@gianlucaflowerss: memory to always remember our work and your dedication #gianlucaginoble #ilvolo #ilvolofamily #gianlucaginoble11 #ilvolomusic

Gianluca flower 🌹
Gianluca flower 🌹
Open In TikTok:
Region: NG
Sunday 30 August 2026 13:48:47 GMT
455
58
10
5

Music

Download

Comments

carmenmagalyjimenez1965g
carmenmagal :
esto fue en Chile
2026-08-31 02:43:37
0
meri250760
meri :
buenas noches amore 💗 te queda bello el traje 🤣
2026-08-31 01:28:06
0
bmaf64
paula :
mi huasito hermoso ❤️🌹 eres un gran cantante 🥰
2026-08-31 01:31:17
0
katiamariathomaz
Katia Maria Thomaz :
💚
2026-08-30 14:56:54
0
velga.madule
Velga Madžule :
💕💕💕💕💕💕
2026-08-30 17:23:17
1
lourdestovar957
lourdeshaydeet :
🌷🌷🌷
2026-08-31 01:26:50
0
gaitanmarieta
gaitanmarieta :
💋💋💋
2026-08-30 13:57:10
0
carmendelgado8548
carmendelgado8548 :
🤗🤗🤗🇨🇱🇨🇱
2026-08-31 02:07:00
0
To see more videos from user @gianlucaflowerss, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Papago🍀 Đêm khuya cuối tuần, anh shipper giao nhầm túi đồ chạy việc của tôi với người hàng xóm mới chuyển đến ở đối diện. Tôi đành mặt dày sang gõ cửa nhà đối diện. Cửa vừa mở, tôi suýt lên cơn đau tim. Người đứng bên trong lại chính là tên bạn trai cũ oan gia của tôi, Thịnh Kỳ Niên. Anh mặc bộ đồ ngủ lụa cao cấp được may đo riêng, đầu ngón tay đầy ghét bỏ móc lấy chiếc túi nilon bóng nhẫy dầu mỡ, lạnh lùng cười khẩy: “Hứa Thính Vãn, chia tay ba năm, bây giờ không chỉ khẩu vị của em nặng hơn mà đời sống riêng tư cũng phóng túng đến thế à?” Tôi hơi cạn lời: “Cầm nhầm túi thôi.” Thịnh Kỳ Niên hừ lạnh, lấy từ trong túi ra món cật nướng siêu cay và một hộp b/ a/ o c/ a/ o s/ u: “Tôi nhận từ tay em, không phải của em thì còn có thể là của ai?” Tôi áy náy kéo khóe môi: “Xin lỗi nhé, đây là của chồng tôi.” Thịnh Kỳ Niên giống như một cây cột chịu lực bị rút sạch xi măng trong nháy mắt, cứng đờ tại chỗ. Đèn cảm ứng ngoài hành lang tắt rồi lại sáng. Rất lâu sau, yết hầu anh mới khẽ chuyển động. Anh nhìn tôi chằm chằm, cố nặn ra một câu: “Em lấy đâu ra chồng?” Nhân lúc anh thất thần, tôi giật phắt túi đồ ăn khỏi tay anh, nhét phần salad ăn kiêng của anh vào lòng anh rồi quay người lên lầu về nhà. Thịnh Kỳ Niên ngẩn ra vài giây, sau đó sải bước đuổi theo, dùng tay chặn cánh cửa chống trộm tôi đang định đóng lại. “Hứa Thính Vãn, em nói cho rõ đi. Cái gì gọi là của chồng em?” Sức anh rất lớn, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt. Tôi không dừng bước, chỉ thản nhiên đáp qua khe cửa: “Không hiểu tiếng người à? Chính là người bạn đời hợp pháp, được pháp luật bảo vệ, đã cùng tôi lĩnh giấy đăng ký kết hôn màu đỏ.” Sắc mặt Thịnh Kỳ Niên xám ngoét đi bằng tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Chiếc mặt nạ chế giễu cao cao tại thượng trên mặt anh lập tức vỡ vụn. Anh cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, giống một cái xác không hồn bị rút mất linh hồn. Tơ m/ á/ u dần dần lan kín đáy mắt. “Em kết hôn rồi sao?” Giọng anh khàn đặc đến mức không còn giống bình