ác mà còn khoe nữa...mình về nhà là nó mừng đầu tiên á
2026-08-29 08:31:27
1062
meo đb🤬 :
nam9 ác v tr, tội nu9 ghê
2026-08-30 05:23:18
174
🅻🅾🆁🅴🅼🥀 :
ê ngại dùm mấy đứa nói câu "audio đâu"
2026-08-29 12:54:00
199
Tuấn An :
ác mà còn khoe nữa mình về đến nhà là nó mừng đầu tiên đó
2026-08-30 13:22:38
10
D.D🪄💫🇫🇷 :
Ê nhỏ n9 hiền v má
2026-08-30 13:48:46
8
Mạnh Tiến :
Audio đâu
2026-08-30 03:45:52
9
Shattered In Silence.ᯓᡣ𐭩 :
nữ phụ cũng có nỗi khổ riêng mà bây
2026-08-30 04:04:43
32
gojo :
anan là mặt trời nhỏ Audio Lời Tạm Biệt Dưới Mưa”
Đêm ấy, trời mưa rất lớn. Hàn Dạ đứng trước cổng nhà Liễu Như Yên từ rất lâu, đến khi không còn đủ sức mới quỳ xuống. Cánh cửa chậm rãi mở ra, Liễu Như Yên bước đến, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người đàn ông trước mặt. “Anh đến đây làm gì?” Hàn Dạ khàn giọng đáp: “Anh chỉ muốn gặp em lần cuối.” Liễu Như Yên khẽ cười, nụ cười đầy chua xót: “Lần cuối sao? Ngày anh rời đi, em đã nghĩ đó mới là lần cuối.” Hàn Dạ cúi đầu: “Anh biết mình sai.” Cô lắc đầu: “Không, anh không sai… chỉ là anh đã chọn từ bỏ em.” Hàn Dạ nghẹn lời: “Nếu được quay lại, anh sẽ không buông tay em nữa.” Liễu Như Yên nhìn anh rất lâu rồi khẽ nói: “Tiếc là thời gian không quay lại được.” Cô quay người định rời đi thì Hàn Dạ gọi với theo: “Như Yên… em còn yêu anh không?” Cô dừng bước vài giây rồi mỉm cười trong nước mắt: “Em từng yêu anh nhiều lắm… nhưng tình yêu ấy đã chết vào ngày anh bỏ mặc em.” Nói xong, Liễu Như Yên bước vào nhà, cánh cửa từ từ khép lại. Hàn Dạ vẫn quỳ dưới cơn mưa, lặng lẽ nhìn bóng lưng cô biến mất. Đến lúc ấy anh mới hiểu, có những người đã mất… thì cả đời cũng không thể tìm lại được.
2026-08-30 10:53:32
6
dell qtam :
tội nu9 vãi bọn m ạ😭
2026-08-30 10:22:35
12
𝑩𝒂𝒅 𝑮𝒊𝒓𝒍 :
năm tôi 18 tuổi,...(mời tiếp)
2026-08-30 05:27:57
6
💗ʙᴀ̆́ᴄ★💗 :
audio của tôi đâu
2026-08-29 10:18:34
26
. :
xl tao bị dị ứng cua👍
2026-08-29 14:39:02
6
manhhai🌝 :
tôi trùng sinh thành nữ phụ độc ác
2026-08-29 15:29:43
6
văn lê bê đê dồ quả lê :
sao nữ chính lại bỏ nam chính v
2026-08-29 15:21:10
6
tờ ình :
năm chồng tôi nghèo nhất tôi ăn cua
2026-08-30 09:58:02
5
LiLy :
Đêm ấy, trời mưa rất lớn. Hàn Dạ đứng trước cổng nhà Liễu Như Yên từ rất lâu, đến khi không còn đủ sức mới quỳ xuống. Cánh cửa chậm rãi mở ra, Liễu Như Yên bước đến, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người đàn ông trước mặt. “Anh đến đây làm gì?” Hàn Dạ khàn giọng đáp: “Anh chỉ muốn gặp em lần cuối.” Liễu Như Yên khẽ cười, nụ cười đầy chua xót: “Lần cuối sao? Ngày anh rời đi, em đã nghĩ đó mới là lần cuối.” Hàn Dạ cúi đầu: “Anh biết mình sai.” Cô lắc đầu: “Không, anh không sai… chỉ là anh đã chọn từ bỏ em.” Hàn Dạ nghẹn lời: “Nếu được quay lại, anh sẽ không buông tay em nữa.” Liễu Như Yên nhìn anh rất lâu rồi khẽ nói: “Tiếc là thời gian không quay lại được.” Cô quay người định rời đi thì Hàn Dạ gọi với theo: “Như Yên… em còn yêu anh không?” Cô dừng bước vài giây rồi mỉm cười trong nước mắt: “Em từng yêu anh nhiều lắm… nhưng tình yêu ấy đã chết vào ngày anh bỏ mặc em.” Nói xong, Liễu Như Yên bước vào nhà, cánh cửa từ từ khép lại. Hàn Dạ vẫn quỳ dưới cơn mưa, lặng lẽ nhìn bóng lưng cô biến mất. Đến lúc ấy anh mới hiểu, có những người đã mất… thì cả đời cũng không thể tìm lại được.
