@dgnaturall: Treino de costas e bíceps 💪🏾✅ . #musculação #academia #treino #fyp #teamdarklab

DGNATURAL💪🏾 🌱
DGNATURAL💪🏾 🌱
Open In TikTok:
Region: BR
Sunday 30 August 2026 01:51:38 GMT
8371
326
7
8

Music

Download

Comments

gabriel_henrique208
gabrielszn :
ta gigante
2026-08-30 01:59:59
1
almeidaqqz_
porraalmeidaa :
dg como faço pra ter esse shape do Axl rose?
2026-08-30 14:00:57
0
jvvictor0008
víctor :
crl q academia braba
2026-08-30 05:56:39
1
caiojoones
caiou :
Essa smart é de que lugar no rj? Krl equipamento bolado
2026-08-31 06:21:51
0
j0a0vt2
donfredon265 :
tu treina antebraço dg?
2026-08-30 17:52:31
0
isaac.woz
Isaac.wz :
DG faz um vídeo respondendo esse comentário, vc serviu o exército ou quis ??
2026-08-30 13:57:40
0
ochhz_
ch :
coe DG, não gosta de usar straps no treino de costas não?
2026-08-30 03:55:36
0
To see more videos from user @dgnaturall, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ý vị nơi đáy mắt ấy chưa từng vơi đi bóng lưng thanh xuân, dùng vạt nắng chan hòa ôm ấp những kỷ niệm giữa hai thiếu niên. Từng chút xao động đong đầy qua những ánh nhìn vụng về, những lần vô thức tìm kiếm bóng dáng đối phương giữa dòng người. Hay chỉ là… một chút rung động tuổi trẻ? Không. Đối với Draco, chưa bao giờ đơn giản đến thế. Kể từ ngày thầm nhận ra cô nàng nhà Quạ đã chiếm một phần vị trí không nên có trong lòng mình. Từ hiềm khích của một oan gia thành nhiều nỗi ghen ghét chẳng thể gọi tên. Đau đớn, bứt rứt không yên khi thấy nụ cười đáng ghét ấy ban phát cho bất cứ ai.  Đồ đáng ghét đáng yêu đó luôn xù lông lên, khi mỗi câu khiêu khích được ném từ phía công tử Malfoy. Chẳng cần biết đang ở đâu, cũng chẳng màng lúc nào, chỉ cần gặp nhau là đã có thể buông những câu từ “thân thương”. Anh chàng lấy làm thú vui chọc tức cô bạn nhà bên, hả hê chiêm ngưỡng những biểu cảm để đời. Ấy vậy, đã có thời gian nam sinh nhà Slytherin sợ việc phải đối mặt ánh mắt đó cùng giọng nói láu lỉnh đáng ghét đến khó quên.  Chật vật qua biết bao đêm dài, tưởng chừng bản thân đã trúng phải bùa Lú xảo nguyệt từ nàng “Lũn Cũn” - biệt danh “thân tình” cậu dành cho cô. Đúng! Cậu đã nghĩ mình đúng song chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Hễ len lén định buông một câu châm biếm vu vơ nơi góc khuất hành lang. Lúc ấy mọi ngôn từ như mắc nghẹn, khi bóng dáng chăm chú đọc sách lướt qua chẳng hề nhận ra kẻ thù đang đứng đó. Nếu là Draco của ngày trước đã bất mãn, hùng hổ tiến tới đòi làm rõ ràng chuyện bị ngó lơ. Nhưng bây giờ thì không… trong đầu cậu tài nào còn chỗ nghĩ ngợi những thứ ấy nữa. Sau cùng, đọng lại hình ảnh hàng mi rủ che đi đôi mắt tựa mực tàu, mải mê dõi theo hàng chữ trên trang sách. Từ phủ nhận đến nghi ngờ, rồi từ nghi ngờ đến thừa