@raka.fly: peak #sundaybest #chapter2 #xyzbca#fyp#fortnite

ܔܛܔ
ܔܛܔ
Open In TikTok:
Region: ID
Friday 28 August 2026 04:22:37 GMT
1392
57
2
3

Music

Download

Comments

siapa.ge605
Krizz`★💫 :
doksli jirr
2026-08-28 05:44:31
0
To see more videos from user @raka.fly, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thuận cảnh không sinh hư, nghịch cảnh không sinh hận. Nghe chỉ vài chữ, nhưng có lẽ phải mất gần một đời người mới học được. Bởi bản chất của một người thường không lộ rõ trong những ngày bình thường. Nó hiện ra rõ nhất khi cuộc đời đưa ta đến hai nơi: một là đỉnh cao, hai là vực sâu. Khi chưa có gì, khiêm tốn đôi khi là điều bắt buộc. Nhưng đến lúc có tiền bạc, địa vị, được tung hô và kính nể mà vẫn biết cúi đầu, vẫn nhớ người từng giúp mình, vẫn tử tế với những người chẳng mang lại lợi ích gì cho mình — đó mới là tu dưỡng. Thành công không nhất thiết làm một người thay đổi. Nó chỉ dễ dàng phóng đại những gì vốn có trong lòng họ. Nội tâm đủ lớn, càng thành công càng khiêm nhường. Nội tâm nhỏ bé, chỉ cần hơn người một chút đã dễ sinh kiêu ngạo. Nghịch cảnh cũng vậy. Có người sau một lần bị phản bội liền mất niềm tin vào tất cả. Sau một lần thất bại liền mang theo oán hận nhiều năm. Họ trách người, trách đời, trách số phận, cuối cùng biến một vết thương thành chiếc lồng nhốt chính mình. Nhưng người có nội lực cũng biết đau, biết khóc, biết tuyệt vọng. Chỉ khác một điều: họ không chọn sống mãi trong nỗi đau ấy. Thay vì hỏi: “Tại sao chuyện này lại xảy đến với mình?”, họ học cách hỏi: “Chuyện này muốn dạy mình điều gì?” Bởi oán hận không thể thay đổi chuyện đã xảy ra. Nó chỉ khiến quá khứ tiếp tục có quyền làm tổn thương hiện tại. Rồi đi qua đủ thăng trầm, ta sẽ hiểu: thuận cảnh hay nghịch cảnh đều chỉ là khách qua đường. Hôm nay đứng trên cao, ngày mai có thể bắt đầu lại từ con số không. Hôm nay đang ở đáy vực, vài năm sau có thể đã sống một cuộc đời hoàn toàn khác. Nếu tâm mình cũng lên xuống theo hoàn cảnh, cả đời sẽ giống chiếc lá trôi giữa dòng. Được khen thì vui quá mức, bị chê lại suy sụp. Thành công thì cho rằng mình hơn người, thất bại lại nghĩ bản thân chẳng còn giá trị. Người mạnh mẽ thật sự không sống như vậy. Được thì biết ơn. Mất thì học hỏi. Thành thì khiêm nhường. Bại thì bình tĩnh. Họ vui khi thành công nhưng không để thành công định nghĩa mình. Họ buồn khi thất bại nhưng không để thất bại quyết định phần đời còn lại. Cuộc đời nhất định sẽ có ngày rực rỡ, cũng sẽ có những đoạn tối tăm. Điều quan trọng không phải bạn từng đứng cao đến đâu hay ngã đau thế nào, mà là sau tất cả, bạn còn giữ được gì trong lòng mình. Đừng để đủ đầy làm mất đi sự tử tế. Đừng để mất mát biến mình thành người cay nghiệt. Đừng vì vài lời tung hô mà quên mình từng là ai, cũng đừng vì vài lời coi thường mà nghi ngờ giá trị của chính mình. Một đời đáng quý nhất chính là: khi có tất cả vẫn biết cúi đầu, khi chẳng còn gì vẫn không oán hận; đi qua nhân tình ấm lạnh mà lòng vẫn thiện, trải đủ thăng trầm mà tâm vẫn an. Đó mới là nội lực của một người thực sự trưởng thành.
