loc lu xi☆ :
Một giáo sư tâm thần học muốn kiểm tra xem ba bệnh nhân của mình đã hồi phục hay chưa. Ông dẫn họ đến trước một bức tường trắng, rút phấn vẽ một cánh cửa lên đó rồi bảo Cánh cửa dẫn ra ngoài tự do đấy Ai mở được thì có thể về nhà Bệnh nhân thứ nhất háo hức chạy ngay lại, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào bức tường. Đẩy mãi không được, anh ta chán nản bỏ cuộc.Bệnh nhân thứ hai thấy vậy liền lao vào, lấy vai tông cật lực, thậm chí lấy chân đạp mạnh vào cánh cửa vẽ bằng phấn. Bức tường vẫn trơ trơ, anh ta ôm vai khóc mếu máo.Nhìn sang bệnh nhân thứ ba, giáo sư thấy anh ta đứng một góc, vừa nhìn hai người kia vừa cười ngặt nghẽo, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Giáo sư mừng thầm trong bụng ồ, anh chàng này nhận thức được rồi Anh ta biết đó là cánh cửa giả nên mới cười.Giáo sư bước đến gần, vỗ vai anh ta và dịu dàng hỏi Sao em lại cười các bạn Em biết điều bí mật gì à Anh bệnh nhân thứ ba ghé sát tai giáo sư, nói nhỏ với giọng đầy bí hiểm Em cười vì hai thằng đó ngốc quá thầy ơi Tụi nó có tông đến tết cũng không mở được đâu Giáo sư mỉm cười gật đầu khích lệ Đúng thế Thế tại sao lại không mở được hả em Anh bệnh nhân nháy mắt ra hiệu, rút từ trong túi quần ra một vật rồi thì thầm Vì cái chìa khóa em đang cầm ở đây cơ mà Tụi nó không có chìa khóa thì mở bằng niềm tin à.
2026-08-28 16:23:39