@user5252222414501:

سعدية
سعدية
Open In TikTok:
Region: SD
Monday 31 August 2026 11:17:09 GMT
2335
137
15
38

Music

Download

Comments

user35434208024684
محمود :
🥰🥰🥰
2026-08-31 13:54:34
0
.1512883
بلجيك الماهري 1512 :
🌷🌷🌷
2026-08-31 13:32:57
0
user1243999504134
محمدزين :
❤️❤️❤️
2026-08-31 13:17:14
0
user661550413180
احمد فضل :
🥰🥰🥰
2026-08-31 12:42:48
0
user8616207009880
محمد الصافي :
😭😭😭😭✌✌✌🥰
2026-08-31 11:33:59
0
user7563388072583
محمد هارون :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-08-31 11:22:46
0
user595090713584
الفريد :
🥰🥰🥰
2026-08-31 11:22:42
0
.66564112
111المحاميد 66564112 :
🥰🥰🥰
2026-08-31 11:21:45
0
.66564112
111المحاميد 66564112 :
✌️✌️✌️
2026-08-31 11:21:43
0
.5128620
ود عبدالكريم 🥇🥈⛓️🚬🔐 :
💔💔💔
2026-08-31 11:20:17
0
mossta307
محعدصالح احمد الرزيقى512👑 :
💔💔💔
2026-08-31 11:19:57
0
.1164987
الصحراوي المختفي ✌️🇰🇼✌️ :
🥰🥰🥰
2026-08-31 14:46:34
0
To see more videos from user @user5252222414501, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Đến một lúc nào đó, người ta không còn sợ mất một người. Người ta chỉ sợ trong quá trình giữ một người, mình đã đánh mất quá nhiều phần của chính mình. Sống ở đời, có lẽ điều khó nhất không phải là biết yêu thương, mà là biết đặt tình thương của mình ở đâu để nó không trở thành một sự hy sinh vô nghĩa. Ngày còn trẻ, ta thường nghĩ một người quan trọng thì nhất định phải giữ. Một mối quan hệ đã từng sâu đậm thì nhất định phải cứu. Một người đã từng bước vào đời mình thì dù thế nào cũng nên tìm cách để họ ở lại. Sau này mới hiểu, có những cuộc gặp gỡ vốn dĩ không được sinh ra để đi cùng nhau đến cuối. Người đến, người đi. Có người ở lại vài năm, có người chỉ vài tháng. Có người để lại một khoảng trời rất đẹp, cũng có người để lại một bài học mà phải mất rất lâu ta mới hiểu được. Thế nên, đừng xem bất kỳ ai là điều không thể thay thế. Con người vốn vô thường. Lòng người cũng vậy. Hôm nay còn gần, ngày mai có thể xa. Hôm nay còn thương, một ngày nào đó có thể trở thành người dưng. Có những lời từng nói rất thật, nhưng cũng có những điều rất thật chỉ tồn tại trong một đoạn đời. Hiểu được điều đó, người ta sẽ không còn quá hoảng hốt trước những cuộc rời đi. Ai lạnh nhạt, mình lặng lẽ thu hồi nhiệt tình. Ai xa cách, mình không cố kéo gần. Ai không còn muốn bước cùng, mình cũng không đứng mãi giữa đường để chờ. Không phải vì lòng người trở nên lạnh. Mà vì có những thứ càng cố giữ, càng mất đi hình hài vốn có của nó. Tình cảm cũng vậy. Nếu một người phải ở lại bằng những lần níu kéo, một mối quan hệ phải tồn tại bằng sự nhẫn nhịn của một phía, thì sự hiện diện ấy đôi khi chỉ còn là cái tên của một điều đã chết từ lâu. Thà một mình còn hơn sống trong một sự đồng hành mà lòng luôn cảm thấy mình đang đi một mình. Có những người cả đời rất mạnh mẽ. Họ ít than thở, ít cần đến ai, chuyện gì cũng tự mình thu xếp. Người khác nhìn vào tưởng họ chẳng biết tổn thương. Nhưng thật ra, mạnh mẽ đôi khi chỉ là một cách rất im lặng để che giấu sự bất an. Bởi người từng trải qua quá nhiều lần thất vọng thường không còn hỏi: “Có ai ở bên mình không?” Họ chỉ âm thầm tự hỏi: “Nếu một ngày tất cả đều rời đi, mình còn lại gì?” Có lẽ, thứ còn lại quan trọng nhất chính là khả năng đứng vững. Đời người rồi sẽ có những đoạn đường không ai đi cùng. Đêm vẫn xuống. Căn phòng vẫn im. Có những ngày lòng người chông chênh đến mức một câu hỏi han cũng trở thành điều xa xỉ. Nhưng thời gian chưa bao giờ vì một người rời đi mà dừng lại. Sáng vẫn đến. Và người ta vẫn phải sống tiếp cuộc đời của mình. Đàn bà đi qua đủ giông bão rồi sẽ hiểu, thứ làm họ đứng vững chưa bao giờ là một chiếc ô trong tay người khác. Bởi ô có thể che một cơn mưa, nhưng không thể che cả một đời. Thứ thật sự ở lại là đôi chân đã quen bước qua những ngày ướt lạnh, là một tâm hồn từng vỡ nhưng vẫn biết cách bình thản trước những đổi thay. Rồi đến một ngày, người ta không còn muốn hỏi ai sẽ ở bên mình mãi mãi. Bởi đã hiểu rằng trên đời này, chẳng có gì thuộc về mình mãi mãi. Người có thể rời đi. Tình cảm có thể đổi thay. Những lời hứa có thể trở thành ký ức. Chỉ có cuộc đời mình là thứ mình phải tự sống cho đến cuối cùng. Vậy nên, sau tất cả những được mất, điều đáng giữ nhất không phải là một người. Mà là chính mình — phiên bản đã từng yêu, từng đau, từng mất mát, nhưng chưa bao giờ để những điều ấy lấy đi phẩm giá và sự bình thản của mình. Bởi suy cho cùng, đời người dài hay ngắn không quan trọng bằng việc trên đoạn đường ấy, ta đã sống như thế nào. Có người đi qua rất nhiều người nhưng chẳng bao giờ gặp được chính mình. Có người chỉ đi một mình một đoạn rất dài, cuối cùng lại tìm thấy được sự tự do mà cả đời mình từng kiếm tìm. 🌸Đến cuối cùng, điều đáng tiếc nhất không phải là một người đã rời đi, mà là mình đã từng quên mất mình là ai chỉ để mong một người ở lại.(MỘC THƯ)#xuhuong #mocthu #suyngam #truongthanh #cuocsong  @MỘC THƯ  @MỘC THƯ  @MỘC THƯ
Đến một lúc nào đó, người ta không còn sợ mất một người. Người ta chỉ sợ trong quá trình giữ một người, mình đã đánh mất quá nhiều phần của chính mình. Sống ở đời, có lẽ điều khó nhất không phải là biết yêu thương, mà là biết đặt tình thương của mình ở đâu để nó không trở thành một sự hy sinh vô nghĩa. Ngày còn trẻ, ta thường nghĩ một người quan trọng thì nhất định phải giữ. Một mối quan hệ đã từng sâu đậm thì nhất định phải cứu. Một người đã từng bước vào đời mình thì dù thế nào cũng nên tìm cách để họ ở lại. Sau này mới hiểu, có những cuộc gặp gỡ vốn dĩ không được sinh ra để đi cùng nhau đến cuối. Người đến, người đi. Có người ở lại vài năm, có người chỉ vài tháng. Có người để lại một khoảng trời rất đẹp, cũng có người để lại một bài học mà phải mất rất lâu ta mới hiểu được. Thế nên, đừng xem bất kỳ ai là điều không thể thay thế. Con người vốn vô thường. Lòng người cũng vậy. Hôm nay còn gần, ngày mai có thể xa. Hôm nay còn thương, một ngày nào