nhận, Draco cứ thế đi qua những hành lang dài của Hogwarts. Qua những tán cây ven Hồ nhuộm sắc xanh vương hạt bụi nắng ấm hiếm hoi miền Bắc. Để lại từng ngày từng tháng, chỉ vẹn những lời lẽ châm chọc từ một phía. Còn nửa kia là cậu, vẫn đứng đó mỉm cười đưa ra những lời nhận xét lòng vòng khó ưa. Càng khiến cô nàng bực tức, động tay động chân. Nhưng chẳng hiểu từ bao giờ, những cử chỉ đanh đá ấy trong đôi đồng tử xám tro lại chẳng khác gì một con mèo nhỏ đang xù lông. Tên thiếu gia còn âm thầm ghi nhớ những ngày mái tóc đen lấp ló bên gốc cây táo gai. Chờ đợi bóng dáng ương ngạnh xuất hiện, Draco tiến tới kiếm chuyện, cốt để thu hút sự chú ý của cô gái nhỏ. Hành động trêu chọc dường như nhẫn nhịn, mềm mỏng thấy rõ, ngóng chờ phản ứng của người bị làm phiền. Nào ngờ, thiếu gia Malfoy mười lăm năm sống trong nhung lụa, nay lại luống cuống trước một giọt lệ của thiếu nữ. Có lẽ đôi ba từ ngữ dù đã mài bớt đi nhưng lại chính là giọt nước tràn ly. Nhận ra bản thân sai, không trêu nữa nhưng vẫn mặt dày tìm đến ngồi cạnh người thầm thương. Dù cho có bị xua đuổi, cũng nguyện im lặng chịu đựng sự ồn ào ngọt ngào này. Cô bạn đồng trang lứa thấy phiền chứ… hay cũng không đến nỗi? Nên mặc xác hắn ta muốn ở lại bên đây bao lâu thì tùy. Một buổi chiều dưới tán táo gai râm mát, bên bờ hồ lộng gió, hóa ra cũng không tệ đến thế. Khi hai kẻ oan gia dần bỏ dở những câu từ sắc lẹm trước đối thủ. Duy trì sự im lặng đến khó chịu - đó là đối với Draco còn em thì không thành vấn đề. Chẳng phải cảm thấy mất thời gian, tên Malfoy có thể ngồi đây cả ngày vì ai đó. Mà là cô nàng để ý cuốn sách hơn là hắn!? Không chịu được thêm giây phút nào, liền đưa tay ra giựt lấy tay áo nàng thiếu nữ. 🐨:
Ý vị nơi đáy mắt ấy chưa từng vơi đi bóng lưng thanh xuân, dùng vạt nắng chan hòa ôm ấp những kỷ niệm giữa hai thiếu niên. Từng chút xao động đong đầy qua những ánh nhìn vụng về, những lần vô thức tìm kiếm bóng dáng đối phương giữa dòng người. Hay chỉ là… một chút rung động tuổi trẻ? Không. Đối với Draco, chưa bao giờ đơn giản đến thế. Kể từ ngày thầm nhận ra cô nàng nhà Quạ đã chiếm một phần vị trí không nên có trong lòng mình. Từ hiềm khích của một oan gia thành nhiều nỗi ghen ghét chẳng thể gọi tên. Đau đớn, bứt rứt không yên khi thấy nụ cười đáng ghét ấy ban phát cho bất cứ ai. Đồ đáng ghét đáng yêu đó luôn xù lông lên, khi mỗi câu khiêu khích được ném từ phía công tử Malfoy. Chẳng cần biết đang ở đâu, cũng chẳng màng lúc nào, chỉ cần gặp nhau là đã có thể buông những câu từ “thân thương”. Anh chàng lấy làm thú vui chọc tức cô bạn nhà bên, hả hê chiêm ngưỡng những biểu cảm để đời. Ấy vậy, đã có thời gian nam sinh nhà Slytherin sợ việc phải đối mặt ánh mắt đó cùng giọng nói láu lỉnh đáng ghét