@mature300988: Lớn rồi anh lười giải thích hơn... Cả ngày anh phải nhận rất nhiều cuộc gọi tin nhắn ...từ người thân ...bạn bè ...cả ở đây lẫn ngoài quê...chỉ xoay quanh vấn đề ...🙄 Có người nhầm chú rể là anh lại trách sao ko mời...có người động viên an ủi ...rồi anh lại lười giải thích hay bắt đầu từ đâu... Thật ra anh ko thích sự thương hại lắm...anh chưa hề yếu đuối đến như thế ... Nếu họ hỏi anh có thương em ko ...anh sẽ trả lời có ...còn những lời kia anh ko muốn nghe... Mỗi người có một suy nghỉ riêng cho cái gọi là tình yêu... Anh thì khác ...ngày em đến ...anh cũng chưa từng có mục đích vì điều gì ...chọn đi cùng nhau ...anh sẳn sàng cho đi tất cả anh có...và chỉ duy nhất mình em... Ngày em đến ...anh luôn mong sau này được thấy em hp...thì ngày em đi ...anh vẫn mong thế... Chúng ta rẻ hai hướng nhưng lại sống chung dưới bầu trời mà...miễn ở đâu cũng được nhưng phải hp... Với anh thương nó chỉ đơn giản đến thế ...mình ko làm được ...hãy để người khác làm ...nhớ thì khóc cho nhẹ ...ngang qua chổ quen dừng lại xíu ...đến quán hay ăn thì anh sẽ chọn món em thích nhất...chỉ vậy thôi là đủ ... Chúng ta tìm được nhau ở giữa cái biển người này đã là một kỳ tích rồi...chỉ là đến lúc mình ko đủ duyên thì phải dừng lại... Anh ko lụy nhiều ...anh cũng ko cần chứng minh bản thân mình tốt ...hay ổn hơn khi ko có em ...chỉ là anh biết mình từng thương em đến thế ...niềm vui khi ấy là chạy về thật nhanh để nhìn thấy em mỗi ngày ...thì đến khi kết thúc anh vẫn sẽ cất em ở một nơi trong trái tim ...cùng những khoảnh khắc đẹp với anh... Chúng ta ko có quyền ràng buộc nhau...anh từng đi sau em nhiều lần và chứng kiến nơi anh gọi là nhà đang hp ...thì anh đủ can đảm để đối diện mọi thứ... Ngày chúng ta xa nhau anh vẫn là cái bóng chống lưng cho em ...giờ đã đến lúc anh đã được nghỉ ngơi rồi ... Anh từng thương em theo cái cách của anh hơi vụn về nhưng nó thật ...anh ko nói đuok lời ngọt ngào...nhưng anh biết em thích ăn gì ...cái nào em ko thích ...bên trong tâm hồn em ra sao... Còn mọi người vẫn hỏi sao anh vẫn cứ thích ra đó ngồi ...sao ko ở nhà hay đi đâu đó cho khỏe...vì anh luôn ở đó chừa cho em một lối về nếu em mệt anh vẫn sẽ đón... Khi anh viết những dòng này vì anh quá mệt phải trả lời giải thích với mọi người lý do 2 ta xa nhau... Thương và vậy thôi...là bao dung ...là cố che chở ...đến khi thuyền đã có bến đậu thì lòng ta đã yên tâm ...