .. والقطة للوازم الشهرية والقهوة 💕
2026-08-27 09:00:48
5
q9ii9_
Q. :
وش سر حب الرجال للمعمول
2026-08-26 19:36:12
5
ath_209
aTHER. :
حتى المعلمين تغيرو ماعاد ياكلون فلافل وبيض مسلوق وتونه ويتاغرون في الحصه
2026-08-26 19:58:55
11
momo_yoyo4
Yoyo :
ماشاء الله ولكن الأفضل أن الدولاب ينمسح بمناديل مُبللة بعدها تنحط الأغراض👍🏻 أفضل وأنظف
2026-08-26 18:50:35
6
baek4xo
Maha :
السكريات ماتفيد لاتكثرون منها نصيحة غير انها فل زيوت مهدرجة
2026-08-27 11:46:56
0
sa892037
. :
افضل وظيفه المعلم مكانه اجتماعيه عمل مريح رواتب عاليه سكن سياره مرتاح طول العام ماشاء الله
2026-08-27 10:10:03
0
..tp02
Evi🤍😍 :
بدال ما تشترون هالأغراض اشتروا لكم اقلام صبوره ومساحه و اقلام حمراء للتصحيح
2026-08-27 09:51:46
2
qowr_
S :
اكثر وظيفه موظفينها عايشين حياه سعيده ورفاهيه ولا مسوؤليه ولا اي شي ياحظكم بس
2026-08-27 02:02:02
2
rr1.69
౨ৎ :
اجيب سناكاتي بنفسي حقت اسبوع ولانش بوكس معايا لان نصابي ٢٤ ومايسمح إني أفطر ف الدوام ولا اجلس ع مكتبي اساساً 💕 الله يكتب اجرنا
2026-08-27 01:39:18
4
To see more videos from user @brokalasmari, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những ngày, ta bất giác thấy tim mình nặng trĩu, như thể ai đó đặt một hòn đá lên lồng ngực. Không hẳn là một biến cố cụ thể, cũng chẳng rõ vì đâu… chỉ biết có một nỗi buồn không tên cứ lặng lẽ gõ cửa. Người trẻ hay giấu điều này bằng nụ cười, người trưởng thành che đi bằng bận rộn, còn người già lại cố quên bằng thói quen cũ kỹ. Nhưng “khổ” – dẫu được che đậy khéo léo đến đâu – vẫn là một dấu hiệu. Đó là lời nhắc rằng tâm ta đang mỏi mệt, và nó cần được lắng nghe. Trong đời sống, nhiều người coi khổ là kẻ thù, là điều phải gạt đi, phải chiến thắng. Nhưng thật ra, khổ chỉ là một tiếng chuông. Nó báo rằng ta đã đi quá lâu mà chưa dừng lại, đã ôm quá nhiều mà chưa biết buông, đã cố gắng nhiều đến mức quên mất mình cũng cần được dịu dàng. Cái khổ của một người, nhiều khi không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở việc chưa bao giờ học cách quay về lắng nghe chính mình. Ta thường chăm chú nghe người khác – nghe lời phán xét, nghe sự khen chê, nghe cả những tiếng ồn ảo trong đời sống hối hả. Nhưng lại ít khi ngồi xuống để nghe trái tim mình đang nói gì. Tâm con người cũng giống như một đứa trẻ, khi bị bỏ quên quá lâu, nó sẽ quấy khóc bằng nỗi khổ. Nó chỉ muốn được nhìn nhận, được vuốt ve, được thấu hiểu. Người xưa có dạy: “Khổ không phải để ghét bỏ, mà là để soi chiếu.” Nếu có thể dừng lại, nhìn sâu vào nỗi khổ, ta sẽ nhận ra: nó không hề đến để hạ gục, mà để dẫn lối. Một nỗi khổ vì cô đơn nhắc ta học cách kết nối chân thành hơn. Một nỗi khổ vì áp lực dạy ta buông bớt những gánh không thuộc về mình. Một nỗi khổ vì mất mát khiến ta biết trân trọng những gì còn lại. Và khi ta đủ can đảm ngồi xuống với khổ, lắng nghe nó bằng sự bình thản, ta sẽ thấy tâm mình dần trở nên trong trẻo. Hóa ra, điều ta cần không phải chạy trốn hay phủ nhận, mà là thừa nhận rằng: “Mình đang khổ, và điều đó cũng bình thường thôi.” Chính sự thành thật này mới là bước đầu tiên của chữa lành. Nỗi khổ vốn không ở lại mãi, nó chỉ như một vị khách ghé thăm. Nhưng cách ta đối đãi với vị khách ấy sẽ quyết định: khổ trở thành ngọn đèn