đó có thể trở thành người dưng. Có những lời từng nói rất thật, nhưng cũng có những điều rất thật chỉ tồn tại trong một đoạn đời. Hiểu được điều đó, người ta sẽ không còn quá hoảng hốt trước những cuộc rời đi. Ai lạnh nhạt, mình lặng lẽ thu hồi nhiệt tình. Ai xa cách, mình không cố kéo gần. Ai không còn muốn bước cùng, mình cũng không đứng mãi giữa đường để chờ. Không phải vì lòng người trở nên lạnh. Mà vì có những thứ càng cố giữ, càng mất đi hình hài vốn có của nó. Tình cảm cũng vậy. Nếu một người phải ở lại bằng những lần níu kéo, một mối quan hệ phải tồn tại bằng sự nhẫn nhịn của một phía, thì sự hiện diện ấy đôi khi chỉ còn là cái tên của một điều đã chết từ lâu. Thà một mình còn hơn sống trong một sự đồng hành mà lòng luôn cảm thấy mình đang đi một mình. Có những người cả đời rất mạnh mẽ. Họ ít than thở, ít cần đến ai, chuyện gì cũng tự mình thu xếp. Người khác nhìn vào tưởng họ chẳng biết tổn thương. Nhưng thật ra, mạnh mẽ đôi khi chỉ là một cách rất im lặng để che giấu sự bất an. Bởi người từng trải qua quá nhiều lần thất vọng thường không còn hỏi: “Có ai ở bên mình không?” Họ chỉ âm thầm tự hỏi: “Nếu một ngày tất cả đều rời đi, mình còn lại gì?” Có lẽ, thứ còn lại quan trọng nhất chính là khả năng đứng vững. Đời người rồi sẽ có những đoạn đường không ai đi cùng. Đêm vẫn xuống. Căn phòng vẫn im. Có những ngày lòng người chông chênh đến mức một câu hỏi han cũng trở thành điều xa xỉ. Nhưng thời gian chưa bao giờ vì một người rời đi mà dừng lại. Sáng vẫn đến. Và người ta vẫn phải sống tiếp cuộc đời của mình. Đàn bà đi qua đủ giông bão rồi sẽ hiểu, thứ làm họ đứng vững chưa bao giờ là một chiếc ô trong tay người khác. Bởi ô có thể che một cơn mưa, nhưng không thể che cả một đời. Thứ thật sự ở lại là đôi chân đã quen bước qua những ngày ướt lạnh, là một tâm hồn từng vỡ nhưng vẫn biết cách bình thản trước những đổi thay. Rồi đến một ngày, người ta không còn muốn hỏi ai sẽ ở bên mình mãi mãi. Bởi đã hiểu rằng trên đời này, chẳng có gì thuộc về mình mãi mãi. Người có thể rời đi. Tình cảm có thể đổi thay. Những lời hứa có thể trở thành ký ức. Chỉ có cuộc đời mình là thứ mình phải tự sống cho đến cuối cùng. Vậy nên, sau tất cả những được mất, điều đáng giữ nhất không phải là một người. Mà là chính mình — phiên bản đã từng yêu, từng đau, từng mất mát, nhưng chưa bao giờ để những điều ấy lấy đi phẩm giá và sự bình thản của mình. Bởi suy cho cùng, đời người dài hay ngắn không quan trọng bằng việc trên đoạn đường ấy, ta đã sống như thế nào. Có người đi qua rất nhiều người nhưng chẳng bao giờ gặp được chính mình. Có người chỉ đi một mình một đoạn rất dài, cuối cùng lại tìm thấy được sự tự do mà cả đời mình từng kiếm tìm. 🌸Đến cuối cùng, điều đáng tiếc nhất không phải là một người đã rời đi, mà là mình đã từng quên mất mình là ai chỉ để mong một người ở lại.(MỘC THƯ)#xuhuong #mocthu #suyngam #truongthanh #cuocsong @MỘC THƯ @MỘC THƯ @MỘC THƯ

About