@mi.nm.thin.chn: Tên mập ở bên cạnh lại bật cười khùng khục hai tiếng đầy quỷ dị. Muộn Du Bình liếc hắn một cái. Tên mập lập tức huýt sáo: “Ra ngoài dắt chó đi dạo.” Nói xong liền chạy biến ra ngoài, dáng vẻ vội vội vàng vàng, chẳng khác nào lửa cháy đến mông. Phòng khách rộng lớn thoáng chốc chỉ còn lại hai người chúng tôi. Không hiểu sao, tôi đột nhiên cảm thấy thấp thỏm bất an. Tôi mở lại một trang nhật ký, nhìn chằm chằm vào dòng chữ: “Tận xương tương tư, quân chẳng hay.” Tôi im lặng suy nghĩ một lúc, rồi hỏi Muộn Du Bình: “Tên mập có phải đang lừa tôi không?” Anh ta khẽ “ừ” một tiếng. “Anh không phải anh vợ của tôi mà là tộc trưởng Trương gia, đúng không?” “Đúng.” Tôi im lặng vài giây. “…Vậy chúng ta là quan hệ gì?” Nói ra câu này, tôi vốn tưởng trong lòng mình sẽ dấy lên một gợn sóng nào đó. Nhưng không ngờ tôi lại bình tĩnh đến lạ. Thật ra tôi cũng có thể đoán được phần nào. Cho dù mất trí nhớ, tôi cũng đâu phải đồ ngốc. Những gì Muộn Du Bình đối xử với tôi, những chi tiết nhỏ nhặt ấy không thể chỉ dùng vài câu dối trá là giải thích được. Tôi có thể không tin tên mập. Có thể không tin hai người thuộc cái tổ hợp đen sì hoa hòe kia. Con người theo bản năng sẽ không dễ dàng thay đổi. Mà sự tin tưởng của tôi dành cho Muộn Du Bình, dù đã mất trí nhớ, vẫn rõ ràng như vậy. Muộn Du Bình không trả lời ngay. Anh ta cụp mắt xuống, dường như đang suy nghĩ. “Cậu nghĩ là gì?” Anh ta nói như vậy. Tha thứ cho đầu óc đang hơi chập mạch của tôi, tôi buột miệng: “Cha?” Vừa nói xong, tôi tự mình ngây ra. Muộn Du Bình rõ ràng cũng sững người. Sau đó anh ta bật cười. Đó là một nụ cười rất nhẹ, mang theo chút bất đắc dĩ. Vốn dĩ đường nét gương mặt anh ta đã rất đẹp. Khi cười lên, chẳng khác nào băng tuyết trên đỉnh núi tan chảy dưới ánh mặt trời, từng giọt nước trượt xuống, phản chiếu ánh sáng rực rỡ đến chói mắt. Chỉ tiếc nụ cười ấy nhanh chóng biến mất. Nhưng vẻ mặt anh ta vẫn dịu đi. Anh ta đưa tay lật quyển nhật ký đến trang cuối cùng. Trên đó là một bài thơ. Nhìn nét chữ, cũng là chữ của tôi. Lúc nãy tôi đã bỏ qua, đến khi anh ta lật đến đây, tôi mới để ý. Tôi khẽ đọc thành tiếng. Hóa ra là một bài thơ ba mươi sáu câu. “Đem Trường Bạch kết thành dải lụa Buộc nhẹ bên hông người Từ nay nơi người tìm kiếm Cũng là nơi ta dõi theo Đem âm mưu dệt thành huân chương Cài bên ngực phải người Từ nay mỗi lần người ngoảnh lại Đều mang theo một lời chờ mong chân thành Đem bạch cốt phủ đầy hương thơm Rải trên con đường người đi Từ nay nơi người dừng chân Đều có hương thơm, có thơ và phương xa Đem lá rụng nghiền thành vụn nhỏ Tung chúng theo dáng hình người thương Từ nay mỗi lần người nhìn về chiều hoàng hôn Đều giấu trong đó một niềm hy vọng của ta Rắc bạc sương lên đầu cành Mong được cùng người nắm tay đi đến cuối đường Từ nay dáng người khi bạc đầu Chính là giấc mộng chân thành nhất của ta Mài sáng những vì sao vô tận Hái một ngôi đặt bên gối người Từ nay nơi người chìm vào giấc mộng Chính là phương hướng ta bước tới Vá lại những mảnh vỡ của chính mình Để đậu đỏ hóa thành trái tim đang đập Từ nay ta có một niềm hy vọng xa xỉ Là được nép bên gối người Viết những phiền muộn vào thơ Muốn kể người nghe nơi ta sẽ đi Nơi ấy không có người, cũng chẳng có hy vọng Chỉ còn lại những tưởng tượng vô tận Đặt hy vọng ở bên cạnh Nói người nghe điều mong mỏi sâu tận đáy lòng Bên bờ Tây Hồ, nơi Kim Thu Đoạn Kiều Ta muốn nắm tay người cùng đi qua những năm tháng đã qua” Không có một chữ nào viết “yêu”. Nhưng cả bài thơ lại tràn ngập tình yêu. Đọc xong, tôi mới phát hiện phần lạc khoản ghi năm 2011. Không có tên người viết. Chỉ có một chữ: “Buồn.” Tôi chỉ cần dùng ngón chân cũng đoán được là mình viết. Thời gian cách quá lâu, nét chữ rõ ràng đã khác với những trang trước. Trên giấy còn lưu lại những dấu vết rất nhỏ, giống như từng bị lau qua, xen lẫn những vệt máu và vết nước đã khô. Tôi không biết tương lai mình đã ở trong hoàn cảnh thế nào mới có thể viết ra một bài thơ tình sâu sắc đến mức này. Dù trong lòng đã biết câu trả lời, tôi vẫn không nhịn được hỏi: “Là tôi viết?” Muộn Du Bình nghiêng đầu nhìn tôi. (Tiếp cmt) #binhta #ngota #truongkhoilinh #dammy #fanfic
Chinnie
Region: VN
Thursday 27 August 2026 16:25:49 GMT
Music
Download
Comments
Chinnie :
Cmt2: Tôi nghiêm khắc từ chối.