thường. “Anh xác sống, tôi đã về đến nhà rồi, phiền anh buông tay.” Tôi không khách sáo gỡ từng ngón tay anh ra. Lúc này Thịnh Kỳ Niên mới hoàn hồn, ánh mắt chậm rãi dời xuống. Đầu tiên, anh nhìn hộp b/ a/ o c/ a/ o s/ u bắt mắt trong tay tôi, sau đó lại liếc qua đôi giày thể thao nam màu xanh dạ quang phối tím rực rỡ trên kệ giày trước cửa, cuối cùng mới dừng trên mặt tôi. Tôi bị anh nhìn đến khó hiểu. Vài giây sau, anh bỗng cúi đầu, bật cười lạnh như thể vừa nghe được một chuyện vô cùng hoang đường. Tôi giật mình, tưởng cuối cùng anh cũng phát điên rồi. 2 Cười một lúc, anh chống một tay lên khung cửa, nhìn tôi bằng ánh mắt trêu chọc, trong đó còn lẫn một tia tuyệt vọng khó nhận ra. “Hứa Thính Vãn, ngay cả nói dối mà em cũng không biết bịa một cái cớ hợp lý hơn sao?” Tôi dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng để thể hiện sự quan tâm với anh. Anh chỉ vào đôi giày thể thao nam trên kệ giày trước cửa. “Xanh dạ quang phối tím hồng Barbie chec chóc? Em muốn giả vờ trong nhà có đàn ông thì cũng nên chọn một đôi giày có thẩm mỹ của người bình thường chứ? Còn hộp kia nữa, cỡ XXL? Vì muốn chọc tức tôi mà em diễn trọn bộ ghê nhỉ.” Nhìn nụ cười đắc thắng mang tính tự an ủi trên mặt Thịnh Kỳ Niên, cuối cùng tôi cũng hiểu ra. Có lẽ anh tưởng tôi bày giày nam trước cửa để đề phòng anh hoặc cố ý chọc tức anh, thậm chí còn đặc biệt chuẩn bị những đạo cụ khoa trương kia. Tôi muốn nói lại thôi. Nhất thời không biết phải giải thích thế nào về gu ăn mặc kỳ quái và mạch suy nghĩ vừa ngây thơ vừa ngốc nghếch của em trai ruột mình. Thấy tôi im lặng, Thịnh Kỳ Niên càng cười vui hơn, vẻ u ám dưới đáy mắt cũng tan đi vài phần. Anh duỗi cánh tay dài, nghiêng nửa người vào trong cửa, ép tôi lùi lại nửa bước. “Hứa Thính Vãn, đừng cố gượng ép giả vờ mình đã kết hôn nữa.” Anh nhếch môi, hạ thấp giọng, mang theo sự mê hoặc đầy nguy hiểm: “Bởi vì người đàn ông của em đã trở về rồi.” #tieuthuyet #papago #fyp #xuhuong #ilovetiktok
Papago🍀 Đêm khuya cuối tuần, anh shipper giao nhầm túi đồ chạy việc của tôi với người hàng xóm mới chuyển đến ở đối diện. Tôi đành mặt dày sang gõ cửa nhà đối diện. Cửa vừa mở, tôi suýt lên cơn đau tim. Người đứng bên trong lại chính là tên bạn trai cũ oan gia của tôi, Thịnh Kỳ Niên. Anh mặc bộ đồ ngủ lụa cao cấp được may đo riêng, đầu ngón tay đầy ghét bỏ móc lấy chiếc túi nilon bóng nhẫy dầu mỡ, lạnh lùng cười khẩy: “Hứa Thính Vãn, chia tay ba năm, bây giờ không chỉ khẩu vị của em nặng hơn mà đời sống riêng tư cũng phóng túng đến thế à?” Tôi hơi cạn lời: “Cầm nhầm túi thôi.” Thịnh Kỳ Niên hừ lạnh, lấy từ trong túi ra món cật nướng siêu cay và một hộp b/ a/ o c/ a/ o s/ u: “Tôi nhận từ tay em, không phải của em thì còn có thể là của ai?” Tôi áy náy kéo khóe môi: “Xin lỗi nhé, đây là của chồng tôi.” Thịnh Kỳ Niên giống như một cây cột chịu lực bị rút sạch xi măng trong nháy mắt, cứng đờ tại chỗ. Đèn cảm ứng ngoài hành lang tắt rồi lại sáng. Rất lâu sau, yết hầu anh mới khẽ chuyển động. Anh nhìn tôi