@citroden: Твой высокий твой высокий шанс... #musordrop #мусордроп #ремикс #mashup #мэшап

CITROGEN
CITROGEN
Open In TikTok:
Region: US
Saturday 29 August 2026 15:06:54 GMT
158909
17828
300
9459

Music

Download

Comments

sborkacompa
kotenok :
как он заработал
2026-08-29 16:24:55
1253
loanclip67
loannvosgien :
bro i dont speak telegram language but i hear MUSOR DROP
2026-08-29 19:22:30
4
fluryy.fluryy
ЧУБАКА :
musop drop
2026-08-29 22:31:54
0
burmaldaki67
Изжалости :
Как же спецназовцы кайфово танцуют
2026-08-29 15:12:41
223
ddd756296
ddD :
ну наконец без "коч"
2026-08-29 16:35:00
148
zominat42
Zominatik burmaldatik⁴² :
имба
2026-08-29 15:10:52
293
safgery
SAFGERY :
2026-08-29 20:03:29
12
bassstroy
BASSLINE :
залетиит
2026-08-29 15:12:07
19
serbov_ich
ⳝ𐔖ρυᥴ ᥱ᥈ьцυⲏ :
Как Же Они Чувствуют
2026-08-29 16:08:28
17
funwin14
fun win🍏 :
Мне сказали удалить последнее видео, стоит?
2026-08-29 22:23:10
2
yattoporo
Чикенбургер :
Кавер на кавер
2026-08-29 20:07:44
6
yamechn1k2
Yam1 :
Надеюсь залетит эта имба❤️
2026-08-29 16:03:54
6
yakuzadead
Yakuza :
Хотел апргейдить скины но не знаю где😞
2026-08-30 01:53:13
0
urdex.scoor
нищий сава#китаец :
Новая песня соседу по парте🥰🥰
2026-08-29 22:49:53
0
myroslava_ykp
myroslava_ykp :
" не догонишь не поймаешь не найдешь "
2026-08-30 01:50:12
1
To see more videos from user @citroden, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tôi phát hiện 20 triệu trong ngăn tủ đã biến mất vào một buổi tối. Tôi không cần hỏi cũng biết ai lấy. Con trai tôi. Nó 17 tuổi. Mấy tháng gần đây, nó bắt đầu tụ tập với một nhóm bạn mới. Đi học về muộn hơn, ít nói chuyện với bố mẹ hơn. Có hôm tôi hỏi, nó chỉ đáp cụt lủn: “Con lớn rồi, bố đừng quản con nữa.” Tối hôm mất tiền, nó về nhà rất muộn. Tôi nhìn thấy đôi giày mới dưới chân nó. Tôi biết. Nhưng tôi không hỏi một câu. Vợ tôi phát hiện mất tiền, cuống lên tìm khắp nhà. Tôi kéo bà ấy vào phòng rồi nói nhỏ: “Đừng hỏi nó. Cứ coi như mình chưa biết.” Bà ấy nhìn tôi: “20 triệu chứ có phải 20 nghìn đâu ông.” Tôi chỉ nói: “Tiền mất còn kiếm lại được. Nhưng nếu hôm nay mình dồn nó vào góc, có khi mình mất luôn một đứa con.” Ba ngày sau, tôi cố tình để trên bàn một phong bì. Bên trong không có tiền. Chỉ có một mảnh giấy tôi viết: “Bố không biết con đang gặp chuyện gì. Nhưng nếu có ngày con làm sai một việc mà không biết quay về thế nào… thì cứ quay về nhà. Bố mẹ có thể buồn vì việc con làm, nhưng sẽ không bao giờ bỏ con.” Tôi không nhắc đến 20 triệu. Tối hôm đó, tôi nghe tiếng cửa phòng mình mở rất khẽ. Sáng hôm sau, trên bàn có một chiếc phong bì. Bên trong là 7 triệu đồng. Và một mảnh giấy nguệch ngoạc: “Con xin lỗi bố. Con đã tiêu mất một phần. Con sẽ đi làm để trả lại hết. Con biết bố biết từ đầu.” Tôi cầm mảnh giấy mà tay run lên. Tôi sang phòng con. Nó đang ngồi ở mép giường, cúi gằm mặt. Vừa nhìn thấy tôi, nó bật khóc: “Bố đánh con đi…” Tôi không đánh. Tôi chỉ ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, thằng con trai đã cao gần bằng bố khóc như một đứa trẻ. Tôi nói: “Bố không cần 20 triệu. Bố chỉ cần con hiểu rằng một lần làm sai không biến con thành người xấu. Nhưng biết mình sai mà không quay đầu… mới là điều đáng sợ.” Sau đó, con tôi đi làm thêm. Mỗi tháng nó đưa tôi một ít. Đến ngày trả đủ số tiền còn thiếu, tôi lấy toàn bộ số tiền nó đã trả, bỏ vào một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên nó. Tôi nói: “Đây không phải tiền bố trả lại cho con. Đây là bằng chứng rằng con