Thế là anh ta đổi thành nửa xách nửa dìu, đưa tôi về phòng trước, sau đó đi vào phòng tắm xả nước ấm.
Tôi nằm trên giường, đầu vẫn choáng váng, lại đau âm ỉ hồi lâu. Cơn buồn ngủ chẳng biết từ đâu ập tới.
Tôi còn cố gắng chống đỡ, nghĩ bụng phải tắm rửa một cái đã.
Nhưng cơn buồn ngủ đến quá nhanh.
Xem nhật ký cả buổi chiều quả thật rất hao sức, nhất là những nội dung kia còn tiêu tốn tinh thần hơn cả thể lực.
Vì vậy, giữa tiếng nước ào ào trong phòng tắm, tôi cứ thế ngủ thiếp đi.
Và lại nằm mơ.
Trong mơ là những dãy tuyết sơn trải dài bất tận. Ánh nắng ban mai phủ lên đỉnh núi một lớp ánh vàng rực rỡ, tựa như cả ngọn núi được dát bằng vàng.
Một bóng người mảnh khảnh đứng ở đó.
Gió cuốn theo tuyết trắng, thổi tung mái tóc anh.
Tôi đứng cách anh khá xa, cố sức bước về phía trước.
Nhưng phong tuyết đột nhiên trở nên dữ dội, từng hạt tuyết chẳng khác nào dao cứa vào mặt. Mỗi bước chân đều nặng trĩu như đeo ngàn cân, khó khăn đến mức gần như không thể tiến thêm.
2026-08-27 16:26:25
8
Góc của Ren :
fic mới đi bà! nhớ quáaa
2026-09-02 17:53:53
0
🧂🦐 :
đăng cx mở ra đọc
2026-08-28 00:37:07
0
✦𝓢𝓸︵𝓝𝓱𝓲𝓮𝓷✦ :
hay quá hai oi
2026-08-27 17:18:11
1
Chinnie :
Cmt3: Anh vẫn đứng đó.
Chưa từng bước đi.
Tôi há miệng muốn gọi anh.
Nhưng vừa mở miệng, gió tuyết đã tràn vào, khiến tôi chẳng thể phát ra âm thanh.
Anh tên gì?
Tên gì?
Tôi đưa tay ra, cố gắng muốn bắt lấy thứ gì đó.
Bóng người kia chậm rãi quay đầu lại.
Đôi mắt sâu thẳm như một giếng cổ không đáy.
Ánh mặt trời phía sau anh phủ lên người một tầng viền vàng, thần thánh đến mức khiến người ta không dám xâm phạm.
Tôi nói:
“Anh chờ tôi với…”
Anh chỉ mỉm cười.
Cảnh tượng đột nhiên thay đổi.
Trước mắt tôi xuất hiện một cánh cửa đồng khổng lồ.
Anh đứng giữa một đội âm binh mặc áo giáp.
Anh mỉm cười nói:
“Gặp lại sau.”
Rồi xoay người, không chút lưu luyến, đi theo đội ngũ âm binh.
Cho đến khi cánh cửa đồng khổng lồ chậm rãi khép lại.
Anh tên gì?
Tôi bất lực ngã vào bóng tối.
Trước mắt lại chỉ còn tuyết trắng phủ kín.
Trong khoảnh khắc rơi vào hư vô, vô số hình ảnh đồng loạt hiện lên trong đầu. Có một cái tên mắc nghẹn nơi cổ họng, thế nào cũng không thể gọi thành tiếng.
Tôi muốn gặp anh.
Tôi nhớ anh.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị tuyết trắng nuốt chửng, tôi nhìn thấy một bóng người từ trên trời lao xuống.
