@mhmod_aldripy_albarasee: #عبدالله_بوحليقه #مرسكاوي_ليبي #العازف_محمود_الدريبي #اغاني_ليبية #مجرد________ذووووووق🎶🎵💞

العازف محمود الدريبي البرعصي
العازف محمود الدريبي البرعصي
Open In TikTok:
Region: LY
Friday 28 August 2026 23:17:55 GMT
7548
495
9
33

Music

Download

Comments

as_ar21
عصومي الدرسي :
نطربت معاكم يعلم الله ف الحفله هذي ❤️
2026-08-29 02:33:44
2
user53606253100106
المدهم الخزعلي :
عبودي فنان والله
2026-08-29 02:00:33
1
abdallh_423
عبداللـه الحاسي`☕️♾️ :
الفنانين❤️❤️❤️
2026-08-28 23:46:20
1
userhu8l133bzw
سيف بوخليل :
🔥🔥🔥🔥🔥
2026-08-29 01:23:40
1
xhusw2
لطفي ابو فليجة :
🥰
2026-08-29 11:09:13
1
aligadoor00
علي ابريدان البرعصي :
🥰🥰🥰
2026-08-29 00:21:06
1
aaasaa650
علي الخزعلي 🇱🇾🦅 :
🥰🥰🥰🥰
2026-08-29 00:20:50
1
i_l.ki
ابو جابر ال عشيبي 🦅🦅 :
❤️❤️❤️
2026-08-28 23:34:27
1
a_l_d_r_s_e_y
فارس بودنفيل⭐⚓ :
🖤🖤🖤🔥🔥🔥
2026-08-30 14:57:36
1
To see more videos from user @mhmod_aldripy_albarasee, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Giữa Vạn Quân, Ta Tìm Thấy Người Chiến sự kết thúc. Không Nhi trở về trong một buổi chiều phủ đầy khói bụi. Áo giáp còn vương máu, thanh kiếm bên hông chưa kịp tháo xuống. Trong tay hắn là một hộp bánh nhỏ. Hắn đã mua nó trên đường trở về. Vương gia thích món này. Hắn còn nghĩ, lần này nhất định phải tự tay đưa cho người. “Vương gia…” Chỉ cần nghĩ đến hai chữ ấy, khóe môi Không Nhi đã bất giác cong lên. Nhưng khi doanh trại hiện ra trước mắt, nụ cười ấy dần biến mất. Trước cổng là hàng dài thi thể các tướng sĩ. Không Nhi khựng lại. “Đã xảy ra chuyện gì?” Không ai dám trả lời. Hắn bước xuống ngựa. Từng thi thể được phủ bằng một lớp bùn đất  Hắn đi qua từng người. Một người. Hai người. Ba người… Không Nhi vẫn không nhìn thấy Vương gia. Hắn bắt đầu hoảng loạn. “Vương gia đâu?” Không ai đáp. “Ta hỏi… Vương gia đâu?!” Hắn chạy về phía những thi thể phía cuối. Rồi hắn nhìn thấy một y phục trắng  Trên cổ tay là chiếc vòng mà chính Không Nhi từng tặng cho người. Hắn đứng chết lặng. Chiếc hộp bánh trong tay rơi xuống đất. “Không…” Không Nhi bước từng bước đến gần. Hắn quỳ xuống. Hai tay run rẩy kéo Vương Gia ra từ đống bùn lầy  Khuôn mặt Vương gia hiện ra. Là người. Thật sự là người. Chỉ là đôi mắt từng nhìn hắn dịu dàng ấy đã nhắm lại mãi mãi. Trên người Vương gia đầy những vết thương. Không Nhi nhìn mà không thở nổi. “Vương gia…” Hắn đưa tay chạm vào gương mặt người. Lạnh ngắt. “Người đang ngủ sao?” Không có tiếng trả lời. “Ta về rồi.” Hắn cố nở một nụ cười. “Ta mang bánh về cho người này.” Không Nhi mở hộp bánh, lấy một miếng đặt bên cạnh Vương gia. “Người không phải thích ăn sao?” Giọng hắn run lên. “Dậy đi…” “Ta đút cho người.” Vẫn im lặng. Không Nhi cúi đầu. Vai hắn bắt đầu run dữ dội. “Người đã nói sẽ chờ ta…” “Người đã nói ta đánh trận trở về…” “Người sẽ ở đây.” Nước mắt rơi xuống gương mặt Vương gia. “Vậy tại sao…” “Ta trở về rồi…” “Người lại không còn nữa?” Không Nhi ôm lấy thi thể lạnh giá ấy vào lòng. Lần đầu tiên hắn khóc như một đứa trẻ. “Vương gia…” “Ta tìm thấy người rồi.” Hắn siết chặt vòng tay. “Nhưng sao người lại lạnh như vậy?” “Ta đưa người về nhé…” “Chúng ta về nhà.” Không ai dám bước tới ngăn hắn. Không Nhi cứ ôm Vương gia như thế giữa hàng trăm thi thể của các tướng sĩ. Giữa chiến trường đầy máu và tuyết lạnh. Hắn tìm thấy người mình yêu nhất. Nhưng cũng chính khoảnh khắc ấy… Hắn hiểu rằng từ nay về sau, dù hắn có đi đến tận cùng trời đất… Vương gia cũng sẽ không bao giờ trở về bên hắn nữa. Hộp bánh nằm bên cạnh. Miếng bánh cuối cùng dành cho Vương gia vẫn còn nguyên. Không Nhi nhìn nó rất lâu rồi khẽ nói: “Ta mang bánh về rồi…” “Chỉ tiếc…” “Người không còn ăn được nữa. nguồn video“徐智胜他很帅”#ngotangdaobat #vuonggia #tônđôthống #khongnhi