đã tự mình sửa được một sai lầm.” Nó ôm tôi rất lâu. Làm cha mẹ, có những lúc chúng ta hoàn toàn có quyền nổi giận. Nhưng thắng một cuộc cãi vã với con chưa chắc đã là thắng. Có khi, điều một đứa trẻ cần nhất sau khi phạm sai lầm không phải là một trận đòn… mà là một cánh cửa vẫn còn mở để nó có thể quay về. Đừng bao che cho cái sai. Nhưng cũng đừng vì một cái sai mà khiến con tin rằng nó không còn xứng đáng được yêu thương. Bởi tiền mất có thể kiếm lại. Một món đồ hỏng có thể mua lại. Nhưng có những đứa trẻ chỉ vì một lần lầm đường, lại không tìm thấy đường trở về nhà. Và nếu hôm nay con bạn phạm một sai lầm rất lớn… bạn sẽ chọn trừng phạt ngay, hay cho con một cơ hội tự bước về?
Tôi phát hiện 20 triệu trong ngăn tủ đã biến mất vào một buổi tối. Tôi không cần hỏi cũng biết ai lấy. Con trai tôi. Nó 17 tuổi. Mấy tháng gần đây, nó bắt đầu tụ tập với một nhóm bạn mới. Đi học về muộn hơn, ít nói chuyện với bố mẹ hơn. Có hôm tôi hỏi, nó chỉ đáp cụt lủn: “Con lớn rồi, bố đừng quản con nữa.” Tối hôm mất tiền, nó về nhà rất muộn. Tôi nhìn thấy đôi giày mới dưới chân nó. Tôi biết. Nhưng tôi không hỏi một câu. Vợ tôi phát hiện mất tiền, cuống lên tìm khắp nhà. Tôi kéo bà ấy vào phòng rồi nói nhỏ: “Đừng hỏi nó. Cứ coi như mình chưa biết.” Bà ấy nhìn tôi: “20 triệu chứ có phải 20 nghìn đâu ông.” Tôi chỉ nói: “Tiền mất còn kiếm lại được. Nhưng nếu hôm nay mình dồn nó vào góc, có khi mình mất luôn một đứa con.” Ba ngày sau, tôi cố tình để trên bàn một phong bì. Bên trong không có tiền. Chỉ có một mảnh giấy tôi viết: “Bố không biết con đang gặp chuyện gì. Nhưng nếu có ngày con làm sai một việc mà không biết quay về thế nào… thì cứ quay về nhà. Bố mẹ có thể buồn vì việc con làm, nhưng sẽ không bao giờ bỏ con.” Tôi không nhắc đến 20 triệu. Tối hôm đó, tôi nghe tiếng cửa phòng mình mở rất khẽ. Sáng hôm sau, trên bàn có một chiếc phong bì. Bên trong là 7 triệu đồng. Và một mảnh giấy nguệch ngoạc: “Con xin lỗi bố. Con đã tiêu mất một phần. Con sẽ đi làm để trả lại hết. Con biết bố biết từ đầu.” Tôi cầm mảnh giấy mà tay run lên. Tôi sang phòng con. Nó đang ngồi ở mép giường, cúi gằm mặt. Vừa nhìn thấy tôi, nó bật khóc: “Bố đánh con đi…” Tôi không đánh. Tôi chỉ ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, thằng con trai đã cao gần bằng bố khóc như một đứa trẻ. Tôi nói: “Bố không cần 20 triệu. Bố chỉ cần con hiểu rằng một lần làm sai không biến con thành người xấu. Nhưng biết mình sai mà không quay đầu… mới là điều đáng sợ.” Sau đó, con tôi đi làm thêm. Mỗi tháng nó đưa tôi một ít. Đến ngày trả đủ số tiền còn thiếu, tôi lấy toàn bộ số tiền nó đã trả, bỏ vào một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên nó. Tôi nói: “Đây không phải tiền bố trả lại cho con. Đây là bằng chứng rằng con đã tự mình sửa được một sai lầm.” Nó ôm tôi rất lâu. Làm cha mẹ, có những lúc chúng ta hoàn toàn có quyền nổi giận. Nhưng thắng một cuộc cãi vã với con chưa chắc đã là thắng. Có khi, điều một đứa trẻ cần nhất sau khi phạm sai lầm không phải là một trận đòn… mà là một cánh cửa vẫn còn mở để nó có thể quay về. Đừng bao che cho cái sai. Nhưng cũng đừng vì một cái sai mà khiến con tin rằng nó không còn xứng đáng được yêu thương. Bởi tiền mất có thể kiếm lại. Một món đồ hỏng có thể mua lại. Nhưng có những đứa trẻ chỉ vì một lần lầm đường, lại không tìm thấy đường trở về nhà. Và nếu hôm nay con bạn phạm một sai lầm rất lớn… bạn sẽ chọn trừng phạt ngay, hay cho con một cơ hội tự bước về?

About