soi sáng, hay biến thành xiềng xích giam hãm. Và đôi khi, điều chữa lành nhất không phải là một liều thuốc nào đó từ bên ngoài, mà là một lần ta đủ dũng cảm quay về, ngồi xuống, lắng nghe chính mình. Khổ không hề xấu. Nó chỉ là cách tâm nói rằng: “Đã đến lúc con nên dừng lại, uống một cốc nước, hít một hơi dài, và nhớ rằng con cũng xứng đáng được bình yên.” Khi ta hiểu ra điều đó, khổ chẳng còn là vết thương, mà trở thành người bạn thầm lặng, dạy ta sống chậm hơn, sâu hơn và thật với mình hơn. #đọc #tâmtrạng #sáchhay
Có những ngày, ta bất giác thấy tim mình nặng trĩu, như thể ai đó đặt một hòn đá lên lồng ngực. Không hẳn là một biến cố cụ thể, cũng chẳng rõ vì đâu… chỉ biết có một nỗi buồn không tên cứ lặng lẽ gõ cửa. Người trẻ hay giấu điều này bằng nụ cười, người trưởng thành che đi bằng bận rộn, còn người già lại cố quên bằng thói quen cũ kỹ. Nhưng “khổ” – dẫu được che đậy khéo léo đến đâu – vẫn là một dấu hiệu. Đó là lời nhắc rằng tâm ta đang mỏi mệt, và nó cần được lắng nghe. Trong đời sống, nhiều người coi khổ là kẻ thù, là điều phải gạt đi, phải chiến thắng. Nhưng thật ra, khổ chỉ là một tiếng chuông. Nó báo rằng ta đã đi quá lâu mà chưa dừng lại, đã ôm quá nhiều mà chưa biết buông, đã cố gắng nhiều đến mức quên mất mình cũng cần được dịu dàng. Cái khổ của một người, nhiều khi không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở việc chưa bao giờ học cách quay về lắng nghe chính mình. Ta thường chăm chú nghe người khác – nghe lời phán xét, nghe sự khen chê, nghe cả những tiếng ồn ảo trong đời sống hối hả. Nhưng lại ít khi ngồi xuống để nghe trái tim mình đang nói gì. Tâm con người cũng giống như một đứa trẻ, khi bị bỏ quên quá lâu, nó sẽ quấy khóc bằng nỗi khổ. Nó chỉ muốn được nhìn nhận, được vuốt ve, được thấu hiểu. Người xưa có dạy: “Khổ không phải để ghét bỏ, mà là để soi chiếu.” Nếu có thể dừng lại, nhìn sâu vào nỗi khổ, ta sẽ nhận ra: nó không hề đến để hạ gục, mà để dẫn lối. Một nỗi khổ vì cô đơn nhắc ta học cách kết nối chân thành hơn. Một nỗi khổ vì áp lực dạy ta buông bớt những gánh không thuộc về mình. Một nỗi khổ vì mất mát khiến ta biết trân trọng những gì còn lại. Và khi ta đủ can đảm ngồi xuống với khổ, lắng nghe nó bằng sự bình thản, ta sẽ thấy tâm mình dần trở nên trong trẻo. Hóa ra, điều ta cần không phải chạy trốn hay phủ nhận, mà là thừa nhận rằng: “Mình đang khổ, và điều đó cũng bình thường thôi.” Chính sự thành thật này mới là bước đầu tiên của chữa lành. Nỗi khổ vốn không ở lại mãi, nó chỉ như một vị khách ghé thăm. Nhưng cách ta đối đãi với vị khách ấy sẽ quyết định: khổ trở thành ngọn đèn soi sáng, hay biến thành xiềng xích giam hãm. Và đôi khi, điều chữa lành nhất không phải là một liều thuốc nào đó từ bên ngoài, mà là một lần ta đủ dũng cảm quay về, ngồi xuống, lắng nghe chính mình. Khổ không hề xấu. Nó chỉ là cách tâm nói rằng: “Đã đến lúc con nên dừng lại, uống một cốc nước, hít một hơi dài, và nhớ rằng con cũng xứng đáng được bình yên.” Khi ta hiểu ra điều đó, khổ chẳng còn là vết thương, mà trở thành người bạn thầm lặng, dạy ta sống chậm hơn, sâu hơn và thật với mình hơn. #đọc #tâmtrạng #sáchhay

About