2026-08-29 14:27:39
124
mducc💗 :
audio của t đâu🥰?
2026-08-29 06:45:58
8
🎣 Cần Thủ Vồ Đém🎣 :
ủa audio đâu
2026-08-29 03:44:58
38
Duc Quyy. :
Đêm ấy, trời mưa rất lớn. Hàn Dạ đứng trước cổng nhà Liễu Như Yên từ rất lâu, đến khi không còn đủ sức mới quỳ xuống. Cánh cửa chậm rãi mở ra, Liễu Như Yên bước đến, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người đàn ông trước mặt. “Anh đến đây làm gì?” Hàn Dạ khàn giọng đáp: “Anh chỉ muốn gặp em lần cuối.” Liễu Như Yên khẽ cười, nụ cười đầy chua xót: “Lần cuối sao? Ngày anh rời đi, em đã nghĩ đó mới là lần cuối.” Hàn Dạ cúi đầu: “Anh biết mình sai.” Cô lắc đầu: “Không, anh không sai… chỉ là anh đã chọn từ bỏ em.” Hàn Dạ nghẹn lời: “Nếu được quay lại, anh sẽ không buông tay em nữa.” Liễu Như Yên nhìn anh rất lâu rồi khẽ nói: “Tiếc là thời gian không quay lại được.” Cô quay người định rời đi thì Hàn Dạ gọi với theo: “Như Yên… em còn yêu anh không?” Cô dừng bước vài giây rồi mỉm cười trong nước mắt: “Em từng yêu anh nhiều lắm… nhưng tình yêu ấy đã chết vào ngày anh bỏ mặc em.” Nói xong, Liễu Như Yên bước vào nhà, cánh cửa từ từ khép lại. Hàn Dạ vẫn quỳ dưới cơn mưa, lặng lẽ nhìn bóng lưng cô biến mất. Đến lúc ấy anh mới hiểu, có những người đã mất… thì cả đời cũng không thể tìm lại được.
2026-08-30 04:30:26
72
Hàn Bối Tháp :
Đêm ấy, trời mưa rất lớn. Hàn Dạ đứng trước cổng nhà Liễu Như Yên từ rất lâu, đến khi không còn đủ sức mới quỳ xuống. Cánh cửa chậm rãi mở ra, Liễu Như Yên bước đến, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người đàn ông trước mặt. “Anh đến đây làm gì?” Hàn Dạ khàn giọng đáp: “Anh chỉ muốn gặp em lần cuối.” Liễu Như Yên khẽ cười, nụ cười đầy chua xót: “Lần cuối sao? Ngày anh rời đi, em đã nghĩ đó mới là lần cuối.” Hàn Dạ cúi đầu: “Anh biết mình sai.” Cô lắc đầu: “Không, anh không sai… chỉ là anh đã chọn từ bỏ em.” Hàn Dạ nghẹn lời: “Nếu được quay lại, anh sẽ không buông tay em nữa.” Liễu Như Yên nhìn anh rất lâu rồi khẽ nói: “Tiếc là thời gian không quay lại được.” Cô quay người định rời đi thì Hàn Dạ gọi với theo: “Như Yên… em còn yêu anh không?” Cô dừng bước vài giây rồi mỉm cười trong nước mắt: “Em từng yêu anh nhiều lắm… nhưng tình yêu ấy đã chết vào ngày anh bỏ mặc em.” Nói xong, Liễu Như Yên bước vào nhà, cánh cửa từ từ khép lại. Hàn Dạ vẫn quỳ dưới cơn mưa, lặng lẽ nhìn bóng lưng cô biến mất. Đến lúc ấy anh mới hiểu, có những người đã mất… thì cả đời cũng không thể tìm lại được.
2026-08-29 10:34:48
25
To see more videos from user @thy.g.ng.y, please go to the Tikwm
homepage.