uhmmm :
Tôi đã từng nghĩ sự bao dung của mình có thể cảm hóa được một người, nên mới đánh đổi cả lòng tự trọng để tha thứ cho kẻ đã từng cắm sừng mình. Lúc đó, tôi dùng tất cả sự dũng cảm của một người con gái để tin vào lời hứa, tin rằng tình yêu của mình đủ lớn để họ biết sai mà quay đầu. Nhưng hóa ra tôi đã lầm, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, 'ngựa quen đường cũ' thì làm sao biết trân trọng hai chữ cơ hội. Khi người ta đã mang cái tật phản bội trong máu, thì sự tha thứ của mình chỉ giống như một tấm vé miễn phí để họ tiếp tục dẫm đạp lên niềm tin của mình lần thứ hai, thứ ba. Thương bản thân đã từng vì yêu mà dốc cạn lòng bao dung, để rồi nhận lại chỉ là sự trơ trẽn không hề thay đổi. Tôi nhận ra mình không sai khi đã sống trọn tình trọn nghĩa, lỗi là do họ không xứng đáng với một tình yêu cao thượng đến thế. Gom đủ thất vọng rồi, tôi chọn cách thu hồi lại sự vị tha, không phải vì hận thù, mà là để tha thứ cho bản thân vì đã để mình chịu khổ quá nhiều. Từ nay về sau, sự tử tế của tôi sẽ chỉ dành cho người xứng đáng, còn kẻ phản bội, xin nhường lại cho thiên hạ!
2026-09-15 05:48:26