@songtuu1234: "Sức khoẻ của bác gái đã ổn chưa ạ ? " Thượng Chi Đào nhớ ra cuộc điện thoại của Tôn Viền Chứ mà cô vô tình nghe được, nhưng anh ấy không thường xuyên nhắc đến gia đình, và cô cũng không biết về diễn biến bệnh tình của mẹ anh ấy thế nào . " Mẹ anh ... qua đời rồi ." Giọng điệu của Tôn Viễn Chứ không đổi , cứ như đang nhắc đến một câu chuyện bình thường vậy . "Bác mất lúc nào thế ạ ?" " Hồi Tết ." Thượng Chi Đào im lặng hồi lâu mới khe khẽ hỏi : " Sao anh không nói cho bọn em biết ?" " Đó là thời điểm mà mọi người đang đoàn tụ với gia đình. Anh không muốn làm mọi người phiền lòng."Thượng Chi Đào không nói gì, cô nhớ hồi năm mới có gửi tin nhắn cho TVC, anh ấy còn trả lời. Đột nhiên cô thấy có chút buồn bã . Đến khi nào thì Tôn Viễn Chứ mới có thể giống như những người khác, giãi bày tâm sự với người khác đây ? " Tôn Viễn Chứ." " Hả ?" "Em gái anh thì sao ?" "Em gái anh học rất giỏi." " Bác trai thì sao ?" "Bố anh cũng rất khoẻ ." " Còn anh ?" Thật ra điều Thượng Chi Đào thực sự muốn hỏi là Tôn Viễn Chứ có ổn không . " Anh cũng khá ổn. "Không ai có thể định nghĩa chữ " ổn " mà Tôn Viễn Chứ nói đến có hàm nghĩa gì. Bọn họ du ngoạn bên ngoài cả ngày trời rồi cùng cùng nhau đi ăn tối, sau đó Tôn Viễn Chứ đưa Thượng Chi Đào về nhà. Khi đã đứng trước công nhà cô, vào lúc hai người chuân bị tạm biệt nhau, anh ấy đột nhiên gọi : " Đào Đào !" Lại là cách gọi Đào Đào này . Ngày đó khi Tôn Viễn Chứ bị sốt cao, trong lúc mê mẫn anh ấy cũng dùng giọng điệu như vậy gọi cô : Đào Đào ! Thượng Chi Đào quay lại, nhìn thấy trong đôi mắt trong trẻo của Tôn Viễn Chứ hiện lên một nét bi thương hiếm thấy : " Thật ra anh không hề ổn, anh rất buồn ." Thượng Chi Đào không dám lên tiếng. Lúc này đây, mọi ngôn từ đều trở nên bất lực. Tôn Viễn Chứ mất mẹ, anh đang chịu nỗi đau vô cùng tận. Tôn Viễn Chứ cúi xuống, tựa đầu cào cấu Thượng Chi Đào, nước mắt thấm đẫm áo cô . Dẫu cho đang nếm trải nỗi đau đớn tột cùng thế này, anh ấy cũng không dám đưa tay ra ôm lấy cô, bởi vì anh ấy luôn giữ vững tiêu chuẩn đạo đức của mình, và cả tình bạn trong sáng không thể vấy bẩn giữa họ. Thượng Chi Đào đau lòng vô cùng . Cô cứ đứng im như vậy mặc cho Tôn Viễn Chứ rơi lệ. Trong lúc đó, cô dịu dàng đạt tay lên lưng anh ấy, nhẹ nhàng vỗ về: " Tôn Viễn Chứ, không sao rồi ." Làm sao có thể nói không sao được? Cô không biết phải an ủi Tôn Viễn Chứ thế nào, cô hận bản thân ăn nói vụng về, hận mình ngờ nghệch lóng ngóng. Cô không hề biết việc cô đứng ở chỗ này thôi, đối với Tôn Viễn Chứ mà nói đã là một niềm an ủi lớn lao rồi. Đối với Tôn Viễn Chứ mà nói, đây chính là một tia sáng hiếm hoi . Thượng Chi Đào và Tôn Vũ đều là ánh sáng của anh ấy.🍀Tiểu thuyết Đầu xuân tươi sáng🔆#tonvienchu#dauxuantuoisang #reviewphim #luutieubac #tinhbachnhien_tonthien
Trạm Ngẫm Phim
Region: VN
Monday 31 August 2026 02:48:46 GMT
Music
Download
Comments
Babyyyyy :
Mong là lên phim cải biên cái chê.t đỡ ám ảnh hơn , chứ truyện miêu tả má.u bê bết.... 🥺🥺🥺
2026-08-31 03:50:39
6
Tiểu Điền Điền :
" Tôi không biết các bạn đã từng trải qua cảm giác mất đi người bạn tốt nhất của mình chưa, tôi thì đã mất người bạn đó thật rồi ." Thượng Chi Đào nghĩ 😭
2026-08-31 03:55:28
3
To see more videos from user @songtuu1234, please go to the Tikwm
homepage.