chằm chằm, cố nặn ra một câu: “Em lấy đâu ra chồng?” Nhân lúc anh thất thần, tôi giật phắt túi đồ ăn khỏi tay anh, nhét phần salad ăn kiêng của anh vào lòng anh rồi quay người lên lầu về nhà. Thịnh Kỳ Niên ngẩn ra vài giây, sau đó sải bước đuổi theo, dùng tay chặn cánh cửa chống trộm tôi đang định đóng lại. “Hứa Thính Vãn, em nói cho rõ đi. Cái gì gọi là của chồng em?” Sức anh rất lớn, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt. Tôi không dừng bước, chỉ thản nhiên đáp qua khe cửa: “Không hiểu tiếng người à? Chính là người bạn đời hợp pháp, được pháp luật bảo vệ, đã cùng tôi lĩnh giấy đăng ký kết hôn màu đỏ.” Sắc mặt Thịnh Kỳ Niên xám ngoét đi bằng tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Chiếc mặt nạ chế giễu cao cao tại thượng trên mặt anh lập tức vỡ vụn. Anh cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, giống một cái xác không hồn bị rút mất linh hồn. Tơ m/ á/ u dần dần lan kín đáy mắt. “Em kết hôn rồi sao?” Giọng anh khàn đặc đến mức không còn giống bình thường. “Anh xác sống, tôi đã về đến nhà rồi, phiền anh buông tay.” Tôi không khách sáo gỡ từng ngón tay anh ra. Lúc này Thịnh Kỳ Niên mới hoàn hồn, ánh mắt chậm rãi dời xuống. Đầu tiên, anh nhìn hộp b/ a/ o c/ a/ o s/ u bắt mắt trong tay tôi, sau đó lại liếc qua đôi giày thể thao nam màu xanh dạ quang phối tím rực rỡ trên kệ giày trước cửa, cuối cùng mới dừng trên mặt tôi. Tôi bị anh nhìn đến khó hiểu. Vài giây sau, anh bỗng cúi đầu, bật cười lạnh như thể vừa nghe được một chuyện vô cùng hoang đường. Tôi giật mình, tưởng cuối cùng anh cũng phát điên rồi. 2 Cười một lúc, anh chống một tay lên khung cửa, nhìn tôi bằng ánh mắt trêu chọc, trong đó còn lẫn một tia tuyệt vọng khó nhận ra. “Hứa Thính Vãn, ngay cả nói dối mà em cũng không biết bịa một cái cớ hợp lý hơn sao?” Tôi dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng để thể hiện sự quan tâm với anh. Anh chỉ vào đôi giày thể thao nam trên kệ giày trước cửa. “Xanh dạ quang phối tím hồng Barbie chec chóc? Em muốn giả vờ trong nhà có đàn ông thì cũng nên chọn một đôi giày có thẩm mỹ của người bình thường chứ? Còn hộp kia nữa, cỡ XXL? Vì muốn chọc tức tôi mà em diễn trọn bộ ghê nhỉ.” Nhìn nụ cười đắc thắng mang tính tự an ủi trên mặt Thịnh Kỳ Niên, cuối cùng tôi cũng hiểu ra. Có lẽ anh tưởng tôi bày giày nam trước cửa để đề phòng anh hoặc cố ý chọc tức anh, thậm chí còn đặc biệt chuẩn bị những đạo cụ khoa trương kia. Tôi muốn nói lại thôi. Nhất thời không biết phải giải thích thế nào về gu ăn mặc kỳ quái và mạch suy nghĩ vừa ngây thơ vừa ngốc nghếch của em trai ruột mình. Thấy tôi im lặng, Thịnh Kỳ Niên càng cười vui hơn, vẻ u ám dưới đáy mắt cũng tan đi vài phần. Anh duỗi cánh tay dài, nghiêng nửa người vào trong cửa, ép tôi lùi lại nửa bước. “Hứa Thính Vãn, đừng cố gượng ép giả vờ mình đã kết hôn nữa.” Anh nhếch môi, hạ thấp giọng, mang theo sự mê hoặc đầy nguy hiểm: “Bởi vì người đàn ông của em đã trở về rồi.” #tieuthuyet #papago #fyp #xuhuong #ilovetiktok

About