Hòa Trần :
hồi trước t học nghề gần sân bay , mỗi lần có chuyện buồn hoặc bức bối , mệt mỏi t hay ra nhà ga ngồi một mình , t thích một mình nhưng sợ ở 1 mình nên t nghĩ ở đây đông người ( an toàn ý , t nghĩ thế)nhưng quan trọng là k ai biết t là ai , t vẫn có mọi người xung quanh nhưng tuyệt nhiên k ai phiền đến suy nghĩ và nỗi buồn của t . t thích đi bộ từ nhà gửi xe vào đến nhà ga, nó xa mà nó lâu , nó riết thời gian và t thích cảm giác nhìn mọi người và nghĩ họ đang đi đâu , làm nghề gì nhỉ , mặc váy đồ đẹp nhỉ , xinh nhỉ , mọi người ở đây giỏi nhỉ , mn phải học tập và cố gắng như như nào để đc như này , và t cần phải làm gì ( hiện tại và tương lai ).... thật ra đó là cách để t quên đi cái mớ hỗn độn trong t rồi động viên nó , quay về ,mọi thứ với t lại bình thường...
2026-08-31 17:32:09