Từ độ cao ba mươi mét.
Tôi nhìn rõ gương mặt ấy.
2026-08-27 16:26:41
7
Chinnie :
Sốp đổi đt mất mấy bản nháp nên phải dịch lại nên hơi lâu😭
2026-08-27 16:27:52
4
Chinnie :
Cmt 1: Đôi mắt anh ta sáng lên, phản chiếu ánh đèn ấm áp trong phòng.
Anh ta khẽ gật đầu. Không sai. Bài thơ tình nghe sến rợn người này…Thật sự là tôi viết.
Tôi đưa tay chạm nhẹ lên những nét chữ, tim đập thình thịch.
“Vậy tại sao anh lại thay tôi trấn thủ Thanh Đồng Môn mười năm?”
Muộn Du Bình lại im lặng.
Tôi truy hỏi một lúc, anh ta chỉ nói:
“Cậu sẽ nhớ lại.”
Sau đó lại trở về dáng vẻ lạnh nhạt, thoát tục, chẳng vương chút khói lửa nhân gian như trước.
Tôi cũng chẳng thể hỏi thêm được gì.
Thân thể tôi bây giờ là thân thể của một người hơn mười năm sau, yếu ớt đến mức chẳng chịu nổi gió sương.
Nhưng tâm trí…Lại vẫn là Ngô Tà của hơn hai mươi tuổi, người chưa từng trải qua tất cả những chuyện ấy.
Xem quyển nhật ký, tôi cứ có cảm giác như đang đọc câu chuyện của một người khác. Chỉ là nhân vật chính trong câu chuyện ấy, cuối cùng lại trở thành chính tôi.
Hơn nữa, dường như tôi cũng chẳng hề bài xích những ký ức ấy. Cảm giác này rất kỳ quái.
Mà càng kỳ quái, tôi lại càng muốn khôi phục ký ức.
Người tôi nhớp nháp mồ hôi, liền muốn đi tắm. Tôi uyển chuyển đề cập với Muộn Du Bình một chút, anh ta lập tức nói được, rồi xách tôi lên lầu.
Nhìn tư thế ban đầu của anh ta, rõ ràng là định bế tôi.
2026-08-27 16:26:12
5
Chinnie :
Cmt 4: Anh tên gì?
Một tiếng gọi khàn khàn, đầy gấp gáp bật ra khỏi cổ họng tôi:
“Trương Khởi Linh!”
Tôi mở mắt.
Trước mắt là một phòng tắm đầy hơi nước.
Tiếng nước vẫn ào ào không ngừng.
Tôi đang ngâm mình trong nước ấm, kinh ngạc nhìn người trước mặt.
Vẫn là gương mặt ấy.
Vẫn là đôi mắt bình tĩnh đến chẳng chút gợn sóng ấy.
Tôi lau nước trên mặt, chửi một câu:
“Đệch mẹ.”
Sau đó túm lấy cổ áo Muộn Du Bình, kéo anh xuống rồi hôn lên.
…
Sau đó thì cơn sốt cũng lui, còn eo tôi thì phế luôn.
Còn chuyện tên mập lừa tôi về tuổi tác, xét thấy hắn cũng chẳng có ác ý gì nên tôi không tính toán nữa.
Có điều hắn đúng là hơi béo thật.
Có thể giảm cân được rồi.
Tôi cũng nhớ ra tại sao Muộn Du Bình lại nói với tôi câu “Xin lỗi” ấy.
Khoảng thời gian trước, thời tiết đột nhiên trở lạnh, chúng tôi đi Lưu Sơn. Kết quả trong núi nguyên thủy… hơi quá đà một chút.
Anh ta hành tôi hơi thảm.
Mà ban đêm trong núi lại lạnh đến mức đáng sợ. Sau khi trở về, tôi liền bị cảm nặng. Chưa đầy ba ngày, sốt cao đã kéo dài không dứt, cuối cùng đốt đến mức tạm thời mất trí nhớ.
Đêm hôm đó cũng chẳng xảy ra chuyện gì đặc biệt.
Chỉ là Muộn Du Bình cầm quyển nhật ký, hỏi tôi bài thơ tình kia được viết từ khi nào.
Tôi lập tức đỏ cả mặt.
Thật ra, khoảng thời gian ấy là những ngày tháng khó khăn nhất đối với tôi.
Tất cả những người bên cạnh tôi lần lượt rời đi.
Tôi vừa mới bị người ta chém.
Mang theo máu, nước mắt, sự không cam lòng cùng nỗi nhớ đến khắc cốt ghi tâm, tôi đã viết ra những câu thơ ấy.
Muộn Du Bình nghe xong chẳng nói gì.
Chỉ đưa tay vuốt nhẹ tóc tôi, bảo tôi tiếp tục ngủ.
May mà tôi vẫn nhớ
2026-08-27 16:26:58
11
To see more videos from user @mi.nm.thin.chn, please go to the Tikwm
homepage.