Thuận cảnh không sinh hư, nghịch cảnh không sinh hận. Nghe chỉ vài chữ, nhưng có lẽ phải mất gần một đời người mới học được. Bởi bản chất của một người thường không lộ rõ trong những ngày bình thường. Nó hiện ra rõ nhất khi cuộc đời đưa ta đến hai nơi: một là đỉnh cao, hai là vực sâu. Khi chưa có gì, khiêm tốn đôi khi là điều bắt buộc. Nhưng đến lúc có tiền bạc, địa vị, được tung hô và kính nể mà vẫn biết cúi đầu, vẫn nhớ người từng giúp mình, vẫn tử tế với những người chẳng mang lại lợi ích gì cho mình — đó mới là tu dưỡng. Thành công không nhất thiết làm một người thay đổi. Nó chỉ dễ dàng phóng đại những gì vốn có trong lòng họ. Nội tâm đủ lớn, càng thành công càng khiêm nhường. Nội tâm nhỏ bé, chỉ cần hơn người một chút đã dễ sinh kiêu ngạo. Nghịch cảnh cũng vậy. Có người sau một lần bị phản bội liền mất niềm tin vào tất cả. Sau một lần thất bại liền mang theo oán hận nhiều năm. Họ trách người, trách đời, trách số phận, cuối cùng biến một vết thương thành chiếc lồng nhốt chính mình. Nhưng người có nội lực cũng biết đau, biết khóc, biết tuyệt vọng. Chỉ khác một điều: họ không chọn sống mãi trong nỗi đau ấy. Thay vì hỏi: “Tại sao chuyện này lại xảy đến với mình?”, họ học cách hỏi: “Chuyện này muốn dạy mình điều gì?” Bởi oán hận không thể thay đổi chuyện đã xảy ra. Nó chỉ khiến quá khứ tiếp tục có quyền làm tổn thương hiện tại. Rồi đi qua đủ thăng trầm, ta sẽ hiểu: thuận cảnh hay nghịch cảnh đều chỉ là khách qua đường. Hôm nay đứng trên cao, ngày mai có thể bắt đầu lại từ con số không. Hôm nay đang ở đáy vực, vài năm sau có thể đã sống một cuộc đời hoàn toàn khác. Nếu tâm mình cũng lên xuống theo hoàn cảnh, cả đời sẽ giống chiếc lá trôi giữa dòng. Được khen thì vui quá mức, bị chê lại suy sụp. Thành công thì cho rằng mình hơn người, thất bại lại nghĩ bản thân chẳng còn giá trị. Người mạnh mẽ thật sự không sống như vậy. Được thì biết ơn. Mất thì học hỏi. Thành thì khiêm nhường. Bại thì bình tĩnh. Họ vui khi thành công nhưng không để thành công định nghĩa mình. Họ buồn khi thất bại nhưng không để thất bại quyết định phần đời còn lại. Cuộc đời nhất định sẽ có ngày rực rỡ, cũng sẽ có những đoạn tối tăm. Điều quan trọng không phải bạn từng đứng cao đến đâu hay ngã đau thế nào, mà là sau tất cả, bạn còn giữ được gì trong lòng mình. Đừng để đủ đầy làm mất đi sự tử tế. Đừng để mất mát biến mình thành người cay nghiệt. Đừng vì vài lời tung hô mà quên mình từng là ai, cũng đừng vì vài lời coi thường mà nghi ngờ giá trị của chính mình. Một đời đáng quý nhất chính là: khi có tất cả vẫn biết cúi đầu, khi chẳng còn gì vẫn không oán hận; đi qua nhân tình ấm lạnh mà lòng vẫn thiện, trải đủ thăng trầm mà tâm vẫn an. Đó mới là nội lực của một người thực sự trưởng thành.

About