đến khó quên. Chật vật qua biết bao đêm dài, tưởng chừng bản thân đã trúng phải bùa Lú xảo nguyệt từ nàng “Lũn Cũn” - biệt danh “thân tình” cậu dành cho cô. Đúng! Cậu đã nghĩ mình đúng song chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Hễ len lén định buông một câu châm biếm vu vơ nơi góc khuất hành lang. Lúc ấy mọi ngôn từ như mắc nghẹn, khi bóng dáng chăm chú đọc sách lướt qua chẳng hề nhận ra kẻ thù đang đứng đó. Nếu là Draco của ngày trước đã bất mãn, hùng hổ tiến tới đòi làm rõ ràng chuyện bị ngó lơ. Nhưng bây giờ thì không… trong đầu cậu tài nào còn chỗ nghĩ ngợi những thứ ấy nữa. Sau cùng, đọng lại hình ảnh hàng mi rủ che đi đôi mắt tựa mực tàu, mải mê dõi theo hàng chữ trên trang sách. Từ phủ nhận đến nghi ngờ, rồi từ nghi ngờ đến thừa nhận, Draco cứ thế đi qua những hành lang dài của Hogwarts. Qua những tán cây ven Hồ nhuộm sắc xanh vương hạt bụi nắng ấm hiếm hoi miền Bắc. Để lại từng ngày từng tháng, chỉ vẹn những lời lẽ châm chọc từ một phía. Còn nửa kia là cậu, vẫn đứng đó mỉm cười đưa ra những lời nhận xét lòng vòng khó ưa. Càng khiến cô nàng bực tức, động tay động chân. Nhưng chẳng hiểu từ bao giờ, những cử chỉ đanh đá ấy trong đôi đồng tử xám tro lại chẳng khác gì một con mèo nhỏ đang xù lông. Tên thiếu gia còn âm thầm ghi nhớ những ngày mái tóc đen lấp ló bên gốc cây táo gai. Chờ đợi bóng dáng ương ngạnh xuất hiện, Draco tiến tới kiếm chuyện, cốt để thu hút sự chú ý của cô gái nhỏ. Hành động trêu chọc dường như nhẫn nhịn, mềm mỏng thấy rõ, ngóng chờ phản ứng của người bị làm phiền. Nào ngờ, thiếu gia Malfoy mười lăm năm sống trong nhung lụa, nay lại luống cuống trước một giọt lệ của thiếu nữ. Có lẽ đôi ba từ ngữ dù đã mài bớt đi nhưng lại chính là giọt nước tràn ly. Nhận ra bản thân sai, không trêu nữa nhưng vẫn mặt dày tìm đến ngồi cạnh người thầm thương. Dù cho có bị xua đuổi, cũng nguyện im lặng chịu đựng sự ồn ào ngọt ngào này. Cô bạn đồng trang lứa thấy phiền chứ… hay cũng không đến nỗi? Nên mặc xác hắn ta muốn ở lại bên đây bao lâu thì tùy. Một buổi chiều dưới tán táo gai râm mát, bên bờ hồ lộng gió, hóa ra cũng không tệ đến thế. Khi hai kẻ oan gia dần bỏ dở những câu từ sắc lẹm trước đối thủ. Duy trì sự im lặng đến khó chịu - đó là đối với Draco còn em thì không thành vấn đề. Chẳng phải cảm thấy mất thời gian, tên Malfoy có thể ngồi đây cả ngày vì ai đó. Mà là cô nàng để ý cuốn sách hơn là hắn!? Không chịu được thêm giây phút nào, liền đưa tay ra giựt lấy tay áo nàng thiếu nữ. 🐨: "Biết là mày đang học rồi… nhưng để ý thằng này tý đi! Hai tiếng rồi đó… mắng một câu như mọi khi xem nào!?” 🐧: "… Ra mà chơi với Potter á! Nghe chửi cho đã!! Con này hết sức rồi…” 🐨: “...” #hogwarts #potterheads #oc #dracomalfoy #ravenclaw

About