Giữa Vạn Quân, Ta Tìm Thấy Người Chiến sự kết thúc. Không Nhi trở về trong một buổi chiều phủ đầy khói bụi. Áo giáp còn vương máu, thanh kiếm bên hông chưa kịp tháo xuống. Trong tay hắn là một hộp bánh nhỏ. Hắn đã mua nó trên đường trở về. Vương gia thích món này. Hắn còn nghĩ, lần này nhất định phải tự tay đưa cho người. “Vương gia…” Chỉ cần nghĩ đến hai chữ ấy, khóe môi Không Nhi đã bất giác cong lên. Nhưng khi doanh trại hiện ra trước mắt, nụ cười ấy dần biến mất. Trước cổng là hàng dài thi thể các tướng sĩ. Không Nhi khựng lại. “Đã xảy ra chuyện gì?” Không ai dám trả lời. Hắn bước xuống ngựa. Từng thi thể được phủ bằng một lớp bùn đất Hắn đi qua từng người. Một người. Hai người. Ba người… Không Nhi vẫn không nhìn thấy Vương gia. Hắn bắt đầu hoảng loạn. “Vương gia đâu?” Không ai đáp. “Ta hỏi… Vương gia đâu?!” Hắn chạy về phía những thi thể phía cuối. Rồi hắn nhìn thấy một y phục trắng Trên cổ tay là chiếc vòng mà chính Không Nhi từng tặng cho người. Hắn đứng chết lặng. Chiếc hộp bánh trong tay rơi xuống đất. “Không…” Không Nhi bước từng bước đến gần. Hắn quỳ xuống. Hai tay run rẩy kéo Vương Gia ra từ đống bùn lầy Khuôn mặt Vương gia hiện ra. Là người. Thật sự là người. Chỉ là đôi mắt từng nhìn hắn dịu dàng ấy đã nhắm lại mãi mãi. Trên người Vương gia đầy những vết thương. Không Nhi nhìn mà không thở nổi. “Vương gia…” Hắn đưa tay chạm vào gương mặt người. Lạnh ngắt. “Người đang ngủ sao?” Không có tiếng trả lời. “Ta về rồi.” Hắn cố nở một nụ cười. “Ta mang bánh về cho người này.” Không Nhi mở hộp bánh, lấy một miếng đặt bên cạnh Vương gia. “Người không phải thích ăn sao?” Giọng hắn run lên. “Dậy đi…” “Ta đút cho người.” Vẫn im lặng. Không Nhi cúi đầu. Vai hắn bắt đầu run dữ dội. “Người đã nói sẽ chờ ta…” “Người đã nói ta đánh trận trở về…” “Người sẽ ở đây.” Nước mắt rơi xuống gương mặt Vương gia. “Vậy tại sao…” “Ta trở về rồi…” “Người lại không còn nữa?” Không Nhi ôm lấy thi thể lạnh giá ấy vào lòng. Lần đầu tiên hắn khóc như một đứa trẻ. “Vương gia…” “Ta tìm thấy người rồi.” Hắn siết chặt vòng tay. “Nhưng sao người lại lạnh như vậy?” “Ta đưa người về nhé…” “Chúng ta về nhà.” Không ai dám bước tới ngăn hắn. Không Nhi cứ ôm Vương gia như thế giữa hàng trăm thi thể của các tướng sĩ. Giữa chiến trường đầy máu và tuyết lạnh. Hắn tìm thấy người mình yêu nhất. Nhưng cũng chính khoảnh khắc ấy… Hắn hiểu rằng từ nay về sau, dù hắn có đi đến tận cùng trời đất… Vương gia cũng sẽ không bao giờ trở về bên hắn nữa. Hộp bánh nằm bên cạnh. Miếng bánh cuối cùng dành cho Vương gia vẫn còn nguyên. Không Nhi nhìn nó rất lâu rồi khẽ nói: “Ta mang bánh về rồi…” “Chỉ tiếc…” “Người không còn ăn được nữa. nguồn video“徐智胜他很帅”#ngotangdaobat #vuonggia #tônđôthống #khongnhi

About